179.
Trương Tiểu Nguyên thần sắc của Xa Thư Ý, trong lòng sợ hãi.
Y thực sự ít khi thấy sư thúc nghiêm túc đến . Từ khi nhập môn đến nay, Xa Thư Ý đối với y đa phần đều là vẻ ôn hòa. Y khỏi cảm thấy căng thẳng, cẩn thận gật đầu, : “Con... con .”
Lục Chiêu Minh chút nghi hoặc: “Thân phận gì?”
Trương Tiểu Nguyên nên mở miệng . Y cẩn thận Xa Thư Ý, thấy Xa Thư Ý khẽ gật đầu với , ý ngăn cản, mới dám nhỏ giọng : “Sư thúc... là của phú thương giàu nhất kinh thành.”
Lục Chiêu Minh sửng sốt, một câu đột ngột như của Trương Tiểu Nguyên khiến nhất thời hiểu hết ý nghĩa, dừng một lúc lâu, mới nhỏ giọng hỏi: “...Phú thương?”
Truyện của -Gió-
Trương Tiểu Nguyên đính chính: “Đệ của giàu nhất kinh thành!”
Lục Chiêu Minh: “...”
Lục Chiêu Minh ngây đầu, về phía Xa Thư Ý.
Nói nghiêm túc thì, từ khi bắt đầu nhớ chuyện, ở bên cạnh sư phụ . Lúc đó sư tổ vẫn còn sống, Xa Thư Ý cũng ở đó, chỉ là tuổi còn nhỏ, kịp b.úi tóc. Bao nhiêu năm qua , thật sự cho rằng gia đình sư thúc chỉ nghề buôn bán nhỏ, giàu , mà còn tự móc bạc trợ cấp cho sư môn.
Xa Thư Ý ngượng ngùng, đành giải thích: “Ta và gia đình qua nhiều.”
Lục Chiêu Minh: “...”
Nếu Lục Chiêu Minh nhớ lầm, Xa Thư Ý mỗi năm đều về nhà vài tháng, khi trở về sẽ mang cho họ ít đồ vật tiện mang theo đường dài như sâm núi và các loại đồ khô, chỉ là đồ do tiệm buôn trong nhà kinh doanh. Lục Chiêu Minh thử qua những món đồ khô bán ở các tiệm nhỏ trong trấn, nhưng tuyệt nhiên mùi vị giống như Xa Thư Ý mang về.
Lúc trong lòng đang nghĩ đến chuyện đó, Trương Tiểu Nguyên đương nhiên thấy, y chủ động Lục Chiêu Minh hỏi: “Sư thúc, đại sư hỏi... những món đồ mang về ngày ?”
Xa Thư Ý hắng giọng một cái, chút lúng túng.
“Đó đích xác là hàng hóa do nhà kinh doanh.” Xa Thư Ý , “Chỉ là... bình thường chỉ cung cấp cho trong cung mà thôi.”
Lục Chiêu Minh: “...”
Được lắm, hóa là vật cống phẩm hoàng cung.
Xa Thư Ý: “Nhà đúng là chút tiền, nhưng đó đều do đại ca quản lý, liên quan gì đến .”
Lục Chiêu Minh: “...”
Trương Tiểu Nguyên tiền riêng đỉnh đầu của Xa Thư Ý, nhất thời nên gì cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-147.html.]
Đó là chút tiền thôi !
Đó là khoản tiền khổng lồ mà khác cả đời cũng kiếm !
“Sư phụ các con chuyện .” Xa Thư Ý khẽ thở dài, , “Ta hy vọng tạm thời các con đừng chuyện cho ông .”
Trương Tiểu Nguyên hiểu.
Y kỳ thực vẫn luôn hiểu rõ chuyện . Nếu nhà sư thúc nhiều tiền như , tại sư phụ vẫn lo lắng sư môn kiếm bữa ăn tiếp theo ? Chưa đến những chuyện khác, sư thúc vốn dĩ vẫn luôn lấy tiền riêng trợ cấp sư môn, đằng nào cũng là bù đắp cho sư môn, cớ gì giấu giếm phận của ?
Trong lòng y nghi hoặc, còn Xa Thư Ý thì dường như một bụng đầy khổ sở chỗ trút, nay cuối cùng tìm thể than vãn. Xa Thư Ý thở dài một thật sâu, nắm lấy tay Trương Tiểu Nguyên, : “Sư phụ con , chính là cái tính khí ương bướng c.h.ế.t tiệt.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Xa Thư Ý còn tiếp, Trương Tiểu Nguyên cảm thấy hình như hiểu .
“Ta giấu giếm phận của , lấy chút bạc lẻ trợ cấp sư môn, vui lắm .” Xa Thư Ý , “Nếu thẳng nhà ngàn vạn lượng bạc, nguyện ý bỏ tiền giúp xây dựng sư môn, e rằng hôm nay mặt nữa .”
Trương Tiểu Nguyên: “Chắc... đến nỗi chứ?”
“Sao đến nỗi.” Xa Thư Ý dường như nhớ chút chuyện cũ, chút bực bội, càng thở dài thườn thượt, , “Có một thăm dò vài câu. Ta trưởng phát một món tiền lớn, mua một cửa hàng buôn bán, hào phóng gửi cho mấy trăm lượng bạc, lấy sửa sang hai gian nhà tranh . Kết quả vì chuyện mà giận dỗi với . Nếu trưởng là phú thương giàu kinh thành, sợ còn dứt khoát sẽ thèm qua với nữa.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên hiểu.
Vương Hạc Niên đây chính là điển hình cho việc năng lực kiếm tiền, còn khí tiết và tự tôn thể nên lời, một chút thì là khuôn mẫu của quân t.ử, khó một chút thì là mắt cao tay thấp, đúng là một chuyện phiền phức.
“Giờ thể đồng ý cho con dựa chuyện để kiếm tiền, là sự thỏa hiệp .” Xa Thư Ý thở dài , “Ta thể đưa tiền trực tiếp, cũng thể lộ phận, nhưng thể thông qua biện pháp như của con đây, may kiếm chút tiền cho môn phái, cũng thêm đường để chi tiền môn phái.”
Trương Tiểu Nguyên chớp chớp mắt, hỏi: “Sư thúc, thế nào?”
“Chuyện rủi ro lớn, nếu con lộ phận, chỉ sợ sẽ nhiều đến tìm con gây sự.” Xa Thư Ý , “Đã , điều cần , chính là nghĩ cho con một biện pháp vẹn .”
Trương Tiểu Nguyên khỏi nhíu nhíu mày, chỉ là bán tin tức thôi mà, còn biện pháp vẹn ?
“Xa gia đường buôn bán nhiều, Tiền Long bảo trang cũng phân bố khắp thiên hạ, cũng chi nhánh.” Xa Thư Ý , “Ta chỉ cần với trưởng một tiếng, bảo bọn họ tung tin , ai tin tức, vấn đề thư tín, thống nhất gửi đến Tiền Long bảo trang, từ những nơi đó gửi hết về huyện Phượng Tập.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
“Như tránh nguy cơ con trực tiếp lộ diện, phía Xa gia chống lưng, dù là giang hồ, cũng chẳng ai dám dễ dàng tay với con.” Xa Thư Ý khẽ , “Ta nhân cơ hội , lấy thêm ít tiền trợ cấp sư môn, đợi một thời gian , lấy cớ mua thêm vài cửa hàng ruộng đất, về cũng cần quá lo lắng nữa.”
Trương Tiểu Nguyên nên lời.