173.
Trương Tiểu Nguyên bộc lộ biểu cảm vui quá rõ ràng, Mai Lăng An thấy rõ mồn một, ông chống cằm, nhịn một tiếng, hỏi: “Tiểu Nguyên, chỉ đùa với sư ngươi thôi mà.”
Trương Tiểu Nguyên hiểu ý câu .
Mai Lăng An: “Sao ngươi ghen ?”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Y chậm rãi một lát mới hiểu ý nghĩa câu của Mai Lăng An, nhưng hận thể nhét câu trở miệng Mai Lăng An. Ghen? Sao y thể ghen vì đại sư chứ?
Đời y cũng sẽ vì cái tên hỗn đản mà ghen !
Mai Lăng An hình như nắm rõ ngọn nguồn sự việc, nghĩ nghĩ, với Lục Chiêu Minh: “Lục hiền điệt, vài lời riêng với Tiểu Nguyên, ngươi thể tạm thời chờ ở ngoài ?”
Lục Chiêu Minh giờ ít nghi ngờ lời tiền bối, Mai Lăng An tuy quan hệ mập mờ với đồ , nhưng ngoài chuyện đó , ông quả thật là một vị tiền bối đức cao vọng trọng đáng kính. Lục Chiêu Minh nghĩ nhiều, gật đầu, trực tiếp lui ngoài.
Mai Lăng An vẫy tay với Trương Tiểu Nguyên, bảo y đến gần một chút: “Tiểu Nguyên, ngươi rõ ràng cho , rốt cuộc chuyện là .”
Mai Lăng An đối với vãn bối giờ khá hòa nhã thiết, Trương Tiểu Nguyên đang ôm một bụng tủi , dứt khoát đem chuyện xảy hôm nay tuôn hết một mạch cho Mai Lăng An .
Truyện của -Gió-
Trương Tiểu Nguyên vẫn còn ấm ức: “Hắn cái gì cũng hiểu!”
Mai Lăng An ngừng gật đầu: “Yên tâm, lát nữa giúp ngươi giáo huấn sư ngươi.”
Trương Tiểu Nguyên sững sờ: “Giáo huấn?”
“Ta sẽ bảo Tinh Văn đem tiền gửi tiền trang, đó đưa chứng từ gửi tiền về cho ngươi.” Mai Lăng An , “Nếu chỉ sư phụ ngươi chuyện , ngươi cũng nên về thương lượng kỹ với Hạc Niên , nên xử lý tiền như thế nào.”
Trương Tiểu Nguyên cúi đầu nhỏ giọng đáp: “Vâng.”
“Giữa đồng môn, vẫn là nên thành thật với .” Mai Lăng An đưa tay , xoa xoa đầu Trương Tiểu Nguyên, “Ngươi giấu một chuyện, sẽ vô hiểu lầm khó giải quyết, luôn một chuyện sẽ tổn thương sư ngươi.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên ngẫm nghĩ câu chuyện của Mai Lăng An, cảm thấy những chuyện đối với Mai Lăng An mà , hẳn là nỗi đau thấu xương từng trải qua, ông một cách nhẹ bẫng, lẽ là sợ trẻ tuổi con đường sai trái.
Trương Tiểu Nguyên cảm thấy Mai Lăng An sai.
Y nhập môn mới bao lâu chứ? Mới giấu các sư một hai tháng, gây nhiều hiểu lầm như , nếu còn giấu tiếp, chừng còn xảy chuyện quái quỷ gì nữa.
Mai Lăng An với y: “Ngươi gọi sư ngươi , cũng lời riêng với .”
...
Lục Chiêu Minh trong phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-141.html.]
Hắn cửa, còn kịp hành lễ, thấy Mai Lăng An thẳng: “Số tiền đó, là cho Tiểu Nguyên.”
Lục Chiêu Minh sững sờ.
“Vốn dĩ nó cần cho tất cả những chuyện .” Mai Lăng An , “ nó lo lắng cho và Tinh Văn, màng an nguy bản cũng , ngươi sư , nên khen thưởng nó, chứ trách phạt nó.”
Lục Chiêu Minh: “ mà…”
“Ta ngươi gì, quân t.ử ái tài, thủ chi hữu đạo, ngươi đúng là y hệt cái tên sư phụ ngốc nghếch đó.” Mai Lăng An ghét bỏ cau mày, “Ngươi sư môn các ngươi những năm qua xem, nghèo đến mức cơm cũng mà ăn.”
Lục Chiêu Minh: “...”
“Ta nguyện ý cho Tiểu Nguyên tiền đó, Tiểu Nguyên cầm về bổ sung chi tiêu sư môn, gì ?” Mai Lăng An cau mày, “Chỉ cần trong các ngươi, một đường kiếm tiền, Tiểu Nguyên cũng đến nỗi tính toán từng ly từng tí bạc như .”
Lục Chiêu Minh: “Ta…”
“Nó chia sẻ gánh nặng với ngươi, dùng vật ngươi thích để lấy lòng, ngươi còn nhớ giờ nó cũng chỉ mới mười bảy tuổi, vốn là một thiếu gia từng nếm trải khổ cực.” Mai Lăng An thở dài, “Ngươi tay nó xem, ngươi còn đ.á.n.h nó.”
Lục Chiêu Minh nên lời.
“Thôi , ngoài xin Tiểu Nguyên .” Mai Lăng An với , , “Ta cảm thấy, Tiểu Nguyên lẽ còn chuyện khác với ngươi.”
...
Trương Tiểu Nguyên đang chờ ngoài cửa.
Y đang suy nghĩ nên mở miệng với đại sư như thế nào, nguyên do tất cả những chuyện , thì Lục Chiêu Minh đẩy cửa ngoài.
Lục Chiêu Minh dường như đang suy nghĩ kỹ chuyện , nhiều, hai mỗi một suy nghĩ trở về trong phòng, Lục Chiêu Minh thuận tay đóng cửa phòng , chủ động mở miệng , : “Tiểu Nguyên.”
Trương Tiểu Nguyên đầu .
Lục Chiêu Minh khẽ : “Là suy nghĩ chu .”
Trương Tiểu Nguyên mở to mắt, cảm thấy thể lầm .
Đối với đại sư mà , câu ... tương đương với thừa nhận sai ?
Lục Chiêu Minh: “Mai tiền bối chuyện với ... nên hỏi trắng đen gì mà dùng môn quy phạt .”
Trương Tiểu Nguyên nghiêm túc gật đầu: “Ừm.”
Mai tiền bối tuyệt vời quá!
“Đệ cũng là vì sư môn mà suy nghĩ.” Lục Chiêu Minh , “Nguồn gốc tiền đó... tuy đủ chính phái, nhưng cũng thể coi là tiền bất nghĩa.”
Trương Tiểu Nguyên ngừng gật đầu.
Lục Chiêu Minh dừng chốc lát, khẽ thở dài, nghiêng mắt , về phía Trương Tiểu Nguyên: “Mai tiền bối , chuyện với ?”