160.
Hoa Lưu Tước run rẩy, hai chân run rẩy, cực kỳ tình nguyện ở “chỗ cũ” mà Lộ Diễn Phong , đợi tới.
Trương Tiểu Nguyên vốn tưởng Lộ Diễn Phong ăn lách tuy kém, nhưng hẹn Hoa Lưu Tước gặp ở chỗ cũ trong thư, thì hẳn là chuẩn thứ tươm tất, chọn một nơi cực kỳ thích hợp để gặp gỡ trong lòng.
Y vạn vạn ngờ tới “chỗ cũ” mà Lộ Diễn Phong , là sân luyện võ của t.ử Tán Hoa Cung.
Bây giờ là giờ cơm, đương nhiên sân luyện võ ai, nhưng nơi dù cũng quá kỳ lạ . Trương Tiểu Nguyên cẩn thận bên cạnh Hoa Lưu Tước ngó xung quanh, hỏi: “Thật sự là chỗ ?”
Hoa Lưu Tước cố gắng duy trì nụ mặt: “Chắc chắn là ở đây .”
Trương Tiểu Nguyên: “ cứ thấy đúng, nếu báo thù ngươi, nên chọn một nơi ít chứ.”
“Lúc còn ở Tán Hoa Cung, mỗi gọi riêng , đều là dẫn đến chỗ .” Hoa Lưu Tước hình như nhớ một ký ức đau buồn, “Đứng tấn, luyện kiếm, luyện chân, tỉ kiếm, đ.á.n.h…”
Truyện của -Gió-
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Khoan , Lộ Diễn Phong sẽ nghĩ... đây chính là buổi hẹn hò ngọt ngào của và Hoa Lưu Tước chứ?
Cái tên rốt cuộc !
Lục Chiêu Minh cảm thấy hiểu: “Hắn đang đốc thúc ngươi luyện võ.”
Hoa Lưu Tước tức giận hét lên: “Cái gì mà luyện võ, rõ ràng là đả kích trả thù!”
Lục Chiêu Minh hiểu: “Nền tảng võ công của ngươi, chính là luyện từ lúc đó mà thành.”
“Ta chỉ là t.ử ngoại môn.” Hoa Lưu Tước tức đến mức hít thở nặng nề, “Cả đời nhiều nhất chỉ học chút công pháp cơ bản trong môn, bấy nhiêu trang giấy thôi, bắt thuộc lòng hết đến khác, rõ ràng là đang đả kích trả thù!”
Lục Chiêu Minh hiểu: “Đây là đốc thúc ngươi luyện võ ?”
Trương Tiểu Nguyên chột dời ánh mắt , dám tham gia cuộc đối thoại của hai .
Y sợ đại sư Lộ Diễn Phong khai sáng, ngày mai cũng bắt đầu đốc thúc y luyện võ.
Cách một khá xa, y thấy Lộ Diễn Phong tập tễnh tới.
Lộ Diễn Phong dù cũng chỉ hẹn mỗi Hoa Lưu Tước, tự dưng thấy Trương Tiểu Nguyên và Lục Chiêu Minh ở đây, khó tránh khỏi chút ngạc nhiên. Trương Tiểu Nguyên vốn lo lắng Lộ Diễn Phong địch ý với đại sư , nhưng ngờ chỉ gật đầu chào Lục Chiêu Minh, giữa cử chỉ hình như còn nhiều thêm một phần kính phục mà gặp .
Lục Chiêu Minh cũng gật đầu với Lộ Diễn Phong, nhiều.
Trương Tiểu Nguyên nhiều lời .
Y thấy Lộ Diễn Phong định mở miệng, vội vàng ho khan một tiếng, hô to: “Tiền bối!”
Lộ Diễn Phong khựng , nghi hoặc về phía y.
Trương Tiểu Nguyên nháy mắt hiệu với Lục Chiêu Minh, cũng Lục Chiêu Minh rốt cuộc hiểu , y bước lên một bước, kéo Lộ Diễn Phong, : “Lộ tiền bối, mượn bước chuyện.”
