153.
Hoa Lưu Tước Mai Lăng An, Lộ Diễn Phong, vội vàng xua tay từ chối, vội vàng với Mai Lăng An: “Đồ đuổi năm xưa sư môn, nếu để môn phái khác thấy, dù cũng .”
“Ngươi và tuy còn là sư đồ, nhưng dù cũng từng một đoạn tình nghĩa sư đồ.” Mai Lăng An lời lẽ ôn hòa khuyên: “Ngày thọ đản của sư phụ cũ, ngươi cũng về một cái ?”
Vài câu của Mai Lăng An, Hoa Lưu Tước hiển nhiên bắt đầu do dự.
Trương Tiểu Nguyên Lộ Diễn Phong cúi đầu ủ rũ nhúc nhích, thật ấn đầu bảo mau mà học hỏi Mai Lăng An.
Dù gì cũng là sư , tại Mai Lăng An khéo ăn như , còn Lộ Diễn Phong quá tệ đến mức chứ!
Mai Lăng An cuối cùng cũng thuyết phục Hoa Lưu Tước. Hoa Lưu Tước dù cũng đồng ý về sư môn ở tạm đến khi thọ yến kết thúc, chỉ là vẫn chút ủ rũ, sợ về Tán Hoa Cung đối mặt với những lời tiếng . Sau khi đồng ý với Mai Lăng An về Tán Hoa Cung, Hoa Lưu Tước tự nhốt trong xe ngựa, đằng nào cũng quyết sống c.h.ế.t thêm nửa lời với Lộ Diễn Phong nữa.
Trương Tiểu Nguyên cuối cùng cũng đổi cái về Mai Lăng An. Trước đây y thấy Mai Lăng An là một tiền bối kỳ quặc, chuyện sến sẩm đáng sợ còn yêu đương với đồ , giờ xem , ít nhất vị tiền bối kỳ quặc đối với sư là cực kỳ . Mai Lăng An vốn để ý đến Hoa Lưu Tước, nhưng nguyện ý vì sư mà chuyện với Hoa Lưu Tước.
Một bên Lộ Diễn Phong khá thất vọng. Hắn miệng lưỡi vụng về, nhưng vẫn sai chỗ nào. Lộ Diễn Phong cưỡi ngựa phía xe ngựa của mấy , dù cũng dáng vẻ cao ráo, mặt mày thanh tú. Trong Hương Lâm Thành ai mà vị chấp pháp trưởng lão Tán Hoa Cung vẫn hôn ước, khiến vô ánh mắt dõi theo, trong lòng Trương Tiểu Nguyên mấy trăm lời .
Các vị đừng nữa!
Các vị tưởng lớn tuổi mà lão bà là vì si mê kiếm thuật ?! Không, , Lộ Diễn Phong thèm lão bà lắm , nhưng dùng một câu là thể tất cả tức c.h.ế.t.
Trương Tiểu Nguyên thở dài sâu sắc, chợt nhớ chuyện khác.
Hôm đó Mai Lăng An quy ẩn giang hồ, đó truyền chức Cung chủ cho Lộ Diễn Phong.
Có Cung chủ như , Tán Hoa Cung vài ngày nữa sẽ diệt môn ?
Trong lòng Trương Tiểu Nguyên nhảy một cái, cảm thấy thêm đề tài mới để cho “Giang hồ bí văn ”.
...
Xe ngựa một mạch đến sơn môn Tán Hoa Cung, phía là bậc thang đá thẳng tắp dẫn Tán Hoa Cung, xe ngựa thể qua, họ đành xuống xe bộ.
Chuyện khổ cho Hoa Lưu Tước .
Truyện của -Gió-
Khi Tào T.ử Luyện Lục Chiêu Minh một pha ném vỏ kiếm đ.á.n.h trúng thắt lưng, chiếc ghế đẩu Lục Chiêu Minh đá trúng đầu gối, nhưng đó chỉ là vết bầm tím, qua ngần thời gian, vết thương của Tào T.ử Luyện lành hơn nửa, giờ hành động tự nhiên, cùng lắm là thể chạy nhảy lâu thôi, nhưng Hoa Lưu Tước thì khác.
