Gả Nhầm Một Lần, Lại Gả Đúng Người - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:07:35
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đào Thiến Vân giận méo cả mặt.
Bên cạnh Phan Thịnh Lâm cũng vô cùng tức giận, ông cô con dâu cố ý thật sự cẩn thận, nhưng hiện tại chỉ thể nuốt xuống cơn giận . Ông gắng rặn một nụ , xua tan bầu khí : “Không hề gì hề gì, năm mới bình an, cũng là dấu hiệu , mau đây, đợi chút chúng tới quét tước.”
Rồi sang con trai thứ, “Đi quét nhà , chị dâu con là khách, con vẫn đây nhúc nhích, thật ý tứ gì cả.”
Phan Quân mặc kệ ông , đầu với vợ đang bế con gái phía : “Không thấy ? Ba bảo cô quét nhà.” Thái độ hết sức coi thường.
Người phụ nữ ngơ ngác mảnh vỡ đầy đất, thấy thì cúi đầu, cô buông con gái xuống, xoay lấy cây chổi.
Phan Thịnh Lâm thấy con trai thứ lời như , tức giận trừng mắt . Phan Quân quan tâm bỏ .
Giang Minh Xuyên Chung Tuyết đang nén giận, mày nhăn . Không rõ giờ hai đó trở thành như ?
Phan Thịnh Lâm gọi hai vợ chồng Giang Minh Xuyên trong phòng khách chuyện.
Giang Minh Xuyên nhẹ nhàng vỗ lưng Kim Tú Châu, nhỏ giọng : “Không .”
Hạ Nham cũng ở bên cạnh phụ họa, “Mẹ, con ông nội là mà, ai trách .” Hiện giờ đổi sang ông nội là .
Kim Tú Châu yếu ớt gật đầu, thò mặt từ trong n.g.ự.c Giang Minh Xuyên , dường như hổ, cúi đầu ngượng ngùng .
Phan Thịnh Lâm cũng , “Mau tới đây , uống một ngụm nghỉ ngơi chút , con cũng thật là, về đây chơi thì là khách, nào yêu cầu con mấy việc đó?”
Kim Tú Châu vui vẻ : “Vẫn là ba ạ, .”
Phan Thịnh Lâm gật đầu.
Đào Thiến Vân oán hận bóng lưng bọn họ, sàn bếp đầy mảnh vỡ, càng càng đau lòng.
Chung Tuyết khom lưng quét rác trong bếp, bà qua hạ giọng mắng mỏ: “Vừa chị ? Định lười biếng chứ gì, mảnh vỡ đầy đất mà xem, nhà chúng cưới cái đồ vô dụng như chị ?”
Chung Tuyết nắm c.h.ặ.t cây chổi trong tay, hốc mắt đỏ bừng. Trước đây khi ba Chung Tuyết xảy chuyện, nhà bọn họ lấy lòng cô. Còn giờ khi nhà đẻ cô xảy chuyện là lập tức trở mặt, cô thật sự hối hận vì lúc lời ba , nhất định gả cho Phan Quân? Nhớ Minh Xuyên lo lắng bảo vệ chị dâu, trong lòng đắng chát.
Đào Thiến Vân phát tiết xong mới tới phòng khách, xị mặt xuống bên cạnh Phan Thịnh Lâm, chồng và nhà Giang Minh Xuyên hỏi đáp, còn con trai trong một góc chống đầu ngủ.
Trong lòng cố nén giận, nhưng nhịn mở miệng : “Mấy đứa về báo ? Trong nhà cũng thu xếp phòng cho các con, trời cũng còn sớm, đêm nay mấy đứa ngủ ở ?”
Bà cố kìm nén cơn giận, định bụng mấy lời nhẹ nhàng một chút, nhưng lửa giận trong lòng thật sự là áp xuống , lời tai như đang đuổi khách.
Câu , trong phòng khách nháy mắt yên tĩnh .
Kim Tú Châu gì, như như về phía Phan Thịnh Lâm. Giang Minh Xuyên cũng im lặng về phía ông .
