Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 111

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:18:51
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

147.

Trương Tiểu Nguyên im lặng một lát, nữa nở nụ ngây thơ với Lâm Dịch.

“Bọn vãn bối ngoài ăn cơm chung.” Trương Tiểu Nguyên , “Lâm thúc thúc qua cùng ?”

Y tính chắc Lâm Dịch sẽ từ chối.

Ở chung vui vẻ uống rượu với mỹ nhân sướng bao nhiêu, hà cớ gì dây dưa với mấy tên “ngốc t.ử” bọn họ chứ?

“Các ngươi thanh niên trai tráng náo nhiệt, mà qua đó, ngược các ngươi sẽ câu nệ.” Lâm Dịch vuốt chòm râu dê , “Ta qua .”

Trương Tiểu Nguyên mấy chữ đồ ngốc đầu Lâm Dịch còn biến mất, nụ ngụy quân t.ử hiền từ phúc hậu của , khó tránh khỏi bực bội trong lòng, đầu óc xoay chuyển, bỗng nhiên nảy ý mới.

“Lâm thúc thúc đối xử với bọn vãn bối như , vãn bối câu nệ .” Trương Tiểu Nguyên tiếp tục mời Lâm Dịch, “Chẳng lẽ... Lâm thúc thúc chê đồ ăn bên vãn bối ngon ?”

Lâm Dịch sững sờ: “Lão phu đương nhiên ý đó.”

Trương Tiểu Nguyên chớp chớp mắt, nhỏ giọng : “Vãn bối , nhưng vãn bối cũng cách nào mà.”

Lâm Dịch hiểu ý: “... Cái gì?”

“Lâm thúc thúc quen cha vãn bối, đương nhiên nhà vãn bối thế nào.” Giọng Trương Tiểu Nguyên càng lúc càng nhỏ, “ ngoài giang hồ... điều kiện sư môn cũng , thể đến t.ửu lâu thế ăn cơm, là ngày tháng vui vẻ .”

Giọng điệu của y cũng chẳng thê t.h.ả.m gì, cứ như bình bình đạm đạm xong câu đó, chắp tay vái Lâm Dịch một cái, kéo Lục Chiêu Minh vẻ mặt mờ mịt định về. Lâm Dịch mặt vẫn treo nụ hiền từ phúc hậu của bậc trưởng bối, nhưng cả cứng đờ, vẻ luống cuống.

Trương Tiểu Nguyên cảm thấy Lâm Dịch sẽ đuổi theo.

Đây là Bạch Thương Thành, nhân sĩ võ lâm đầy rẫy, nếu Lâm Dịch còn giữ cái danh xưng “chân quân t.ử” đó, tuyệt đối sẽ gọi y .

Quả nhiên, Trương Tiểu Nguyên còn cà nhắc hai bước, Lâm Dịch gọi .

“Ta với Cao lệnh nhiều năm, là hảo hữu với sư phụ ngươi.” Lâm Dịch từ ái xoa đầu Trương Tiểu Nguyên, trông vẻ đành lòng, “Ngươi vẫn còn đang tuổi lớn, đương nhiên nên ăn nhiều đồ ngon một chút.”

Trương Tiểu Nguyên ngước khuôn mặt đáng thương lên, : “Lâm thúc thúc, vãn bối ăn ngon lắm mà, các sư đối xử với vãn bối, đều nhường hết thứ cho vãn bối cả.”

Lâm Dịch vội vàng móc từ trong tay áo mấy tờ ngân phiếu: “Đây là tiền mừng tuổi Lâm thúc thúc bù cho ngươi, cầm về mua chút đồ ăn ngon, đừng để đói.”

Trương Tiểu Nguyên vội vàng từ chối: “Lâm thúc thúc! Cái vãn bối thể nhận!”

Lâm Dịch nhét ngân phiếu tay y: “Đứa nhỏ ngốc, với cha ngươi là giao tình sống c.h.ế.t, ngươi khách khí với gì.”

Trương Tiểu Nguyên vẻ miễn cưỡng gật gật đầu, nhận lấy ngân phiếu.

Lâm Dịch xong câu đó, gọi tiểu nhị t.ửu lâu, bảo thêm mấy món ngon cho bàn Trương Tiểu Nguyên, bộ hóa đơn bàn rượu đó cứ ghi sổ của , trả là .

