156.
Vết thương của Lục Chiêu Minh ấn c.h.ặ.t lâu, nhưng vẫn cầm m.á.u.
Trương Tiểu Nguyên hoảng loạn, dù y hiếm khi thấy cảnh tượng như , một cái trật chân đối với y mà là trọng thương , nhưng Lục Chiêu Minh ấn vết thương, ấn luôn cả tay y, y tuy hoảng loạn, nhưng cũng rút tay về .
Tưởng Tiệm Vũ mang t.h.u.ố.c bột tới, cũng cảm thấy kỳ lạ, cau mày hỏi: “Sao cầm m.á.u?”
Hoa Lưu Tước lúc mới chợt nhớ thanh kiếm của Lộ Diễn Phong, chút lo lắng, vội vàng : “Là kiếm của tiểu sư thúc.”
“Kiếm?” Tưởng Tiệm Vũ hỏi, “Kiếm ?”
“Kiếm của tiểu sư thúc đúc từ hàn thiết, giang hồ e rằng chỉ một thanh .” Hoa Lưu Tước cau mày, “Bị hàn thiết thương, chỉ sợ sẽ dễ lành miệng.”
Trương Tiểu Nguyên căng thẳng, dù vết thương ở đại sư , y khó tránh khỏi lo lắng, hơn nữa giang hồ v.ũ k.h.í kỳ quái nhiều lắm, y hỏi Hoa Lưu Tước: “Chỉ là vết thương khó lành thôi ?”
Hoa Lưu Tước cau mày: “Ta cũng rõ…”
Trương Tiểu Nguyên dậy: “Ta hỏi Mai tiền bối và Lộ Diễn Phong.”
Lục Chiêu Minh vẫn nắm tay y, khẽ kéo một cái, với y: “Không cần .”
Tưởng Tiệm Vũ liền bật theo.
“Tiểu Nguyên, đây là tỉ thí giữa danh môn chính phái, lắm thủ đoạn âm hiểm.” Tưởng Tiệm Vũ , “Lộ Diễn Phong thương ở chân, Mai chưởng môn chắc chắn lo cho , lát nữa, hẳn sẽ sai mang t.h.u.ố.c trị thương do hàn thiết gây đến thôi.”
Trương Tiểu Nguyên sững sờ, cảm thấy... hình như đúng là như , là y lo lắng thái quá .
Y hổ, ho khan một tiếng, : “Ta... chỉ là…”
“Quan tâm ắt loạn mà!” Hoa Lưu Tước lộ vẻ mặt “Ta hiểu ”, “Bọn hiểu mà!”
Trương Tiểu Nguyên về phía đỉnh đầu Hoa Lưu Tước, quả nhiên hiện câu mà Hoa Lưu Tước nhiều .
[Trong cùng sư môn, sớm tối ở chung, hiểu rõ quá mà!]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Khoan .
Hoa Lưu Tước hiểu rõ như , tại hiểu Lộ Diễn Phong chứ?!
...
Chưa đầy một khắc , Mai Lăng An quả nhiên sai Kha Tinh Văn mang t.h.u.ố.c tới.
Chắc là Mai Lăng An sớm dặn dò, Kha Tinh Văn còn mặt Lộ Diễn Phong xin Lục Chiêu Minh nhiều , rằng luận bàn tỉ thí, vốn nên dùng đao thật kiếm thật. Hơn nữa luận về bối phận tuổi tác, Lộ Diễn Phong đều lớn hơn Lục Chiêu Minh. Mai Lăng An đại khái là sợ chuyện truyền ngoài, ngoài sẽ buôn chuyện Lộ Diễn Phong ỷ lớn h.i.ế.p nhỏ, nên vô cùng khách khí, khiến Trương Tiểu Nguyên chút câm nín.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-121.html.]
Đại sư chỉ rạch một vết nhỏ tay, Lộ Diễn Phong lẽ mấy ngày tới đừng hòng xuống đất .
cũng , ít nhất mấy ngày tới, thể cần Lộ Diễn Phong chuyện nữa.
Trương Tiểu Nguyên bận tâm đến đời sống tình cảm của Lộ Diễn Phong, y chỉ đợi khi thọ yến của Mai Lăng An ở Tán Hoa Cung kết thúc, rời khỏi Tán Hoa Cung, chép cho đàng hoàng một bản cho “Giang hồ bí văn ”, moi thêm ít tiền từ tay chưởng quầy về.
Thuốc bột Kha Tinh Văn mang đến nhanh cầm m.á.u. Kha Tinh Văn từ trong lòng n.g.ự.c lấy mấy hộp cao dán, đưa một hộp cho Lục Chiêu Minh, : “Thuốc tác dụng sinh cơ liền sẹo, sư phụ đặc biệt dặn đưa cho Lục thiếu hiệp.”
Truyện của -Gió-
Lục Chiêu Minh: “...”
Lục Chiêu Minh hiển nhiên bận tâm thêm vết sẹo . Hắn cầm hộp cao dán đó, chút , đầu Trương Tiểu Nguyên, thấy Kha Tinh Văn đưa cho Trương Tiểu Nguyên một hộp cao dán khác.
Kha Tinh Văn: “Trương thiếu hiệp, đây là sư phụ đưa cho ngươi.”
Trương Tiểu Nguyên vẻ mặt nghi hoặc: “Đưa cho ?”
Kha Tinh Văn: “Sư phụ ngươi hỏi qua sư phụ về kem dưỡng nhan.”
Trương Tiểu Nguyên: “... Hở?”
Y còn hỏi qua vấn đề ?
Khi nào chứ?
157.
Trong đêm, Trương Tiểu Nguyên tắm rửa xong xuôi trung y, khoanh chân giường mở kiếm phổ . Trên kiếm phổ đặt hộp kem dưỡng nhan mà Mai Lăng An đưa cho y, khổ tư suy nghĩ lâu, cũng nhớ từng hỏi Mai Lăng An chuyện khi nào.
Tán Hoa Cung gánh vác đại sự , các phòng trong môn phái quả nhiên đủ, y ở chung phòng với Lục Chiêu Minh. Lục Chiêu Minh thấy y đang xem kiếm phổ, sớm kéo ghế tới, chỉ chờ y mở miệng hỏi.
Trương Tiểu Nguyên ngây ôm tay chằm chằm hộp kem dưỡng nhan đó.
Y thực sự nhớ chuyện , dứt khoát ném hộp kem dưỡng nhan sang một bên, vật xuống giường, tiện tay lật xem vài trang kiếm phổ, Lục Chiêu Minh, hỏi: “Đại sư , vết thương đau ?”
Lục Chiêu Minh lắc đầu.
Trương Tiểu Nguyên vô cùng bội phục.
Vết thương lớn như , chảy nhiều m.á.u như , một kiếm nếu c.h.é.m y, y sớm ré lên .
Trương Tiểu Nguyên nghĩ nghĩ, cảm thấy đại sư lẽ là ngơ ngơ, phản ứng chậm, cho nên mới thấy đau.
cũng đúng.
Khi tỉ thí với khác, phản ứng của Lục Chiêu Minh chậm chút nào.
Trương Tiểu Nguyên chống cằm suy nghĩ một lát, cảm thấy chút đúng, nhưng võ công y thấp kém, suy đoán của rốt cuộc đúng , nên vẫn nhịn mở miệng, hỏi: “Đại sư , hôm nay và Lộ Diễn Phong tỉ thí, vốn dĩ thể tránh một kiếm của ?”