Phan Thịnh Lâm tức thì xuống đài , ông một đống lời ngóng trông bọn họ về như , tất cả đều một câu của bà vợ đ.á.n.h về nguyên hình. Ông dùng ánh mắt sắc bén về phía Đào Thiến Vân, lạnh lùng : “Không phòng thì giờ bà thu dọn một gian là ? Không thì bảo Tiểu Quân về nhà nó ở .”
Phan Quân lập tức bất mãn, “Dựa ? Đây là nhà con.”
Đào Thiến Vân còn thêm, Giang Minh Xuyên đột nhiên mở miệng, “Không , ruột con để cho con một căn nhà, con nhớ là giấy tờ nhà và chìa khóa ở chỗ , đêm nay con tới đó ở là .”
Vẻ mặt Đào Thiến Vân cứng đờ.
Phan Thịnh Lâm cũng sửng sốt một chút, ông Giang Minh Xuyên, dường như ngờ sẽ như , khi định thần thì vội vàng : “Đây cũng là nhà con, nào chuyện ngoài ở.”
Sau đó quát lớn Đào Thiến Vân, “Còn mau dọn phòng.”
Thái độ Đào Thiến Vân lập tức trở nên mềm mỏng, “Thằng bé , chỉ giận con về mà báo sớm chứ đuổi con , giờ thu dọn ngay một phòng.” Nói xong vội vàng chạy lên lầu, nhắc thêm nửa chữ về chuyện căn nhà.
Giang Minh Xuyên mím môi.
Buổi tối giường, Giang Minh Xuyên nhẹ nhàng v**t v* ngón tay Kim Tú Châu. Trên ngón trỏ trắng nõn một vệt đỏ, hẳn là lúc nãy bất cẩn thương trong bếp, đau lòng áy náy, “Là do , về nữa.”
Trước đó nghĩ, dù cũng đưa Kim Tú Châu và hai đứa về thủ đô một chuyến. Nơi chỉ cha nuôi của , còn bạn bè của cha , cô gặp những trưởng bối đó một . Chỉ ngờ rằng, nuôi và em trai chả buồn giả vờ nữa.
Kim Tú Châu , “Cũng mà?”
Khi cô còn nha , chịu khổ chịu tội cũng nhiều, dạng gì cũng từng ứng phó. Đối với cô thì loại giống như con Đào Thiến Vân là loại cô thèm để ý.
Cô nghĩ một lát : “Giờ cũng tiến bộ , chủ động tranh thủ vì bản , còn đòi căn nhà từ chỗ nuôi.”
Giang Minh Xuyên thấy ngượng ngùng, “ cũng đòi về .”
Nếu là chắc sẽ nhịn, nhưng vợ và hai con chịu ức h**p như .
Kim Tú Châu nhân cơ hội thổi gió bên gối , dùng giọng điệu hết sức dịu dàng với : “Minh Xuyên, lúc em những bức thư từ thủ đô gửi tới còn tưởng rằng cha nuôi cũng tệ lắm, nhưng hôm nay gặp, em đột nhiên phát hiện dường như họ như .”
Giang Minh Xuyên xong lời nào, lẽ trong lòng cũng hiểu nhưng từ tới nay đổi gì.
Kim Tú Châu như thế, tính tình cô chịu thua thiệt , cũng cho phép Giang Minh Xuyên đối xử bất chấp với khác, cho nên dùng giọng càng thêm ôn nhu : “Anh ? Hôm nay em vô cùng đau lòng . Chúng khó khăn lắm mới từ xa trở về một . Lúc đến cửa, nuôi và em trai cũng hề chào đón chúng , khi mở cửa, thái độ nuôi cũng vui, càng đừng em trai dùng ánh mắt suồng sã đó em.”
“Không em mách lẻo với , em chỉ cảm thấy, lẽ cha nuôi hề như tưởng.”
Giang Minh Xuyên cô.
