140.
Khóc? Đùa gì .
Trương Tiểu Nguyên cảm thấy đường đường là nam t.ử Hán đại trượng phu, chẳng qua chỉ là tay và đầu gối trầy da cần rắc ít t.h.u.ố.c bột thôi, dù y sợ đau, chuyện nhỏ , y tuyệt đối sẽ !
Y gần như hận thể vỗ n.g.ự.c bảo đảm với Lục Chiêu Minh, như thể câu của Lục Chiêu Minh là sự sỉ nhục đối với sự dũng cảm của y, lớn: “Đại sư , đang gì ? Làm thể !”
Nếu trong mắt y rưng rưng nước mắt, câu hẳn sẽ sức thuyết phục hơn một chút.
Lục Chiêu Minh vẫn chỉ y, phản bác. Hắn lấy t.h.u.ố.c trị thương , lấy nước sạch và bông gạc, đỡ Trương Tiểu Nguyên lên ghế, bảo y duỗi cánh tay , sạch vết thương cho Trương Tiểu Nguyên.
Chỉ là miếng bông gạc trắng chạm vết thương của Trương Tiểu Nguyên, Trương Tiểu Nguyên đau đến mức nhăn tít cả mũi và mắt . y cảm thấy những , nếu kêu t.h.ả.m thiết quá, cũng mất phong thái nam t.ử Hán đại trượng phu. Thế là y nhíu mày c.ắ.n răng, cố gắng giả vờ vẻ mặt vô tư bình tĩnh, trong lòng liên tục tự nhủ, y một chút cũng đau!
Lục Chiêu Minh căn bản ngẩng đầu y, sạch vết thương cho y, thật sự nhịn với y: “Trong tháng , đây là thứ mấy thương ?”
Trương Tiểu Nguyên nghiêm túc hồi tưởng: “Ta... cũng mấy chứ?”
Lục Chiêu Minh chỉ thể thở dài: “Sau đường cẩn thận một chút.”
Trương Tiểu Nguyên: “Là con bồ câu béo đó vướng mà!”
Con bồ câu nãy đang ngủ ngon lành đột nhiên sức mạnh kỳ lạ kéo xa mấy mét đang rúc bàn, phát tiếng kêu “gụ gụ” sợ hãi.
Trương Tiểu Nguyên: “Lẽ sớm nên nhốt nó l.ồ.ng gà mới !”
Lục Chiêu Minh: “...”
Lục Chiêu Minh thở dài một tiếng.
“Nếu chịu khó luyện võ, một sợi dây thôi, thể vướng ?” Lục Chiêu Minh ngước mắt y, hỏi, “Đệ nhị sư và Hoa Lưu Tước xem, họ ai ngã như ?”
Truyện của -Gió-
Trương Tiểu Nguyên bĩu môi, chuyện.
Đại sư hiếm khi dài dòng, mỗi như , mười thì hết chín là để giáo huấn y.
Có thể so sánh như ?
Tưởng Tiệm Vũ nhập môn sớm hơn y xa, võ công đến , dĩ nhiên sẽ vướng bởi một sợi dây thừng. Còn võ công của Hoa Lưu Thước tuy bình thường, nhưng khinh công của xuất sắc! Đó là môn khinh công thể xếp mấy hạng đầu của giang hồ, thể dây thừng ngáng chân !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-105.html.]
Trương Tiểu Nguyên dám thốt lên những lời trong lòng. Lục Chiêu Minh bảo y đưa bàn tay , cũng cởi bỏ dây buộc ống tay áo và sạch bụi bẩn khỏi vết thương. Trương Tiểu Nguyên cảm thấy đau đến mức tê dại, ngoài cảm giác bỏng rát ở vết thương , hình như chẳng còn cảm giác gì nữa. Y nghĩ rằng nhất định thể chịu đựng từ đầu đến cuối mà , cho đến khi Lục Chiêu Minh lấy t.h.u.ố.c bột , rắc lên vết thương.
Trương Tiểu Nguyên hít một lạnh.
Đây... đây là t.h.u.ố.c bột ư?
Sao y cảm giác đại sư đang xát muối vết thương của y !
Trương Tiểu Nguyên đau đến tái mặt, suýt chút nữa bật thành tiếng, nhưng y vẫn nhớ lời Lục Chiêu Minh . Y tuyệt đối sẽ kêu lên. Y chỉ thể c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nén nước mắt ngẩng đầu lên, trân trân xà nhà của căn phòng .
Căn phòng lẽ lâu dọn dẹp t.ử tế, xà nhà rõ ràng đầy bụi bặm, còn dính vài vết mốc. Có dịp nhất định kiến nghị với Bùi minh chủ, bảo ông mời dọn dẹp phòng ốc cho sạch sẽ.
Lục Chiêu Minh cố định miếng gạc bông khuỷu tay y, băng bó vết thương xong, thần sắc bình tĩnh liếc y một cái : “Tay còn .”
Trương Tiểu Nguyên im lặng rụt cánh tay về phía một chút.
Lục Chiêu Minh trầm mặc một lát, trực tiếp nắm lấy bắp tay Trương Tiểu Nguyên, kéo tay y . Hắn thoa t.h.u.ố.c chút lưu tình, Trương Tiểu Nguyên nước mắt lưng tròng, chỉ thể mở to hai mắt c.h.ế.t lặng chằm chằm lên mái nhà, thậm chí dám chớp mắt.
Lục Chiêu Minh nhân lúc rảnh rỗi vẫn quên liếc y vài . Vừa thấy vẻ mặt của Trương Tiểu Nguyên, ngay rằng đối phương sắp chịu nổi nữa. Lục Chiêu Minh cũng chẳng gì, nhịn mở miệng hỏi: “Khóc ?”
Trương Tiểu Nguyên dùng sức hít hít mũi: “Ta .”
Lục Chiêu Minh đang ấn miếng gạc trắng vết thương của y, y rít lên một tiếng, giọng run rẩy, nhưng vẫn nhịn , c.ắ.n răng tiếp: “Ta chỉ đang xem hoa văn xà nhà thôi.”
Lục Chiêu Minh: “...”
Lục Chiêu Minh thế mà ngẩng đầu lên thật, cũng theo lên xà nhà của căn phòng .
Trên xà nhà dĩ nhiên trống hoác, chẳng gì cả.
Hắn nhịn bật một tiếng, thêm gì nữa, băng bó cẩn thận tay của Trương Tiểu Nguyên đấy. Trương Tiểu Nguyên tưởng rằng kiếp nạn kết thúc, cuối cùng họ thể tìm Tào T.ử Luyện , vội vàng rụt tay về, đang định mở miệng thì thấy Lục Chiêu Minh , : “Chân nữa.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên rụt chân trong một chút, khẽ: “Ta... hình như thương nặng lắm, chắc... chắc cần nhỉ?”
khi y ngã xuống, ống quần cọ xát mặt đất gồ ghề, đầu gối rách rưới, mờ hồ thể thấy đầu gối trầy da rướm m.á.u, trông chẳng giống như chuyện gì.
Đầu gối của y hình như thương nặng hơn cả khuỷu tay. Lục Chiêu Minh nhíu mày vết thương của y, cuối cùng vẫn nhịn mở miệng hỏi: “Đệ thế ... còn ngoài ?”
Trương Tiểu Nguyên mắt đẫm lệ, nhịn đau khi rửa vết thương, ngay cả giọng cũng run rẩy: “Ta còn tìm Tào T.ử Luyện.”