Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 115

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-28 15:52:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

151.

Trương Tiểu Nguyên kích động.

Y tự động dịch một chút, cố gắng tìm một vị trí tuyệt vời thể quan sát cục, thấy suy nghĩ nội tâm của .

Lộ Diễn Phong tuyệt đối thấy Hoa Lưu Tước thò đầu từ trong xe ngựa phía .

Hắn đỡ Mai Lăng An xuống xe ngựa, trông vẻ vội vàng, đầu ngoài thông tin phận , còn gì khác nữa. Trương Tiểu Nguyên gần như nghĩ Lộ Diễn Phong sẽ coi như chuyện gì xảy , thấy gì cả, thì Lộ Diễn Phong ghé tai vài câu với Mai Lăng An, Mai Lăng An thở dài sâu sắc một tiếng, đỉnh đầu “ting” một tiếng hiện một dòng chữ.

[Ôi, sư lớn , nước đổ .]

Trương Tiểu Nguyên: “...”

Tán Hoa Cung các vị kích thích thật đó nha!

Truyện của -Gió-

Mỗi đều câu chuyện, ngay cả t.ử cũ cũng câu chuyện.

Tưởng Tiệm Vũ cũng lúc mở miệng bên cạnh Trương Tiểu Nguyên, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Vở kịch Tán Hoa Cung hình như cũng lắm.”

Lộ Diễn Phong ngang qua họ, đến bên cạnh xe ngựa của Hoa Lưu Tước, khẽ gõ gõ thùng xe, : “Sư điệt.”

Không tiếng đáp .

A Thiện Nhĩ ngây , tình huống mắt . Tào T.ử Luyện lẽ còn chút tình hình giang hồ Trung Nguyên, Hoa Lưu Tước từng là t.ử Tán Hoa Cung, còn A Thiện Nhĩ thì gì. Lộ Diễn Phong về phía gã, khẽ gật đầu, hình như mời A Thiện Nhĩ xuống xe nhường đường. A Thiện Nhĩ hiểu ý, còn chớp mắt với Lộ Diễn Phong, dùng thứ tiếng lơ lớ hỏi: “Ngươi gì?”

Lộ Diễn Phong thì khá khách khí, : “Phiền nhường một chút.”

A Thiện Nhĩ hiểu.

Trương Tiểu Nguyên thò , thấy A Thiện Nhĩ hiểu ý tứ gì cả, thật sự ảnh hưởng đến việc họ xem náo nhiệt, y nhịn ho vài tiếng, nháy mắt hiệu với Tào T.ử Luyện vẫn còn thò đầu ngoài cửa sổ xe. Tào T.ử Luyện tức thì hiểu ý, vội vàng rụt đầu trong, một tay đẩy mạnh cửa xe, thuận thế đẩy luôn A Thiện Nhĩ xuống, bản cũng nhảy xuống khỏi xe, đầu về phía Trương Tiểu Nguyên dấu hiệu “Ta hiểu ”.

Hoa Lưu Tước đang ở trong thùng xe ngựa, khi Tào T.ử Luyện đẩy cửa xe , theo bản năng túm lấy cửa xe định đóng , Lộ Diễn Phong một tay chặn . Hai , Hoa Lưu Tước rụt tay về, rầu rĩ gọi: “Tiểu sư thúc.”

Lộ Diễn Phong khẽ gật đầu, như đáp , : “Tiểu Tước Nhi.”

Trương Tiểu Nguyên suýt nước bọt của sặc.

Đây là cách gọi kỳ lạ gì nữa?

Tại y cảm thấy cách gọi còn nổi da gà hơn cả “Văn Văn” và “An An” của cặp sư đồ yêu quên tuổi tác ? Trước đó nếu y chỉ cảm thấy Hoa Lưu Tước và Lộ Diễn Phong thể chút chuyện gì đó, giờ thì tuyệt đối thể khẳng định, hai tuyệt đối vấn đề.

Hoa Lưu Tước rụt trong xe ngựa, bộ dạng đó hệt như chuột thấy mèo, sợ hãi dám động đậy, ròng rã qua một lúc lâu, mới miễn cưỡng nặn một nụ , trông như co giật khóe miệng, khó khăn với Lộ Diễn Phong: “Tiểu sư thúc, lâu gặp.”

Lộ Diễn Phong thần sắc bình tĩnh: “Đã mấy năm gặp .”