Trên mặt Kim Tú Châu lộ vẻ buồn rầu, “Anh kể với em, sinh thời cha đều là lợi hại, bạn bè của họ hiện giờ cũng giỏi giang, đây vì những đó nhận về mà là cha nuôi ? Anh Hạ Nham xem, chúng coi Hạ Nham như con ruột, thằng bé thể cảm nhận cho nên con thực sự thích và tin tưởng chúng , nhưng cẩn thận ngẫm xem lúc nhỏ cha nuôi thể như chúng ?”
“Hai bọn họ nhận nuôi nhưng yêu quý , em cũng hiểu vì bọn họ , chẳng lẽ lấy thứ gì từ ?”
Giang Minh Xuyên nghĩ công việc năm đó của cha nuôi, khi cha nuôi chỉ là một binh lính bình thường sắp giải ngũ, nhưng hiện giờ là Chủ nhiệm Hậu cần, nuôi cũng từ một công việc thì sắp xếp Liên hội Phụ Nữ, em trai giờ cũng là Phó Chủ nhiệm nhà máy…
Kim Tú Châu thở dài, đau lòng nắm lấy tay , “Anh và bọn họ sống cùng nhiều năm, đương nhiên nhận như ngoài cuộc như em. Em chỉ , hôm nay em thấy thương . Em cứ ngốc nghếch thấy họ đang ức h**p . Tính tình , nhiều chuyện thèm tính toán, nhưng một việc cần tính toán rõ ràng. Hiện giờ là chồng em, là ba của bọn trẻ, gia đình chúng cần chỗ dựa cho cả nhà.”
Cô xuống “Em từ quê theo , khác coi thường, cũng con trẻ ức h**p.”
Giang Minh Xuyên nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.
“Em ngăn cản , nhưng thể đối với tất cả . Đó là lòng nữa, đó là ngốc, đó là dung túng ức h**p .”
Giang Minh Xuyên câu nào, bởi vì ai với như . Cha nuôi từ nhỏ dạy nhường nhịn, dạy ngại cho giống cha ruột , những trưởng bối đó cũng kể cho cha ruột của mỹ dũng cảm đại nghĩa đến mức nào.
Không ai thấy thương , cũng ai thể đối xử với tất cả …
Kim Tú Châu phần mệt mỏi : “Ngủ , em cũng về nhà sớm một chút.”
Giang Minh Xuyên cô nhắm mắt bèn duỗi tay kéo chăn cho cô, hai đứa bên trong, bốn nhà họ chen chúc một chiếc giường, cái chăn còn ẩm, mơ hồ ngửi mùi mốc.
Từ nhỏ đến lớn lúc nào cũng là thế. Trí nhớ , nhớ rõ đầu tiên gặp nuôi bà đối xử với . Sau đó nuôi sinh em trai, công việc của cha nuôi cũng định, thái độ của bà đối với cũng đổi, nhưng luôn tỏ thích mặt ngoài.
Mấy năm đó chuyện cha cùng qua đời k*ch th*ch, nên chuyện. Sau đó một bà nội đ.á.n.h tàn nhẫn thì mới phẫn nộ hét lên, nhưng đó cũng nhiều lắm.
Nghĩ đến cuộc sống , kỳ thật cũng thế nào là khổ, bởi vì từ nhỏ sống như . giờ Kim Tú Châu thương .
Anh thấy chút khó chịu.
Trong đầu Giang Minh Xuyên nghĩ tới nhiều chuyện, mãi đến nửa đêm mới ngủ.
Buổi sáng khi thức dậy, đột nhiên với Kim Tú Châu: “Hôm nay dẫn mấy con tới thăm nhà ông cụ Chương.”
Kim Tú Châu ngẩng đầu .
Giang Minh Xuyên tròng tay áo cho Hạ Nham, giải thích: “Ông cụ Chương quen với bà ngoại , con trai út của ông và ba cùng hy sinh trong một chiến dịch.”
Kim Tú Châu gật đầu.
