Lương Dực nghiêng tựa lưng bàn học, ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng lên mặt bàn, đắc ý : "Tiêu Phán Phán, đang ghen tị với sự thông minh của ? Cậu sợ sẽ vượt qua danh hiệu học giỏi của đúng ?"
bĩu môi mỉa mai: "Chỉ thế thôi ? Còn chẳng bằng một ngón chân của ."
"Ồ." Lương Dực khẽ , một nụ ranh mãnh mang đậm tính chất chế giễu của . "Ngón chân nào mà ghê gớm thế? Tối nay đích đến bệnh viện xem thử mới ."
hổ đến chịu nổi: "Lương Dực!"
Chuông reo tan học. Lương Dực thèm trêu chọc nữa, trực tiếp ụp mặt xuống bàn đ.á.n.h một giấc. Những ngày , ban ngày Lương Dực ngoan ngoãn đến lớp giảng, buổi tối khăng khăng tới bệnh viện túc trực bên giường . Cậu biện minh rằng việc tiếp xúc nhiều với cơ thể gốc thể giúp linh hồn trở .
là đồ ngốc, thể tự trở về , trong khi thì thức đêm thức hôm túc trực đến mức quầng thâm mắt hiện rõ mồn một. xin phép rút lời khen ngợi lúc nãy!
Nhân lúc Lương Dực đang ngủ say, hai nam sinh bàn vốn luôn im lặng tiếng bỗng bắt đầu chụm đầu thì thầm to nhỏ:
"Có khi nào Lương Dực quỷ ám ? Nhìn xem, lúc thì mặt đen kịt, lúc đỏ bừng bừng, thật là kỳ quái."
"Việc chịu đến lớp một tuần liền là chuyện kỳ lạ lắm . Cậu kiểu chăm học gì ."
"Thế trường bằng cách nào? Có như trong tiểu thuyết, quyên góp xây hẳn một tòa nhà cho trường ?"
"Không , là thi đấy. gian lận bắt quả tang, đó nhà bỏ tiền chuyện mới dẹp yên."
" là ghen tị quá! Có những sinh ở vạch đích. Không giống như bọn , cứ nghiệp xong đại học chơi bời với mấy cô gái cho đỡ buồn chán."
Họ ngang nhiên thảo luận về Lương Dực ngay mặt, lan truyền những tin đồn nhảm nhí vô căn cứ và những lời suy đoán đầy ác ý. Càng , lửa giận trong càng bốc lên ngùn ngụt. điều khiển tay , nhặt cây b.út bàn và ném thẳng về phía bàn .
Cạch! Cây b.út đập xuống mặt bàn phát âm thanh trong trẻo khiến hai kẻ bàn giật nảy . Thấy họ mặt , nắm tay thành nắm đ.ấ.m trừng mắt đe dọa.
Hai kẻ đó hoảng sợ tột độ, vội vàng xê dịch ghế lùi sát lên phía . bực bội lẩm bẩm: "Gan bé thế mà còn dám bịa chuyện lưng khác."
Lương Dực thức giấc từ khi nào. Cậu uể oải chống cằm, đôi mắt đen láy chằm chằm bàn tay đang cuộn tròn thành nắm đ.ấ.m của với vẻ đầy thích thú.
"Cậu tin những gì bọn họ ?"
đảo mắt: "Tất nhiên là tin ! Chỉ cần nghĩ bằng đầu óc thôi cũng , mà gian lận bắt trong kỳ thi trung học mà thể dẹp yên bằng tiền chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/gia-lam-he-thong-ep-trum-truong-hoc-bai-ai-ngo-bi-cau-ta-tom-gon/chuong-6.html.]
Lương Dực nhướn mày: "Thế nếu đó là sự thật thì ?"
"Thì... chú nhà còn thiếu con gái nuôi ? Đột nhiên thấy chiếm cơ thể của cũng tệ lắm."
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
dứt lời, Lương Dực bỗng nhiên bật thành tiếng. Tiếng sảng khoái vô cớ của càng khiến hai nam sinh bàn sợ vỡ mật. Họ hoảng hốt chạy thẳng khỏi lớp, sợ Lương Dực đập cho một trận.
Lương Dực cúi đầu, khẽ nhỏ: "Chú thiếu con gái nuôi ... chỉ thiếu một cô con dâu thôi."
"Lương Dực, gì cơ?"
thở dài, quyết định để ý đến trò đùa nhạt nhẽo của nữa. Nhìn khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi của , cõi lòng bỗng len lỏi một chút xót xa.
"Chưa đến giờ lớp mà, tỉnh ?"
Lương Dực nhếch môi tà mị: "Cần giúp một tay."
ngơ ngác: "Giúp gì?"
Lương Dực dậy, sải bước ngoài cửa lớp: "Dùng bàn tay quý giá của ... giúp vệ sinh."
"Cái... Lương Dực!"
Xin , trót suy nghĩ bậy bạ nữa ! Không đúng, tại dùng từ '' khi chúng tan học và đến bệnh viện?
Khi đến bệnh viện, chúng xui xẻo đụng mặt một kẻ ngờ tới. Vừa thấy bóng dáng Lương Dực, Tiêu Sơn lập tức vồ vập chạy đón đầu, trông hệt như một con ch.ó nhỏ lấy lòng.
"Cậu chủ Lương! Nghe ngày nào cũng cất công đến thăm đứa con gái vô dụng của nhà . Hừ, con nhóc đó thật là... Xin vì phiền quá!"
Lương Dực khoanh tay n.g.ự.c, đôi mắt sắc lạnh lúc tràn ngập vẻ cảnh giác. "Tiền là do bỏ , đến xem thì ?"
Tiêu Sơn gượng gạo: "Không ý kiến, tất nhiên là ý kiến gì."
Lương Dực sải bước phòng và xuống. Cậu vắt chéo chân, dựa lưng ghế với dáng vẻ lười biếng, toát lên thần thái ngạo mạn.