Kinh thành xôn xao tin sen Tịnh Đế ở chùa Đàm Chiếu nở, đó là giống sen hiếm thấy, mấy chục năm mới gặp một .
Sáng sớm chuẩn xe ngựa để ngay. Thúy Vi khoác thêm áo choàng cho , miệng liên tục ngáp dài:
“Tiểu thư, hoa chạy mất , dậy sớm thế ạ?”
Ta xoa đầu con bé: “Đi muộn là còn chỗ .”
Quả nhiên, khi đến nơi thì đông như trẩy hội. Ta và Thúy Vi chen chúc mãi mới giành một vị trí để ngắm sen.
Một cành xanh lẻ loi vươn bóng, hai đóa hồng cùng rạng rỡ khoe sắc.
Lời trong sách tả thực chẳng sai chút nào. Ta mỉm hài lòng.
Thế nhưng khi ngẩng đầu lên, thấy Cố Tuân ở phía bên hồ.
Hắn cùng Cố Lăng Nguyệt. Cố Lăng Nguyệt đang khoác tay , vẻ mặt đầy thẹn thùng.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Cố Tuân cũng thấy , nhưng trong mắt hề chút bối rối nào.
Lời hứa từng hẹn đưa xem sen Tịnh Đế, lẽ sớm quên sạch .
Ta rời , nhưng dòng đổ về mỗi lúc một đông. Trong lúc cố sức chen ngoài giữa đám đông, tâm trí chợt bay về quá khứ.
Đó là lúc và Cố Tuân còn cùng sách thuở nhỏ, tình cờ đúng câu: Một cành xanh lẻ loi vươn bóng, hai đóa hồng cùng rạng rỡ khoe sắc.
.
Vẻ của sen Tịnh Đế, mới chỉ phụ kể , chứ từng tận mắt thấy bao giờ.
Khi đó, Cố Tuân vỗ n.g.ự.c hứa hẹn nhất định sẽ đưa xem, còn thật nhiều thơ tặng nữa.
Chúng vốn là thanh mai trúc mã, cứ thế bình lặng mà lớn lên bên .
Những năm tháng tuổi trẻ vô tư lự, đến mức cứ ngỡ tương lai của hai đứa cũng sẽ mãi mãi như .
Thế nhưng quên mất đạo lý lòng dễ đổi, thế sự vô thường.
Chẳng bao lâu, bỗng một giọng uy nghiêm gọi : “Thí chủ xin dừng bước.”
Một vị trụ trì khoác áo cà sa, ánh mắt tràn đầy vẻ từ bi. Ngài trao cho một xâu chuỗi hạt:
“Thấu hiểu pháp đời, đều tựa như giấc mộng ảo.”
Ngài chắp tay n.g.ự.c: “Thí chủ, dù thế sự vô thường, cũng xin hãy kiên định bước tiếp về phía , sự giác ngộ chính ở ngay mặt.”
Quả thực, nên tự giam hãm trong quá khứ.
Với Cố Tuân, vốn dĩ cũng chẳng tình sâu nghĩa nặng gì, chỉ là cái duyên quen từ nhỏ, cùng lớn lên mà thôi.
Mà cái duyên một khi tận, thì dù cam chịu uất ức để níu kéo cũng vô ích.
Hắn phụ , điều duy nhất thể chính là lưng rời . Sáu nẻo luân hồi, nhất định sẽ trả giá cho việc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ga-thay-ra-bien-cuong/3.html.]
Ta chắp tay hành lễ, cáo biệt vị trụ trì.
Quãng đời về , nên là vùng trời rộng mở của riêng .
Về đến phủ, Lăng Nguyệt đến tìm . Muội đến trả trang sức.
“Cẩm Ninh tỷ tỷ, thể chuyện với tỷ một lát ?”
Dáng vẻ trịnh trọng của khác hẳn với vẻ hoạt bát, nhí nhảnh đây. Ta cho lui ngoài.
“Muội gì?”
Sắc mặt vẫn nghiêm trọng, dường như hạ quyết tâm lớn:
“Lãng Nguyệt từ nhỏ trưởng và tỷ là một đôi trời sinh, hề ý nghĩ an phận với .”
“Thế nhưng vốn mang huyết thống họ Cố, chỉ là con nuôi thôi.”
“Huynh trưởng là rồng phượng trong loài , đối xử với như , thực sự cách nào thích cho .”
Lăng Nguyệt kích động , quỳ sụp xuống ôm lấy vạt áo :
“Muội cầu danh phận, chỉ cầu ở bên cạnh trưởng.”
“Tỷ thể cho một cơ hội ?”
Không em ruột?
Trong lòng bừng tỉnh đại ngộ. Hóa những cử chỉ giữa họ đây lời giải thích.
Vào tết Hoa Đăng năm ngoái, khi Cố Tuân đem chiếc đèn thỏ duy nhất tặng cho Lăng Nguyệt, từng hờn dỗi với :
“Thế t.ử và Lăng Nguyệt xem chẳng giống em chút nào.”
Khi Cố Tuân nổi trận lôi đình, mắng tâm địa dơ bẩn:
“Ma ma dạy bảo chẳng lẽ từng dạy về chuẩn mực của thê t.ử, tẩu tẩu ?”
Những lời chất vấn của Cố Tuân từng khiến mở lời thế nào. Giờ ngẫm …
Lăng Nguyệt ý với Cố Tuân, Cố Tuân đối với Lăng Nguyệt thể trong sạch cho ?
Lòng bỗng thấy nhẹ nhõm phần nào. Hóa kẻ bình thường rõ ràng là bọn họ.
“Muội cần đến đây để khẳng định chủ quyền gì.”
“Hai tình trong như , chẳng quản .”
“Nếu là kẻ tình, xin chúc hai sớm nên duyên tiền định.”
Ta đem những trâm cài hoa tai mà Lăng Nguyệt trả bỏ trong hộp.
Mất điểm tựa, Lăng Nguyệt vững mà ngã xuống đất.
“Thúy Vi, tiễn khách!”