Mặc xong quần áo, ăn qua loa vài món ăn vặt, một nhà bốn xách theo bánh kẹo điểm tâm xuống lầu, Phan Thịnh Lâm và Đào Thiến Vân sô pha, bên cạnh là hai đứa cháu, trong phòng bếp thoáng thấy bóng dáng bận rộn của Chung Tuyết.
Giang Minh Xuyên nhíu mày lướt qua, đó với hai họ: “Chúng con ngoài việc, buổi tối sẽ về.”
Phan Thịnh Lâm bảo: “Ăn cơm sáng hẵng ngoài.”
Đào Thiến Vân lên tiếng.
Giang Minh Xuyên lắc đầu, điều khi tới cửa, đột nhiên lấy hết dũng khí đầu một câu, “Con nhớ như với Chung Tuyết.” Khi lời ánh mắt chằm chằm Phan Thịnh Lâm.
Vẻ mặt Phan Thịnh Lâm cứng đờ.
Chỉ Đào Thiến Vân nhíu c.h.ặ.t mày, chờ mới tức giận hỏi: “Nó ý gì? Càng ngày càng coi chúng gì ? Còn quản chuyện của chúng nữa.”
Phan Thịnh Lâm luôn cảm thấy Giang Minh Xuyên trở về dường như gì đó khang khác. Lại lời , tức giận đầu mắng, “Bà là cái loại đầu óc, bà đắc tội nó thì gì ? Nó cũng chỉ về mấy ngày thôi, bà thể nhịn một tí ? Nếu ngày nào đó xảy chuyện, thì đều do bà hại.”
Đào Thiến Vân bất mãn, “Vì nhịn, gì cũng là nó, ông thấy con vợ nó đập hết tất cả bát đĩa trong nhà ? Tất cả đều do ông nuông chiều thôi, ông vẫn nhớ mãi quên ruột nó…”
Lời còn hết, Phan Thịnh Lâm giơ tay vung một cái tát “Chát ——”, Đào Thiến Vân đ.á.n.h đến mức ngây , bàng hoàng ông .
Ánh mắt Phan Thịnh Lâm đối diện sợ hãi, “Bà lặp nữa thử xem? Nếu bà sống quá đủ những ngày lành thì bà về nông thôn , thể mang bà đây, cũng thể đuổi bà về đó.”
Đào Thiến Vân sợ tới mức im re.
Phan Thịnh Lâm cũng buồn bà , xoay lên thư phòng lầu.
Bên cạnh bé chị gái bịt kín miệng, bé trề môi . Vừa ông nội đáng sợ quá. Cô bé bà nội, dẫn em trai lén bếp. Chỉ còn Đào Thiến Vân che gương mặt sưng húp hu hu.
Trong phòng bếp, đôi mắt Chung Tuyết cũng đỏ bừng, cô lời Giang Minh Xuyên , trong nhà , chỉ Minh Xuyên là .
——
Lúc cửa, Kim Tú Châu nhịn hỏi Giang Minh Xuyên, “Chung Tuyết chuyện gì ?”
Cô còn nhớ Phương Mẫn với cô, dường như Giang Minh Xuyên và vợ của em trai từng hôn ước.
Giang Minh Xuyên như thế nào, “Trước cha nuôi và em trai đối xử với Chung Tuyết, trong nhà gì đều để cho cô . Cha cô cũng là giỏi giang, cô quen , hai còn đùa rằng gả con cho , nhưng đó là chuyện từ lâu , cũng rõ. Bởi vì cha mất sớm nên khi còn nhỏ cha cô thường xuyên dẫn cô tới nhà tìm chơi, nhưng tính tình tẻ nhạt, cô thích chơi với , thích chơi cùng em trai hơn.”
Phan Quân cưới Chung Tuyết xem như trèo cao. Hồi đó hình như cha cô còn lấy hôn ước ngày xưa ngăn cản, nhưng khi đó đang ở bộ đội. Em trai thư cho , hồi âm rằng phản đối, nữa hai họ kết hôn.
Thế nhưng bây giờ…
Trong lòng Giang Minh Xuyên chùng xuống, hoài nghi nhà Chung Tuyết xảy chuyện , nếu ức h**p như .