Y kéo Lộ Diễn Phong rời , Hoa Lưu Tước vốn sợ hãi, đây là xảy chuyện gì, mở to hai mắt bóng lưng hai , hỏi: “Đại sư , Tiểu Nguyên là để gì?”
Lục Chiêu Minh đương nhiên cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-125.html.]
Hắn thần sắc trầm bình tĩnh, trong lòng là nghi hoặc, chỉ nhớ ánh mắt cuối cùng của Trương Tiểu Nguyên, đó hẳn là giúp đỡ che đậy.
Thế là Lục Chiêu Minh trầm giọng mở miệng.
“Đệ đang…” Lục Chiêu Minh dừng một lát, nghĩ nghĩ từ ngữ, “Đang khuyên sư thúc ngươi đừng đ.á.n.h ngươi.”
Hoa Lưu Tước: “... Tiểu Nguyên quá!”
...
Trương Tiểu Nguyên kéo Lộ Diễn Phong một bên, xác định ai thể thấy hai bọn họ chuyện nữa, lúc mới dừng bước.
Lộ Diễn Phong y gì, thậm chí tên của mắt , chỉ là sư của Lục Chiêu Minh, bèn hỏi: “Vị thiếu hiệp …”
Trương Tiểu Nguyên tự giới thiệu: “Lộ tiền bối, họ Trương, Trương Tiểu Nguyên, là sư đồng môn hiện tại của Hoa Lưu Tước.”
Lộ Diễn Phong hỏi: “Trương thiếu hiệp chuyện gì ?”
Trương Tiểu Nguyên nghĩ nghĩ khả năng biểu đạt và lý giải ngôn ngữ của Lộ Diễn Phong, quyết định thẳng vấn đề.
Trương Tiểu Nguyên: “Lộ tiền bối, tiền bối thích Hoa Lưu Tước ?”
Lộ Diễn Phong im lặng.
Trương Tiểu Nguyên đang chằm chằm Lộ Diễn Phong, Lộ Diễn Phong lời nào, hình như cũng phản ứng gì. Y một lúc lâu, lúc mới phát hiện... vành tai Lộ Diễn Phong và phần cổ vạt áo ửng hồng. Y đoán trúng , Lộ Diễn Phong quả thật thích Hoa Lưu Tước.
Trương Tiểu Nguyên thở dài sâu sắc: “ tiền bối chuyện kém quá.”
Lộ Diễn Phong một lát mới phản ứng: “Ta miệng lưỡi vụng về.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Miệng lưỡi vụng về? Tuyệt đối miệng lưỡi vụng về.
Cái tài năng câu nào c.h.ế.t câu đó còn đáng sợ hơn cả miệng lưỡi vụng về.
Trương Tiểu Nguyên hỏi : “Ta mấy vấn đề... Lộ tiền bối Hoa Lưu Tước sợ ?”
Lộ Diễn Phong chút nghi vấn: “Y sợ ?”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Thôi , Lộ Diễn Phong những chuyện, còn Hoa Lưu Tước cảm tình và sợ .
Trương Tiểu Nguyên nhất thời nên trả lời Lộ Diễn Phong như thế nào. Y nghĩ một lát, cảm thấy Hoa Lưu Tước giờ đây thích Lộ Diễn Phong, thì y vốn nên xen chuyện bao đồng, nhiều nhất là để Lộ Diễn Phong nhận thức sai lầm của , thể chuyện với Hoa Lưu Tước như bình thường, là đủ .
“Hắn chỉ sợ Lộ tiền bối, mà còn cảm thấy tiền bối hẹn đến đây, là báo thù .” Trương Tiểu Nguyên thật sự nhịn lời trong lòng, “Lộ tiền bối, thư tình của tiền bối cứ như là chiến thư, Hoa Lưu Tước thể chuyện đàng hoàng với tiền bối .”
Lộ Diễn Phong sững sờ, chợt hiểu , : “Ta từng ... khụ, là chiến thư nhiều quá…”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
“Nếu miệng lưỡi vụng về chuyện, thì đừng .” Trương Tiểu Nguyên nhấn mạnh, “Tiền bối biểu đạt tâm ý, vô cách khác thể thử.”
Như đại sư bao, chuyện trực tiếp, cho nên đa thời gian là căn bản chuyện.