Hoa Lưu Tước hắng giọng: “Ờm... vẫn khỏe chứ?”

Lộ Diễn Phong: “Không cần ngươi bận tâm.”

Quá hổ.

Trương Tiểu Nguyên mà cũng thấy hổ cho hai họ.

Lộ Diễn Phong : “Ta những năm gần đây ngươi lăn lộn giang hồ, tạo dựng ít danh tiếng.”

Hoa Lưu Tước: “Cũng hẳn…”

Lộ Diễn Phong: “Hái hoa tặc nhất giang hồ?”

Hoa Lưu Tước: “Ta…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-115.html.]

Lộ Diễn Phong: “Ngươi vì sư môn cũ mà tranh cái danh nhất giang hồ, nên cảm ơn ngươi.”

Hoa Lưu Tước: “...”

Lộ Diễn Phong thần sắc lạnh nhạt, nhưng nửa điểm ý cảm ơn.

Mà Hoa Lưu Tước nên lời, rụt sâu trong xe ngựa thêm chút nữa, hiển nhiên chuyện với Lộ Diễn Phong.

Trương Tiểu Nguyên quanh, quan sát cục.

Trừ Lộ Diễn Phong , đỉnh đầu mỗi đều hiện lên suy nghĩ nội tâm của họ.

Đầu tiên là Tưởng Tiệm Vũ và Lục Chiêu Minh ở gần y nhất, tay Tưởng Tiệm Vũ vẫn đang cầm những bản “Giang hồ bí văn ” đó, kích động thò đầu , đầu hiện lên một câu: [Vui quá! Lại náo nhiệt để xem!]

Lục Chiêu Minh: [?]

Trương Tiểu Nguyên: “...”

Xa hơn chút là Mai Lăng An một tay che mặt, một tay đỡ Kha Tinh Văn, đúng là bộ dạng tức giận vì sư nên , hệt như xông tới cốc mấy cái đầu Lộ Diễn Phong, hoặc là trực tiếp kéo Lộ Diễn Phong về.

Mai Lăng An: [Ngốc quá, nổi nữa...]

Kha Tinh Văn: [Nếu mở miệng nhắc nhở, tiểu sư thúc về g.i.ế.c vì mất mặt .]

Tào T.ử Luyện: [Hào hứng quá! Đây chính là giang hồ !]

A Thiện Nhĩ: [Bọn họ , hiểu.]

Người t.h.ả.m nhất hiển nhiên là Hoa Lưu Tước.

Hoa Lưu Tước rụt trong xe ngựa, đỉnh đầu chữ bay lên điên cuồng, y như khi Bộc Dương Tĩnh c.h.ử.i Triệu Thừa Dương một câu “cẩu Hoàng đế”, dòng chữ điên cuồng hiện lên đầu , cũng chỉ lặp lặp một câu.

Hoa Lưu Tước: [Tránh xa , tránh xa , tránh xa , mau tránh xa !]

Lộ Diễn Phong mặt Hoa Lưu Tước một lúc, đầu lúc mới từ từ hiện lên một dòng chữ.

Lộ Diễn Phong: [Mình sai gì ?]

Trương Tiểu Nguyên: “...”

Lộ Diễn Phong: [Hình như Tiểu Tước Nhi hiểu, đang quan tâm mấy năm nay y sống thế nào.]

Trương Tiểu Nguyên: “...”

Lộ Diễn Phong: [Mình nên bày tỏ sự vui mừng trong lòng vì lâu ngày gặp ?]

Trương Tiểu Nguyên thấy Lộ Diễn Phong ngẩng đầu trong xe ngựa chỗ Hoa Lưu Tước, ánh mắt thần sắc đổi, trong lòng y rùng , chút dự cảm chẳng lành.

“Tiểu Tước Nhi.” Lộ Diễn Phong thần sắc băng giá, “Ngươi còn đường về.”

Hoa Lưu Tước: “...”

Hoa Lưu Tước: [Cứu mạng á, tránh xa , mau cút ngay!]

Trương Tiểu Nguyên: “...”

152.

Trương Tiểu Nguyên cảm thấy, cái tên Lộ Diễn Phong , thể là một tên ngốc.

Điều nghĩ trong lòng và điều miệng căn bản cùng một chuyện nhỉ?!

Loading...