Kim Tú Châu cũng nghĩ đến điểm , vội nhân cơ hội đổ thêm dầu lửa, “Nói như hẳn là nhà cô xảy chuyện gì, ôi, lạnh, bọn họ m.á.u lạnh đến mức đối xử với Chung Tuyết như thế, mà với cũng khác bao nhiêu, đúng là một nhà bạc bẽo.”
Giang Minh Xuyên trầm mặc.
Kim Tú Châu điểm dừng, hề thêm gì nữa. Cô nhiều chăng nữa cũng bằng Giang Minh Xuyên tự thể nghĩ thông suốt.
Chuyện của đàn ông xưa nay cô thích nhúng tay , thì , nếu gì thì chả đổ lên đầu cô . Trong lịch sử những yêu cơ hại nước hại dân đó, nào ai gánh tội đàn ông của họ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ga-nham-mot-lan-lai-ga-dung-nguoi-uhfi/chuong-29.html.]
Chuyện phát tiết tối hôm qua, cũng chỉ do tính tình thù tất báo mới , thể chịu chuyện khác coi thường ức h**p . Cô vất vả từ xa tới đây một chuyến, để xem thường.
Giang Minh Xuyên dẫn ba con Kim Tú Châu tới nhà ông cụ Chương.
Ông cụ Chương ở gần đây mà ở trong đại viện một con đường, cổng canh gác càng thêm nghiêm ngặt.
Giang Minh Xuyên bước lên chào hỏi, cuối cùng Kim Tú Châu và hai đứa nhỏ cũng đăng ký. Lính gác cần chạy thông báo, gọi thẳng điện thoại trong.
Một lát , Kim Tú Châu thấy một ông cụ chống gậy bước nhanh tới, theo bên cạnh còn hai đàn ông trung niên. Nhìn thấy mấy họ, vẻ mặt ông cụ vô cùng kích động, tình cảm bộc lộ chân thật khác biệt rõ ràng với diễn xuất của Phan Thịnh Lâm, ngay cả Hạ Nham cũng còn nhận , lén tiến sát đến bên tai em gái : “Anh thích họ, nếu đó là ông nội mới thì .”
Phó Yến Yến nhắc nhở , “Chờ lát nữa thì gọi là cụ, đừng gọi sai.”
“Ừ.”
Ông cụ Chương đến gần thì buông cả gậy chống xuống, hai tay vỗ mạnh lên bả vai Giang Minh Xuyên, “Tốt lắm lắm, còn đến thăm ông già , ông còn tưởng rằng cả đời cháu trở đấy, kết hôn khác.”
Nói xong bèn hài lòng về phía Kim Tú Châu, “Không tồi tồi, con bé trắng trẻo mập mạp, là phúc khí.”
Nụ mặt Kim Tú Châu trong nháy mắt cứng đờ, nhưng vẫn ngoan ngoãn chào một tiếng, “Ông mạnh khỏe ạ.”
“Khỏe khỏe, khỏe cả, đây là hai đứa nhỏ hả, thông minh.”
Sau đó đầu tìm con trai, “Bao lì xì ? Mau mang mấy bao lì xì đây.”
Kim Tú Châu bảo hai đứa chào hỏi.
Hai con trai ông cụ dở dở , mới tin chạy vội đây, nào nhớ mang bao lì xì gì? “Ở nhà ạ, về là lấy luôn ạ, mau về nhà , bên ngoài trời lạnh.”
“ đúng đúng, về nhà .”
Ông cụ Chương kéo tay Giang Minh Xuyên buông, kỹ , dường như thấy bóng dáng khác qua , đôi mắt ươn ướt : “Cháu thật giống ba cháu, ba cháu khi còn trẻ cũng cao như cháu , điều nhanh nhạy hơn cháu nhiều, cũng suy tính…”
Giang Minh Xuyên cảm nhận lòng bàn tay nóng hổi của ông cụ. Anh lặng lẽ , mỗi mấy lời đều thấy tự ti, luôn cảm thấy cha mất mặt, phụ kỳ vọng của họ, cũng phụ kỳ vọng của những trưởng bối , cho nên chịu ức h**p cũng dám kể cho ai. Anh sợ nếu là chứng thực bản thật vô dụng.
một năm , Kim Tú Châu luôn khen mặt bọn trẻ, công nhận , dần dần cảm thấy dường như cũng kém như .
