Trời đêm u ám, mây đen cuộn trào như biển dữ.
Trên đỉnh Hắc Linh Sơn, sát khí nặng nề đến mức cỏ cây khô héo, linh thú dám bén mảng. Đây là nơi tên đạo sĩ năm xưa ẩn cư suốt mấy chục năm, hấp thu oán khí, dùng thần châu cướp để luyện tà công.
Cũng là nơi —
Liên Y chờ đợi ngày suốt bảy mươi hai năm.
Gió thổi tung tà váy đen của nàng, mái tóc dài bạc trắng một nửa tung bay trong trung. Dung nhan nàng vẫn , thậm chí còn yêu dị hơn xưa, nhưng đôi mắt trống rỗng, sâu thấy đáy.
Không còn là tiên nữ hoa sen năm nào.
Chỉ còn một kẻ sống vì thù hận.
“Ngươi cuối cùng cũng tới.”
Giọng tên đạo sĩ vang lên từ đạo quán đá phía . Hắn bước , khoác đạo bào đỏ sẫm, trán khắc đầy phù văn tà dị. Thần châu lơ lửng lưng , phát ánh sáng đen tím, từng đợt linh lực chấn động khiến gian vặn vẹo.
Hắn Liên Y, lớn.
“Ta còn tưởng ngươi sớm tan hồn diệt phách vì tự đoạn tiên căn.”
Liên Y đáp.
Nàng chỉ chậm rãi giơ tay.
Một cánh sen m.á.u hiện trong lòng bàn tay, xoay tròn, tỏa khí tức khiến cả Hắc Linh Sơn rung chuyển.
“Ta từng nghĩ,” nàng , giọng bình thản đến đáng sợ,
“g.i.ế.c ngươi ngay lập tức sẽ là kết cục nhất.”
Ánh mắt nàng lạnh băng.
“ mới hiểu — c.h.ế.t quá dễ cho ngươi.”
Tên đạo sĩ nhíu mày, cảm nhận sát ý thuần túy pha lẫn một tia do dự.
“Tiên nữ, ngươi cho rằng thắng chắc ? Thần châu dung hợp với . Ta chính là nửa thần!”
Liên Y khẽ .
Nụ vui vẻ, chỉ bi ai.
“Ngươi vì thần châu luôn bất ?”
Hắn sững .
Liên Y từng bước tiến lên, mỗi bước , mặt đất nứt vỡ.
“Bởi vì trong đó…”
“… tình phách của yêu.”
Trận chiến bùng nổ.
Không lời thăm dò, né tránh.
Tà thuật và sen thuật va chạm, trời đất đảo điên. Từng ngọn núi san phẳng, sông cạn khô, m.á.u từ khóe môi Liên Y chảy xuống nhưng nàng hề lùi bước.
Thần châu phát sáng dữ dội, gào thét như linh hồn giam cầm.
Giữa cơn hỗn loạn, Liên Y thấy —
Một giọng quen thuộc.
“Liên Y…”
Nàng khựng .
Chỉ trong khoảnh khắc , đạo sĩ tung một chưởng chí mạng, đ.á.n.h thẳng n.g.ự.c nàng. Thân thể nàng đ.á.n.h văng, đập mạnh vách núi, xương cốt vỡ vụn.
Máu nhuộm đỏ tà y.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/gap-nhau-la-duyen-ben-nhau-la-phan/chuong-7.html.]
Tên đạo sĩ thở dốc, điên loạn.
“Nghe thấy ? Phàm nhân đó từng tan biến! Hắn nhốt trong thần châu suốt bảy mươi năm!”
“Đau khổ lắm… cầu xin g.i.ế.c hàng ngày!”
Liên Y chậm rãi ngẩng đầu.
Nước mắt rơi xuống.
Lần đầu tiên nhiều năm.
“Ngươi…”
“… nên điều đó.”
Nàng dậy, dù thể gần như tan nát.
Cánh sen m.á.u vỡ , hóa thành hàng vạn sợi tơ đỏ, quấn c.h.ặ.t lấy thần châu.
“Ta vốn định để giải thoát .”
Giọng nàng run lên.
“ ngươi buộc điều tàn nhẫn nhất.”
Liên Y dùng huyết hồn của kích nổ thần châu.
Đó là cấm thuật.
Là lấy chính linh hồn đổi lấy khoảnh khắc phá hủy.
Tên đạo sĩ gào thét kinh hoàng.
“Ngươi điên ! Làm ngươi cũng sẽ c.h.ế.t!”
Liên Y thẳng thần châu đang vỡ nứt.
Trong ánh sáng trắng ch.ói mắt, nàng thấy công t.ử năm xưa — vẫn ôn nhu, vẫn sạch sẽ, vẫn nàng mỉm .
“Đừng .”
“Cuối cùng… cũng về nhà.”
“Ừ…”
“Lần … đến muộn nữa.”
Thần châu nổ tung.
Tên đạo sĩ phản phệ, xác tan thành tro bụi, linh hồn oán khí nuốt chửng, vĩnh viễn siêu sinh.
Liên Y quỳ sụp xuống.
Thiên địa yên lặng.
Mưa bắt đầu rơi.
Khi thứ kết thúc, Liên Y giữa đống đổ nát, thở yếu ớt. Tiên căn mất, huyết hồn hao, nàng còn sống bao lâu nữa.
gương mặt nàng bình thản.
“Chàng thấy …”
“Cuối cùng… cũng .”
Ánh sáng mờ nhạt bao lấy nàng.
Không thiên quang.
Mà là luân hồi chi môn đang mở — phần thưởng cuối cùng cho một linh hồn chấp niệm quá sâu.
Liên Y nhắm mắt.
Hoa sen trắng nở rộ giữa tro tàn.