Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 128

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-01 22:31:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Chiêu Minh: “...”

“Hắn còn một căn phòng chuyên dùng để cất kiếm.” Hoa Lưu Tước , “Cái tên quái vật thù dai sở thích gì khác, chỉ thích sưu tầm mấy thứ v.ũ k.h.í kỳ quái.”

Lục Chiêu Minh hiếm khi lộ chút thần sắc hâm mộ.

Hoa Lưu Tước hề chú ý đến biểu cảm của Lục Chiêu Minh, chỉ thuật sự thật: “Tiểu sư thúc thích yên tĩnh, Mai chưởng môn đặc biệt khai phá một sân luyện võ riêng cho một . Nghe tìm linh đan diệu d.ư.ợ.c gì cũng đưa cho một phần , cũng khó trách trong môn lúc nào ngớt lời đồn thổi về hai bọn họ.”

Lục Chiêu Minh chỉ thấy nửa câu đầu.

Hắn càng hâm mộ hơn, lẩm bẩm: “... Vô kiếm tàng trữ, sân luyện võ riêng…”

Trương Tiểu Nguyên nổi nữa.

Không chỉ là mua vài thanh kiếm và sân luyện võ thôi ! Hôm nay y sẽ về chép bản thảo cho “Giang hồ bí văn ”! Dù cái Tán Hoa Cung cũng đủ cho y bảy tám bài . Trước tiên vắt kiệt “Giang hồ bí văn ”, đó quảng bá cho sự nghiệp Bách Hiểu Sinh của , để những mua tin tức đều đến tìm y, cái gì mà kiếm hàn thiết, kiếm nhiệt thiết, y thể mua cho đại sư mười thanh!

Hoa Lưu Tước còn tiếp.

Trương Tiểu Nguyên một tay túm lấy cánh tay Hoa Lưu Tước, ho khan một tiếng thật mạnh, ngăn những lời tiếp theo của .

Đại sư mới chịu đựng cú sốc tinh thần giang hồ là đoạn tụ, vẫn là đừng để lập tức chịu đựng thêm cú sốc đồng tiền.

“Chúng đang sân luyện võ của t.ử Tán Hoa Cung, lắm nhỉ.” Trương Tiểu Nguyên , “Về tiếp?”

Y vạn vạn ngờ tới, câu của y, bỗng nhiên khiến Lục Chiêu Minh nhận , nơi bọn họ đang ở, chính là sân luyện võ của t.ử bình thường Tán Hoa Cung.

Rộng mấy chục trượng, mặt đất lát gạch xanh phẳng phiu, bên cạnh đặt giá v.ũ k.h.í, chất đầy kiếm gỗ và kiếm sắt mà t.ử môn phái bình thường dùng để luyện tập, thậm chí còn mấy chục hình nộm gỗ. Mà đây chỉ là sân luyện võ của t.ử bình thường Tán Hoa Cung, căn bản dám nghĩ nơi t.ử nội môn và Lộ Diễn Phong bình thường luyện võ là như thế nào.

Lục Chiêu Minh lộ vẻ mặt hâm mộ, dường như chút nổi nữa.

Hoa Lưu Tước cuối cùng cũng ý thức vấn đề .

Hắn kéo cánh tay Lục Chiêu Minh, nhưng dám, chân đau, đành rụt tay về, lớn: “Đại sư , chỉ là sân luyện võ thôi , chúng sẽ mà!”

Trương Tiểu Nguyên vỗ n.g.ự.c: “Đại sư ! Ta sẽ kiếm tiền mua cho !”

Lục Chiêu Minh: “...”

Hoa Lưu Tước ước lượng đại khái giá cả, cảm thấy chắc chắn kiếm nhiều tiền như , thế là hắng giọng, đáp lời: “Tiểu Nguyên sẽ mua cho !”

Trương Tiểu Nguyên: “Hoa Ma Tước*!”