Đây là đầu tiên chủ động tới cửa chúc Tết.
Kim Tú Châu theo bên cạnh, lẽ sợ cô thấy lẻ loi nên hai đàn ông trung niên chuyện với cô, “Về khi nào ?”
“Tầm sáu bảy giờ tối qua ạ.”
“Lần đầu tiên tới đây quen ? Phương Bắc lẽ là lạnh hơn chút, khí cũng tương đối khô.”
Kim Tú Châu gật đầu, “Không ạ, thể thích ứng, chỗ chúng cháu cũng lạnh, còn ẩm ướt.”
“Vậy là , ông cụ Minh Xuyên kết hôn, vẫn luôn gặp các cháu, ngờ Tết năm nay mấy đứa về.”
“Minh Xuyên cũng mong như , là dẫn chúng cháu về nhận trưởng bối.”
“Tốt lắm, hiểu chuyện hơn .”
Kim Tú Châu .
Chẳng bao lâu tới nhà ông cụ, cũng là một căn nhà hai tầng nhưng rộng rãi, ở cửa còn một sân, bên trong cây, cả xích đu, còn một lu nước lớn, mặt nước thưa thớt hoa sen tàn.
“Mau nhà .”
Mấy tới cửa, hai phụ nữ trung niên mỉm đón, hẳn là tiếng chuyện.
Bác cả Chương giới thiệu với Kim Tú Châu, “Cháu gọi là bác gái cả, bác gái hai là .”
Kim Tú Châu chào hỏi, ở cửa phòng bếp cũng một phụ nữ, tuổi lớn hơn một chút, bác đang thẹn thùng.
Bác cả Chương , “Đây là họ hàng nhà chúng , ngày thường chăm lo ăn uống cho ông cụ, cháu gọi là cô là .”
“Cô năm mới cát tường ạ.”
Người phụ nữ ngượng ngùng xua tay, đó che miệng .
Bác hai Chương chủ động lấy chén châm , hai bác gái kéo tay Kim Tú Châu chuyện, “Năm nay bọn trẻ nhà bác còn về, bằng cũng gặp các cháu.”
Kim Tú Châu , “Về còn nhiều cơ hội ạ.”
“ đúng đúng, thường xuyên tới chơi nhé, ngày nào ông cụ cũng nhắc tới các cháu đấy.”
Bác hai Chương đặt mấy chén lên bàn, mời bọn họ uống, đó lấy từ trong túi ba bao lì xì thật dày, ngay cả Kim Tú Châu cũng phần.
Kim Tú Châu vốn đang định vờ vịt chối từ một chút, hai bác gái nhét thẳng trong túi, “Cầm , một nhà đừng khách sáo gì.”
Ông cụ dường như đặc biệt vui mừng, lớn tiếng với con trai: “Mau gọi mấy đứa Tiểu Triệu trưa nay sang nhà chúng ăn cơm, bảo chúng Minh Xuyên về .”
Bác cả Chương khó xử, “Hôm nay mùng một đầu năm, nhà chúc Tết cả , mấy hôm nữa gọi ạ.” Đột nhiên gọi tới, mấy tiểu bối đó nhất định sẽ bất mãn.
Ông cụ hừ một tiếng.
Nghe chuyện ăn cơm, bác gái cả theo bản năng hỏi Kim Tú Châu một câu, “Buổi sáng ăn gì ?”
Bọn họ lớn tuổi, thức dậy sớm hơn bình thường, nhưng đối với trẻ tuổi mà , giờ cũng còn sớm.
Kim Tú Châu trả lời, do dự về phía Giang Minh Xuyên.
