Không còn trời.
Không còn đất.
Chỉ một trắng xóa, yên tĩnh đến mức đáng sợ.
Liên Y cảm thấy đang trôi.
Không trôi trong gió, cũng trong nước, mà là trôi giữa vô vàn mảnh ký ức rời rạc. Thân thể nàng nhẹ dần, nhẹ đến mức còn cảm giác tồn tại. Cơn đau xé linh hồn khi kích nổ thần châu biến mất, đó là sự trống rỗng dịu dàng.
Giống như một cơn dài.
Cuối cùng cũng mệt.
“Liên Y…”
Giọng vang lên, xa, gần.
Nàng đáp, nhưng môi mở . Muốn đầu, nhưng thể để . Chỉ ý thức mơ hồ rung động nhẹ, như cánh sen chạm nước.
Ánh sáng phía chậm rãi ngưng tụ, hóa thành một con đường dài. Cuối con đường, một bóng lặng.
Không công t.ử.
Là một nữ nhân mặc bạch y, dung mạo trang nghiêm, lưng là hư ảnh hoa sen ngàn cánh.
— Luân Hồi Sứ.
“Ngươi đến.”
Giọng nàng cảm xúc, cũng phán xét.
Liên Y cảm thấy ý thức khẽ d.a.o động.
“Ta… báo thù ?”
Luân Hồi Sứ nàng lâu.
“Ngươi hủy tà đạo, giải thoát linh hồn giam cầm. cũng vì chấp niệm quá sâu, tự đoạn tiên căn, hao tổn huyết hồn, nghịch thiên đạo.”
“Công – tội đan xen.”
“Không thể về tiên giới.”
Liên Y bất ngờ.
Nàng sớm .
“Vậy… ?”
Không gian yên lặng trong chốc lát.
Luân Hồi Sứ chậm rãi :
“Hắn vốn chỉ là phàm nhân. Linh hồn giam trong thần châu quá lâu, sớm tan vỡ. Khi thần châu nổ tung, chỉ còn một tia ý niệm cuối cùng.”
Liên Y run nhẹ.
“…ý niệm gì?”
“Muốn ngươi sống.”
Ý thức Liên Y chấn động dữ dội.
Muốn , nhưng còn nước mắt.
Muốn , nhưng môi.
Cuối cùng chỉ còn một câu thì thầm nhỏ.
“Ngốc thật…”
Luân Hồi Sứ giơ tay.
Trước mặt Liên Y, vô mảnh ánh sáng tụ , hóa thành một hạt sen trắng. Nhỏ bé, yếu ớt, nhưng sạch sẽ.
“Đây là phần còn sót .”
“Nó đủ để giữ ký ức, cũng đủ để nhớ ngươi.”
“ đủ để… bước luân hồi.”
Liên Y im lặng hồi lâu.
Rồi nàng hỏi:
“Ta thể cùng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/gap-nhau-la-duyen-ben-nhau-la-phan/chuong-8.html.]
Luân Hồi Sứ nàng, ánh mắt sâu thẳm.
“Ngươi kết cục.”
“Luân hồi sẽ xóa sạch tất cả. Tình cảm, thù hận, ký ức. Kiếp gặp … cũng chỉ là xa lạ.”
Liên Y khẽ .
Nụ nhẹ.
“Vậy thì .”
“Nếu kiếp bình an, gặp … càng .”
Luân Hồi Sứ thêm, chỉ mở luân hồi chi môn.
Gió cuốn.
Ánh sáng vỡ thành ngàn mảnh.
Trước khi tan biến , Liên Y dùng chút ý thức cuối cùng ôm lấy hạt sen trắng .
“Lần …”
“Ta kéo nữa.”
Nhiều năm .
Phàm trần đổi .
Triều đại cũ sụp đổ, triều đại mới dựng lên. Núi Hắc Linh Sơn trở thành phế tích, còn tà khí, chỉ còn cỏ dại mọc um tùm. Không ai nhớ đến tiên nữ hoa sen, cũng chẳng ai nhớ đến đạo sĩ tà ác năm xưa.
Chỉ một truyền thuyết mờ nhạt lưu .
Rằng những đêm mưa lớn, núi hoang sẽ nở một đóa sen trắng, dù hồ, nước.
Không ai vì .
Mười tám năm .
Một thị trấn nhỏ bên sông.
Buổi sáng đầu xuân, sương mỏng như tơ.
Một thiếu nữ bên bờ nước, váy xanh nhạt, tóc buộc gọn, đang giặt đồ. Nàng khuynh thành, nhưng gương mặt dễ khiến lâu hơn một chút.
Nàng tên A Yên.
Không vì từ nhỏ thích hoa sen. Mỗi khi thấy sen trắng, tim nhói lên một chút, như bỏ lỡ điều gì đó quan trọng.
Cùng lúc đó, bên cầu đá, một thư sinh trẻ tuổi bước tới.
Áo vải giản dị, dáng gầy, ánh mắt ôn hòa.
Hắn dừng .
Không hiểu vì .
Chỉ cảm thấy thiếu nữ … quen lạ khó tả.
A Yên ngẩng đầu.
Ánh mắt hai chạm .
Không sét đ.á.n.h, định mệnh ồn ào.
Chỉ là gió khẽ thổi.
Mặt sông gợn sóng.
Trong lòng cả hai, cùng lúc dâng lên một cảm giác nhẹ —
như ngang qua một giấc mộng cũ.
Họ gật đầu chào .
Rồi lướt qua.
Không ai .
Ở bờ sông phía , một đóa sen trắng lặng lẽ nở.
Không tên.
Không ký ức.
Chỉ còn một điều duy nhất —
bình an.