Sau đó Lâm Dịch lấy cớ trong phòng chờ, ánh mắt kính phục của xung quanh dành cho vị chân quân t.ử phong thái cao thượng, khí tiết thanh liêm, về nhã gian của .

Trương Tiểu Nguyên nở nụ .

Rất , trong hầu bao nhỏ của y thêm mấy trăm lượng ngân phiếu, giờ vượt mốc ngàn lượng nha!

Đồ ngốc của Vương Hạc Niên ư? Giờ rốt cuộc ai mới là thằng ngốc?

Xí, sư phụ sư của ngươi thể mắng ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-111.html.]

Lão già .

...

Hoa Lưu Tước và Tưởng Tiệm Vũ đang sấp khung cửa sổ xem kịch đờ đẫn cả .

Trương Tiểu Nguyên kéo Lục Chiêu Minh về nhã gian, đóng cửa , Lục Chiêu Minh lúc mới hồn, chút chấn động, hỏi: “Tiểu Nguyên, thể như ?”

Trương Tiểu Nguyên vô tội chớp mắt: “Ta ?”

Mỗi câu y , đều là sự thật trăm phần trăm mà.

Chỉ là kết hợp những lời thật đó , giấu một phần, trong một cảnh cụ thể, Lâm Dịch liền ngoan ngoãn móc tiền thôi.

Hơn nữa, là Lâm Dịch mắng bọn họ ngốc mà, Trương Tiểu Nguyên cảm thấy vấn đề gì.

Tưởng Tiệm Vũ từ từ hồn: “Sư , lợi hại!”

Tưởng Tiệm Vũ giơ ngón cái về phía Trương Tiểu Nguyên, ngoài , hình như cũng nên lời nào khác.

Hoa Lưu Tước há hốc mồm, một lúc lâu mới hỏi: “Tiểu Nguyên, hứng thú cùng trở thành lãng t.ử sáng ch.ói nhất giang hồ .”

Trương Tiểu Nguyên còn mở miệng, Lục Chiêu Minh trả lời : “Đệ hứng thú.”

Hoa Lưu Tước run rẩy cả , ôm lấy chân , ngoan ngoãn lùi sang một bên.

Truyện của -Gió-

A Thiện Nhĩ mờ mịt đầu: “Bọn họ ? Ta hiểu.”

Tào T.ử Luyện: “Ta cũng hiểu lắm.”

148.

Ngày hôm Đại Hội Võ Lâm tạm kết thúc, thọ yến của Cung chủ Tán Hoa Cung Mai Lăng An sắp đến gần, đa các môn phái giang hồ đến tham gia Đại Hội Võ Lâm ở đây, còn cùng đến Tán Hoa Cung.

Trương Tiểu Nguyên và các sư đến Tiền Long Bảo Trang mà sư thúc chỉ định để lấy thọ lễ sư thúc cất giữ ở đó. Trong thư sư thúc chỉ rõ bảo trang ở gần Trung Châu Thành giáp ranh Bạch Thương Thành, họ đành đường vòng, đến bảo trang đó lấy đồ , đó mới Tán Hoa Cung.

Hầu như ai đường vòng đến Tán Hoa Cung như bọn họ, con đường rộng rãi, Tào T.ử Luyện và A Thiện Nhĩ cũng cùng, cứ như sư môn cùng du sơn ngoạn thủy, cũng khá thú vị.

Đến Trung Châu Thành, lính gác tuần tra như thường lệ, Trương Tiểu Nguyên cách xa thấy bảng giới thiệu phận quen thuộc.

Lại là Mai Lăng An và Kha Tinh Văn.

Y quanh, gần đó t.ử Tán Hoa Cung thứ hai, hai lén lút đến đây, quả nhiên kỳ lạ.

Vừa lúc Mai Lăng An rạng rỡ như gió xuân, đầu phía .

Mai Lăng An và Trương Tiểu Nguyên đối mắt .

Mai Lăng An: “...”

Trương Tiểu Nguyên: “...”

Mai Lăng An vốn chờ đợi đàng hoàng, giờ mặt cảm xúc đầu , nhét một nén bạc lớn tay đại ca lính gác, phi tốc qua cổng Trung Châu Thành.

...

Loading...