Vẻ mặt Giang Minh Xuyên chút hổ, vốn dĩ định dẫn mấy con Kim Tú Châu ngoài ăn, đó mới nhớ mùng một đầu năm tiệm cơm quốc doanh mở cửa, nhưng khỏi nhà , cũng tiện , nên tới thẳng đây.
Tuy rằng còn gì nhưng ở đây đều ngốc, vấn đề, bác gái cả vỗ tay Kim Tú Châu, ý hỏi nhiều mà : “Bác bảo cô út nấu cho mấy đứa bát mì ăn.”
Kim Tú Châu vội vàng : “Không cần phiền phức như , đói ạ, tối hôm qua chúng cháu ăn nhiều.” Nói như thể đúng thế thật.
Bác gái cả đáp lời, bảo cô xuống nghỉ ngơi một lát, bác gái hai giữ c.h.ặ.t t.a.y Kim Tú Châu kéo tới sô pha.
Ngồi sô pha là ông cụ và hai đứa nhỏ. Giang Minh Xuyên ghế bên , thấy hai qua đây, bác cả Chương và bác hai Chương dậy ghế nhỏ bên cạnh.
Ông cụ Chương cũng thấy, sắc mặt chút khó coi, ông hỏi Giang Minh Xuyên, mà hỏi hai nhóc, “Sao , ở nhà cơm ăn hả?”
Hạ Nham em gái.
Phó Yến Yến ngoan ngoãn : “Không ạ, dù đêm qua ba vui.”
Giang Minh Xuyên chút kinh ngạc về phía con gái, ngờ cô bé sẽ như .
Ông cụ Chương nhíu mày nhưng nổi giận, mà còn dùng giọng điệu dỗ trẻ con nhẹ nhàng hỏi: “Vì vui thế?”
Phó Yến Yến ngẩng đầu ông cụ, bình tĩnh : “Bởi vì ông bà thích nhà chúng cháu. Tuy rằng ông đang , nhưng ông giả vờ quá dở, còn bà thì thèm giả vờ. Khi nhà chúng cháu tới cũng chẳng tiếp đón. Chú thì dùng giọng điệu kỳ quái chuyện. Ăn cơm xong bà còn bắt cháu rửa bát, buổi tối thì trong nhà phòng cho nhà chúng cháu ngủ. lúc ba sẽ dẫn chúng cháu tới biệt thự ngủ, bảo bà đưa chìa khóa với giấy tờ nhà cho ba, bà mới bảo là hiểu lầm thôi, phòng cho nhà chúng cháu ở.”
Cô bé nghịch viên kẹo trong tay, kẹo hai bà cho cô bé khi cửa.
Không khí trong phòng khách trong nháy mắt ngưng .
Ông cụ Chương ngờ rằng bé gái vẫn luôn yên lặng chuyện nề nếp, trật tự rõ ràng, nhịn thêm vài , ông cụ hỏi một câu, “Biệt thự nào?”
Cô bé tiếp tục : “Là ruột của ba để cho ba ạ. Ba kể khi còn nhỏ chú tìm thấy giấy tờ nhà, lóc đòi lấy, bà thấy mới cầm , đó ba đòi , nhưng bà trả cho ba.”
Mấy câu , lời ngắn ý dài… cũng coi như hiểu.
Ông cụ Chương về phía Giang Minh Xuyên, “Việc nay cháu báo với chúng ?”
Con gái quá nhiều, Giang Minh Xuyên cũng trả lời như thế nào, Phó Yến Yến trả lời luôn giúp , “Bởi vì bà cho ba ạ. Tối hôm qua mắng ba một trận, cho nên hôm nay ba mới tới tìm ạ.”
Kim Tú Châu: “…”
Giang Minh Xuyên: “…”
Ông cụ Chương dừng một chút, vốn dĩ đang giận, xong, cạn lời Giang Minh Xuyên, “Đã lớn bằng ngần , thế nhưng còn thông suốt bằng đứa trẻ con, cũng may còn ngu, còn tới tìm chúng .”
nghĩ một hồi vẫn thể nổi giận, “Nếu vợ cháu mắng cho, cháu sẽ từ bỏ căn nhà đó chăng? Mặc kệ ân tình của cha nuôi với cháu lớn bao nhiêu, căn nhà đó cha để cho cháu, là của cháu, ai thể cướp !”
