Hôm nay Mai Lăng An và Kha Tinh Văn Trương Tiểu Nguyên thông hiểu chuyện giang hồ. Lúc Trương Tiểu Nguyên bước giang hồ còn đến hai tháng, chỉ sợ sẽ vô tình huống đặc biệt, còn nhiều hơn đoán phận của Trương Tiểu Nguyên. Y sẽ luôn chút ít lộ sơ hở, đời vốn bức tường nào lọt gió. Lục Chiêu Minh lo lắng đến lúc chuyện bại lộ, chỉ dựa một , thể bảo vệ Trương Tiểu Nguyên bình an.
Vì đằng nào cũng bại lộ, nếu sư môn lớn mạnh, dám tay với Trương Tiểu Nguyên, hẳn cũng sẽ ít . Mà theo Trương Tiểu Nguyên nghĩ, đợi sư môn cửa hàng ruộng đất, thì tự nhiên cần dựa năng lực của y để kiếm tiền nữa.
Lục Chiêu Minh bản cũng chút mâu thuẫn. Hắn thực sự giỏi ứng phó với những chuyện liên quan đến lòng mưu mô , một chuyện , cũng chỉ thể với Trương Tiểu Nguyên: “Sư thúc luôn sẽ cách.”
Trương Tiểu Nguyên đưa tay , xòe ngón trỏ và ngón cái , nháy mắt với Lục Chiêu Minh, : “Đại sư , bây giờ tha thứ cho đến mức .”
Lục Chiêu Minh sững sờ, cũng nhịn khẽ mỉm , đó dùng một câu khiến tâm trạng của Trương Tiểu Nguyên tan biến hết.
“Nghỉ ngơi sớm .” Lục Chiêu Minh , “Còn nghĩ cách ngày mai giải thích với nhị sư nữa.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên ôm mặt.
Giải thích? Giải thích cái gì? Có Hoa Lưu Tước và Tào T.ử Luyện hai ở đây, y cảm thấy đời giải thích rõ .
176.
Sáng sớm hôm , Trương Tiểu Nguyên thức dậy, bên giường, tâm trạng nặng nề.
Lục Chiêu Minh sớm dẫn con bồ câu béo ngoài dạo một vòng về. Mấy ngày giảm ăn, con bồ câu hình như thật sự ốm một chút. Trương Tiểu Nguyên Lục Chiêu Minh nhét nó l.ồ.ng gà, nhưng vẫn nghĩ rốt cuộc nên giải thích với Tưởng Tiệm Vũ như thế nào.
Cởi y phục bằng một tay thì dễ, nhưng mặc khó hơn. Tay Trương Tiểu Nguyên bớt sưng, giờ chút bầm tím, chỉ cần cố gắng nắm đ.ấ.m thì đau. Y chờ Lục Chiêu Minh về giúp mặc đồ, trong lòng còn chút căng thẳng, hỏi: “Đại sư , nếu nhị sư giải thích…”
“Thân chính sợ bóng tà.” Lục Chiêu Minh vô cùng bình tĩnh, “Giữa và vốn dĩ gì cả, gì mà lo lắng.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Không, giang hồ ngoại trừ đại sư và sư phụ , sợ là tìm thứ ba kiên trì quán triệt cái gọi là lời quân t.ử.
nếu nhị sư tin, y cũng hết cách.
Trương Tiểu Nguyên thở dài sâu sắc, kéo cửa phòng , coi như hy sinh vì nghĩa.
Tưởng Tiệm Vũ và mấy khác dậy sớm hơn y. Tán Hoa Cung mang đồ ăn sáng đến, bọn họ đang bên bàn đá trong sân ăn cơm chuyện phiếm, bên Trương Tiểu Nguyên kéo cửa phòng , trong sân hình như im lặng trong nháy mắt.
Hoa Lưu Tước lộ nụ đầy ẩn ý với y, còn Tưởng Tiệm Vũ dời ánh mắt chỗ khác, giả vờ đang thưởng thức hoa cỏ trong viện.
Gần như cùng lúc đó, Trương Tiểu Nguyên thấy những lời bật từ đầu mỗi .
Hoa Lưu Tước: [Ta mà! Bọn họ là thật đó!]
Tào T.ử Luyện: [Chậc, thì chính đạo cũng chơi thế , đúng, hình như cũng là chính đạo.]
A Thiện Nhĩ: [Người Trung Nguyên đúng là dân phong cởi mở.]
Trương Tiểu Nguyên khó khăn đầu về phía Tưởng Tiệm Vũ đang kích thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-144.html.]
Tưởng Tiệm Vũ: [Không lão bà, sư mua kiếm cho , sư còn biến thành lão bà của đại sư .]
Tưởng Tiệm Vũ: [Số khổ quá !]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên căng mặt, cố gắng để lộ sự sụp đổ trong lòng. Y đến bên bàn xuống. Hôm nay Tán Hoa Cung mang đến cháo cá và vài đĩa đồ ăn kèm. Điều hiển nhiên khó y . Y tay trái cầm đũa, dùng muỗng cũng khá khó khăn, cộng thêm hiểu lầm giải trừ, y thực sự tâm trạng ăn cơm. Khuấy cháo cá một lúc nghĩ ngợi, dứt khoát đặt cái muỗng xuống, ngẩng đầu với Tưởng Tiệm Vũ: “Nhị sư , tay thương, cởi y phục, chuyện hôm qua…”
Tưởng Tiệm Vũ giơ tay lên, lộ nụ khổ: “Không cần giải thích, hiểu mà.”
Trương Tiểu Nguyên: “... Đây thật sự là hiểu lầm.”
Tưởng Tiệm Vũ dùng sức gật đầu: “Được.”
Trương Tiểu Nguyên: “Các nghĩ nhiều .”
Tưởng Tiệm Vũ thở dài: “Ta .”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên hết cách .
Truyện của -Gió-
Y cau mày suy tư chốc lát, cố sức dùng tay trái cầm cái muỗng, khuấy loạn trong chén. Vất vả lắm nghĩ vài lời giải thích, liền ngẩng đầu lên. Đang định mở miệng, khóe mắt liếc thấy Lục Chiêu Minh hình như nổi nữa mà cau mày, đó đặt chén cơm của xuống, đặc biệt gắp một đũa đồ ăn kèm cho y, bỏ chén y, : “Xin , là của .”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Không, đại sư , sẽ nhị sư hiểu lầm thêm đó!
Trương Tiểu Nguyên lòng nóng như lửa đốt, ngừng nháy mắt hiệu với Lục Chiêu Minh, thậm chí lắc đầu.
Lục Chiêu Minh tay Trương Tiểu Nguyên, hình như hiểu .
Hắn vẻ mặt lo lắng của Trương Tiểu Nguyên, nhận lấy từ tay y cái chén sứ, : “Đệ tiện, thể giúp .”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Y trơ mắt Lục Chiêu Minh từ tay lấy cái muỗng, múc một muỗng cháo cá, giơ tay đưa đến mặt y.
Trương Tiểu Nguyên nước mắt.
Bên tai y tiếng “ting ting ting” điên cuồng, ngẩng đầu lên nữa.
Tào T.ử Luyện: [Oa.]
A Thiện Nhĩ: [Người Trung Nguyên! Lợi hại!]
Tưởng Tiệm Vũ: [Mình mệt mỏi quá.]
Hoa Lưu Tước: [Là thật đó! Ta mà, bọn họ là thật!]