167.
Trương Tiểu Nguyên giúp Mai Lăng An đỡ Kha Tinh Văn, tạm thời để ý đến ánh mắt theo sát phía của đại sư , vội vàng theo hai rời .
Y đột nhiên cảm thấy tinh thần thật mệt mỏi.
Chỉ vì một sự kiện đột xuất như , đến nỗi lát nữa y thể giải thích với Mai Lăng An và Kha Tinh Văn vì những chuyện , y thể sự thật, chỉ thể dối bịa chuyện. Không chỉ , khi về, còn tiếp tục đối mặt với sự truy hỏi của đại sư và nhị sư , y mới mười bảy tuổi, y sống mệt mỏi quá.
Lộ Diễn Phong thấy Kha Tinh Văn đột nhiên ngất xỉu, vốn cũng theo. Mai Lăng An đầy tâm sự, bảo và những khác tạm thời rời , chỉ dẫn theo Trương Tiểu Nguyên đỡ Kha Tinh Văn về phòng . Xác nhận nữa ai theo lén, lúc mới đóng cửa , với Kha Tinh Văn: “Con nên tỉnh chứ.”
Giả vờ ngất lâu, gáy Kha Tinh Văn sưng một cục to, lắp bắp : “Sư... sư phụ, con…”
“Hôm nay là thọ yến của , con thể chuyện quá đáng như .” Mai Lăng An vẻ tức giận, “Con tuổi cũng còn nhỏ nữa, vẫn còn thể ấu trĩ như .”
Trương Tiểu Nguyên cảm thấy câu của Mai Lăng An đúng. Y vẫn còn ở đây mà, tình nhân cãi thì cũng nên tránh mặt y chứ. Nói như , Mai Lăng An hoặc là mơ hồ đoán y quan hệ phận của hai mà thử y. Hoặc là coi y là “đồng đảng” của Kha Tinh Văn, cho rằng hôm nay Kha Tinh Văn giả vờ ngất ngăn cản chuyện ông ẩn lui, Trương Tiểu Nguyên tham gia trong đó.
Dù cũng là ngay mặt y... Kha Tinh Văn nặng quá, Trương Tiểu Nguyên khiêng đến mồ hôi đầm đìa. Y xung quanh, kéo một cái ghế, định xuống thở dốc xem kịch.
Kha Tinh Văn luống cuống . Đến lúc , kỳ thật hạ quyết tâm kể hết chuyện cho Mai Lăng An , chỉ là nhất thời, nên mở miệng từ , lắp ba lắp bắp hồi lâu, cũng chỉ nhỏ giọng : “Sư phụ... con lừa .”
Mai Lăng An khựng , cau mày, hình như cảm thấy kinh ngạc, ngược bình tĩnh hỏi : “Lừa ? Khi nào?”
Trương Tiểu Nguyên thấy đầu Mai Lăng An hiện lên một dòng chữ.
[Cuối cùng nó cũng chịu .]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Y sớm nên nghĩ đến điều mới !
Mai Lăng An khác với chưởng môn môn phái bình thường. Ông là tiểu tình nhân của tiền Cung chủ leo lên chức, cũng nghĩa, Mai Lăng An trở thành Cung chủ Tán Hoa Cung, dựa võ công, mà là dựa sự thâm sâu và thủ đoạn của ông .
Khi đó trong Tán Hoa Cung thể nào ai ân oán của ông và tiền Cung chủ, nhưng giờ Tán Hoa Cung một ai nhắc đến... chuyện vốn dĩ kỳ quái , nghĩ kỹ , hẳn là Mai Lăng An dùng thủ đoạn gì đó để ém chuyện xuống. Mà lúc Kha Tinh Văn bái nhập môn hạ, hẳn vẫn chỉ là một đứa trẻ. Trẻ con thì thể giấu chuyện gì? Dù lòng giấu giếm, như Mai Lăng An, hẳn là thể dễ dàng .
Vậy nghĩa là, Mai Lăng An rõ từ đầu đến cuối. Dù , ông vẫn diễn kịch cùng Kha Tinh Văn, thậm chí còn chờ Kha Tinh Văn chủ động thú nhận.
Trương Tiểu Nguyên chống cằm, hiểu cảm thấy Mai Lăng An đáng thương hơn.
Không chỉ , Kha Tinh Văn cũng đáng thương.