Nói xong ông dộng mạnh cây gậy xuống đất mấy , tiếng động đinh tai nhức óc, “Tựa như quốc gia chúng , mỗi một mảnh lãnh thổ đều thể mất, ai tới cướp, chúng sẽ đ.á.n.h kẻ đó! Những tinh thần chiến sĩ đó cháu quên cả ? Không tinh thần chống đỡ, liệu chúng thể an như hiện tại ?”
Giang Minh Xuyên mím môi.
Ông cụ lớn tiếng hỏi , “Có ?”
Giang Minh Xuyên vội vàng : “Nghe ạ.”
Ông cụ chút đau lòng, “Tâm địa là đúng đắn, nhưng thể yếu đuối dễ ức h**p. Ông già hôm nay sẽ dạy cháu, thứ thuộc về nhất định đoạt , ai dám gì cháu cứ kệ cho bọn họ , sợ gì, cháu xem mấy nước quỷ Tây dương đó, gì ai lời về chúng ? Chờ khi quốc gia chúng phát triển lên, tự nhiên sẽ khen chúng .”
“Làm cũng giống , mạnh mẽ, quyết đoán, để gì chặn .”
Giang Minh Xuyên đầu tiên những lời .
Bác cả Chương sợ lời ông cụ quá dọa , khó khăn lắm nhà Minh Xuyên mới tới một chuyến, khiến chạy mất, “Minh Xuyên thể tới tìm chúng là trong lòng thằng bé cũng hiểu rõ, là chuyện , mấy hôm nữa con tìm Phan Thịnh Lâm tâm sự một chút.”
Ông cụ tính tình cố chấp, “Tâm sự cái gì? Để tự nó , việc nhỏ như thế còn giải quyết , về thế nào mà dẫn binh?”
Nói xong giơ tay chỉ hai đứa con trai, “Chỉ tại hai đứa bay chiều hư, Gia Minh Gia Thắng cũng thế, chuyện gì cũng lề mề chậm chạp, chẳng tí tinh thần nào. Khi Minh Xuyên còn nhỏ cướp về nuôi, hai đứa bay còn nhận nuôi, tới cướp thì khác sẽ đồn đại . Hai đứa bay xem thằng bé nuôi, dạy dỗ thành cái dạng gì? Nó một chạy xuống phía Nam, tới nhà cũng dám về. Nếu là khi còn trẻ, thật đ.á.n.h cho hai đứa bay một trận.”
Bác cả Chương xong trong lòng áy náy, việc quả thật là ông xử lý thỏa.
Giang Minh Xuyên định tâm trạng, kiên định : “Không cần ạ, để cháu tự .”
Ông cụ lúc mới lòng , “Hôm nay lấy về ngay cho , bằng đừng tới gặp , bực .”
Giang Minh Xuyên dở dở .
Tâm trạng ông cụ lên, còn xoa đầu cô bé bên cạnh, “Con bé khá lắm, thông minh nhanh nhẹn, xứng với nhóc tư nhà chúng .”
Phó Yến Yến: “…”
Hạ Nham chỉ nửa câu đầu, thấy ông cụ khen em gái thông minh, còn vui hơn khen, “Em gái thông minh lắm ạ, em còn học nhiều chữ, em là thông minh nhất nhà chúng cháu.”
Ông cụ ha ha thành tiếng, “Tốt lắm, nhóc tư nhà chúng cũng thông minh.”
Phó Yến Yến cần suy nghĩ : “Sau lớn lên cháu kết hôn, cháu góp công xây dựng tổ quốc.”
Ông cụ càng thích, “Có chí khí, kết hôn, quốc gia chúng còn nhiều sự nghiệp thành, trông chờ thế hệ của các cháu.”