Hoa Lưu Tước Lục Chiêu Minh đ.á.n.h gãy chân, gân cốt thương ít nhất trăm ngày mới hồi phục. Giờ mới chỉ qua một tháng rưỡi, Hoa Lưu Tước tuy thể đặt chân xuống đất , nhưng chân vẫn què, xuống xe ngựa vài bước, Lộ Diễn Phong tức thì chú ý tới.
Ánh mắt Lộ Diễn Phong dõi theo Hoa Lưu Tước, như đuổi theo hỏi thăm chân cẳng , nhưng dám mở miệng. Lộ Diễn Phong sợ mở miệng chọc tức giận sợ hãi, cứ thế một đoạn đường, chợt linh cơ khẽ động, túm lấy cánh tay Kha Tinh Văn.
“Tinh Văn.” Lộ Diễn Phong vẻ mặt nghiêm túc, “Ngươi giúp hỏi Tiểu Tước Nhi, chân nó .”
Kha Tinh Văn suýt sặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-117.html.]
“Tiểu sư thúc, tự hỏi thì hơn nhỉ?” Kha Tinh Văn ho nhẹ vài tiếng, cổ vũ Lộ Diễn Phong, “Bày tỏ sự quan tâm, vài câu lời ý , chừng Hoa sư sẽ ấn tượng khác về đó?”
Lộ Diễn Phong nhíu mày: “…”
Lộ Diễn Phong thật sự sợ sai lời.
Kha Tinh Văn nghiêm túc suy nghĩ, cũng cái miệng của Lộ Diễn Phong sẽ hỏng việc, bèn dựa theo thói quen thăm hỏi bệnh tật của biên một bộ lời lẽ tuyệt đối sai, bảo Lộ Diễn Phong nhớ kỹ, để hỏi Hoa Lưu Tước tại thương.
“Tiểu sư thúc, đến bên cạnh Hoa sư , đừng một câu dư thừa nào. Người hỏi thẳng chân , đau .” Kha Tinh Văn vỗ n.g.ự.c bảo đảm với Lộ Diễn Phong, “Người với , té đau đau lòng, những lời tâm tình tương tự như , thế nào cũng khiến ấn tượng hơn về .”
Lộ Diễn Phong gật đầu, đầy suy tư, hình như nghĩ cách gì đó.
Lộ Diễn Phong đến bên cạnh Hoa Lưu Tước, mở miệng gọi : “Tiểu Tước Nhi.”
Hoa Lưu Tước run b.ắ.n cả .
Lộ Diễn Phong hỏi : “Chân ngươi ?”
Hoa Lưu Tước: “...”
Cái bảo trả lời đây?
Nếu thật, sợ cái tên thần kinh thiếu sợi dây não Lộ Diễn Phong sẽ tìm Lục Chiêu Minh tính sổ. Hoa Lưu Tước tuy mong Lục Chiêu Minh chịu chút khổ sở, nhưng Lục Chiêu Minh và Lộ Diễn Phong ai võ công cao hơn, hơn nữa chuyện khéo dễ phát triển thành xung đột giữa hai đại môn phái, tuyệt đối thể thật.
Hoa Lưu Tước run rẩy, run giọng mở miệng: “Ta té... té thương…”
Lộ Diễn Phong hỏi: “Đau ?”
Hoa Lưu Tước: “Không , sắp khỏi ... haha... khỏi …”
Lộ Diễn Phong hít một thật sâu, tung câu cuối cùng Kha Tinh Văn dạy : “Ta mà đau lòng.”
Hoa Lưu Tước dừng bước, vẻ mặt kinh hãi, cảm thấy hình như thấy lời gì đó thể tin nổi.
Kha Tinh Văn bảo Lộ Diễn Phong suy nghĩ trong lòng , Lộ Diễn Phong bèn nhíu mày, nghiêm túc suy nghĩ rốt cuộc lời nhất với Hoa Lưu Tước là gì.
Lộ Diễn Phong Hoa Lưu Tước, khẽ : “Tiểu Tước Nhi nếu thể bay nữa…”
Tào T.ử Luyện: “Thì sẽ biến thành gà rừng to béo!”
Lộ Diễn Phong: “...”
Hoa Lưu Tước: “...”
Trương Tiểu Nguyên đang kích động xem kịch từ xa: “...”
*Tiểu Tước Nhi cũng nghĩa là chim sẻ nhỏ nha=))