*Hoa Lưu Tước thể là chim sẻ lưu ly, còn Hoa Ma Tước là chim sẻ nhà =))

Hoa Lưu Tước: “Ngươi tiền, ngươi mà!”

Lục Chiêu Minh sững sờ, khẽ : “Ta cũng đến mức đó…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-128.html.]

“Ta thì , nhưng dù cũng là đồng môn, ngươi bỏ chút tiền lấy lệ ?” Trương Tiểu Nguyên đưa tay về phía Hoa Lưu Tước, “Không nhiều, đưa mười lượng .”

Hoa Lưu Tước: “... Gian thương!”

Trương Tiểu Nguyên lập tức đầu về phía Lục Chiêu Minh: “Đại sư , ngay cả chút tiền cũng chịu bỏ vì sư môn, đ.á.n.h gãy chân !”

Hoa Lưu Tước: “Ngươi cứ ỷ đại sư cưng chiều ngươi !”

Lục Chiêu Minh: “Ta... cái gì?”

Trương Tiểu Nguyên: “Hoa Ma Tước, Lộ Diễn Phong còn xa , bây giờ thể gọi !”

Lục Chiêu Minh: “...”

Hoa Lưu Tước: “Ngươi ngươi ngươi... tuổi còn trẻ, độc ác như !”

Truyện của -Gió-

Bọn họ đùa giỡn cãi , thu hút ít t.ử Tán Hoa Cung ăn cơm xong về hiếu kỳ ngó. Hoa Lưu Tước lúc mới chút hổ, sợ gặp quen, nhanh , đành cúi đầu, trong miệng lẩm bẩm, : “Sớm về Tán Hoa Cung, nên đổi mặt khác về.”

Trương Tiểu Nguyên khựng .

“Đổi mặt?” Trương Tiểu Nguyên nắm cánh tay Hoa Lưu Tước, mừng rỡ vô cùng, “Ngươi thuật dịch dung?”

...

Ba về đến trong viện, Trương Tiểu Nguyên quấn lấy Hoa Lưu Tước, hỏi thăm cụ thể tình hình “đổi mặt” mà . Hoa Lưu Tước y gì, trong lòng cảm thấy đại khái là Trương Tiểu Nguyên nhập giang hồ thời gian lâu lắm, cho nên chút tò mò về thuật dịch dung. Hoa Lưu Tước nghĩ nhiều, cũng đề phòng, liền kể hết chuyện một cách rành mạch cho Trương Tiểu Nguyên.

“Nói là dịch dung, kỳ thật cũng khác biệt nhiều so với nữ t.ử trang điểm .” Hoa Lưu Tước tiện miệng , “Ta chỉ chút da lông, thể đổi một chút dung mạo bề ngoài của , còn về mặt nạ da vô cùng kỳ diệu gì đó mà giang hồ đồn đại... từng thấy qua.”

Trương Tiểu Nguyên ngừng gật đầu.

Hoa Lưu Tước bộ dạng của y, khỏi hỏi ngược : “Ngươi học?”

Trương Tiểu Nguyên: “Muốn!”

Hoa Lưu Tước khỏi hỏi: “Ngươi học cái gì?”

Trương Tiểu Nguyên: “Vui mà.”

Tuổi tác và xuất của y quả thật là sự che giấu cực . Y chỉ cần gán chuyện sự tò mò của thiếu niên, y Hoa Lưu Tước tuyệt đối sẽ sinh nghi.

Quả nhiên Hoa Lưu Tước chỉ cau mày, : “ mang theo bên …”

Trương Tiểu Nguyên nắm tay Hoa Lưu Tước: “Không ! Rời khỏi đây dạy !”

Hoa Lưu Tước: “...”

Lục Chiêu Minh đang một bên, cau c.h.ặ.t đôi mày, tiếng động gạt cánh tay Hoa Lưu Tước , hỏi Trương Tiểu Nguyên: “Rốt cuộc gì?”

Loading...