Kha Tinh Văn cúi đầu, chỉ cảm thấy phạm tội tày trời. Hắn nên mở miệng như thế nào, mấy thôi, cuối cùng cũng chỉ nhỏ giọng : “Con... con là của Thiên Minh Các.”
Bùi Vô Loạn tuy tuyên truyền ngoài về cái Thiên Minh Các đột nhiên xuất hiện , nhưng nhắc qua với những vị tiền bối thanh danh khá cao giang hồ. Mai Lăng An đương nhiên là . Ông quả nhiên tất cả chuyện, thấy Kha Tinh Văn là của Thiên Minh Các, thậm chí hề cảm thấy kinh ngạc, chỉ gật đầu, giống như vị tiền bối lớn tuổi đối mặt với trẻ tuổi phạm lầm, kiên nhẫn hỏi : “Còn gì nữa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-133.html.]
“Lâm Dịch là của Thiên Minh Các, ông từng cứu con.” Kha Tinh Văn c.ắ.n răng một cái, dứt khoát tuôn hết chuyện một mạch, “Ông ơn cứu mạng với con, là ông bảo con bái nhập Tán Hoa Cung.”
Kha Tinh Văn ngẩng đầu lên, lén Mai Lăng An một cái, thấy Mai Lăng An thần sắc bình tĩnh, giống như tức giận, cuối cùng cũng lấy thêm chút dũng khí, từ từ tiếp: “Ông con đem những cơ yếu bí sự trong Tán Hoa Cung mà con tiếp xúc cho ông ... con…”
Khi đó Kha Tinh Văn vẫn chỉ là một đứa trẻ con, vốn khó phân biệt trái, Lâm Dịch ơn cứu mạng, bảo gì, tự nhiên sẽ theo cái đó.
Lúc đó Kha Tinh Văn phản kháng, giờ đây chút khác .
Kha Tinh Văn nhỏ giọng : “Con lâu từng liên lạc với ông nữa .”
Mai Lăng An hỏi: “Vậy hôm nay vì con ngăn cản ?”
“Mấy ngày Lâm Dịch tìm con, con... bảo mau ch.óng quy ẩn.” Kha Tinh Văn căng thẳng bất an nắm góc áo , “Lâm Dịch hôm nay vu khống và tiểu sư thúc... để đồng đạo giang hồ cảm thấy hai đức hạnh tỳ vết, đó dời vị trí Cung chủ cho khác.”
Trước đó Kha Tinh Văn nên khuyên can Mai Lăng An thẳng thừng như thế nào, cho nên chỉ thể bóng gió khuyên Mai Lăng An đừng quy ẩn, đừng từ bỏ vị trí Cung chủ, Mai Lăng An luôn kiên trì như ... chung quy vẫn thiếu dũng khí trực tiếp thừa nhận tất cả.
Mai Lăng An hỏi: “Hôm nay vì con chuyện cho ?”
Kha Tinh Văn lẩm bẩm : “Là Trương thiếu hiệp…”
Hai đều khựng , cùng đầu, hình như cuối cùng cũng nhớ ở đây còn một ngoài cuộc đang vui vẻ xem kịch.
Trương Tiểu Nguyên ho khan một tiếng: “Hai vị cứ tiếp tục , tồn tại.”
Truyện của -Gió-
Kha Tinh Văn mở miệng : “... Trương thiếu hiệp, vì ngươi gì?”
Trương Tiểu Nguyên: “Chuyện …”
Mai Lăng An cũng cau mày hỏi: “Ngươi rốt cuộc bao nhiêu?”
Trương Tiểu Nguyên: “Chỉ... nhiều hơn hai vị một chút thôi.”
Y căng thẳng.
Trên đường đến đây, y bịa sẵn một bộ lời nhảm nhí. Y vẫn hai tin , chỉ là đến lúc , nếu y bậy bạ, thì chỉ thể sự thật.
Trương Tiểu Nguyên thở dài sâu sắc một .
“Vốn dĩ cho hai vị .” Trương Tiểu Nguyên , “Hai vị ngọt ngào trở mặt thành thù, liên quan nhiều đến .”
Kha Tinh Văn cứng đờ : “Ngươi... ngay cả chuyện cũng ?”
Trương Tiểu Nguyên gượng: “Tường phòng của Võ Lâm Minh mỏng quá, đều thấy hết…”
Kha Tinh Văn: “...”