Đây chính là khí phách của nhà phú thương giàu nhất ?!
Y vốn chỉ định bán tin tức nhỏ lẻ trong phạm vi hẹp, ngay cả việc học thuật dịch dung cũng chuẩn xong xuôi, ngàn vạn ngờ sư thúc tay là đường buôn bán, tiền trang khắp thiên hạ. Cứ như thể y vốn chỉ mở một quán nhỏ ven đường kiếm sống qua ngày, sư thúc trực tiếp giúp y ăn đến quốc...
“Tuy nhiên việc mua bán tin tức, lớn thì lớn, nhỏ cũng nhỏ.” Xa Thư Ý sờ sờ cằm , trầm tư, “Ta còn cần định vài quy củ, những món mua bán thể nhận.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên: “Mọi việc đều do quyết định!”
Có sư thúc ở đây, y cần gì nghĩ nhiều.
Xa Thư Ý khỏi với y nữa, vươn tay xoa xoa đầu Trương Tiểu Nguyên, : “Cũng trùng hợp, mấy ngày vốn định về nhà một chuyến, Tiểu Nguyên, Chiêu Minh, hai đứa cùng về với thế nào?”
Trương Tiểu Nguyên sửng sốt: “Dạ?”
Y đầu đại sư , phát hiện Lục Chiêu Minh từ khi phận của Xa Thư Ý, vẫn luôn im lặng , dường như từ bỏ suy nghĩ. Điều gần như giống hệt việc tin Bùi Vô Loạn và Mạc Vấn Thiên lén lút ám , giang hồ giáng đòn đả kích xuống ... thực sự quá lớn.
Lục Chiêu Minh phản ứng, Trương Tiểu Nguyên từng đến kinh thành, trong lòng y tò mò về kinh thành, bèn gật đầu đồng ý, đẩy đẩy Lục Chiêu Minh, nhỏ giọng gọi: “Đại sư .”
Lục Chiêu Minh cuối cùng cũng hồn, lẩm bẩm : “Sư thúc gì thì là cái đó.”
Xa Thư Ý hiển nhiên vui, khẽ gật đầu, : “Thân phận của ... nhớ kỹ đừng cho sư phụ con .”
Lục Chiêu Minh ngây gật đầu.
Trương Tiểu Nguyên liên tục gật đầu: “Sư thúc yên tâm, con sẽ bừa.”
180.
Ba bọn họ cùng trở về, bèn thấy Vương Hạc Niên vẫn phệt chiếc ghế đó, hai mắt thất thần, dường như quên mất nhân thế, và Lục Chiêu Minh ngây , chút giống nên lời.
Xa Thư Ý với ông: “Mấy ngày , về nhà một chuyến.”
Vương Hạc Niên ngây ngô : “Được.”
Xa Thư Ý: “Ta nghĩ , kinh thành ít đồ chơi thú vị, dẫn Tiểu Nguyên chơi một chút.”
Vương Hạc Niên lẩm bẩm: “Được thôi.”
Xa Thư Ý: “ và Tiểu Nguyên đều đ.á.n.h xe, nghĩ , Chiêu Minh cũng lâu về kinh thành, định dẫn Chiêu Minh cùng về.”
Vương Hạc Niên cuối cùng cũng ngẩng đầu lên: “...”
Trương Tiểu Nguyên thấy rõ đầu Vương Hạc Niên hiện lên một dòng chữ.
[Chuyện gì thế nhỉ, sư bao giờ gặp nhà của mà.]
Hỏng , Trương Tiểu Nguyên cảm thấy Vương Hạc Niên sắp hiểu lầm .
[Ta hiểu .]
[Sư cũng ghét bỏ .]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-148.html.]
[Bọn họ thì liên quan gì đến chứ.]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Vương Hạc Niên phệt xuống ghế, tiếp tục vò dải tua kiếm trong tay, thần sắc lơ lửng hoang mang, dường như họ thêm lời nào.
Xa Thư Ý quả quyết gật đầu, : “Được , đồng ý .”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
...
Trương Tiểu Nguyên ở trong căn phòng mới sửa của sư môn một đêm, sáng sớm hôm , y tiếng động trong sân tỉnh giấc.
Vương Hạc Niên khôi phục dáng vẻ thường ngày, trong sân, con bồ câu béo Lục Chiêu Minh bắt mà khen ngợi, : “Lão phu cũng là đầu tiên thấy con gà béo như .”
Bồ câu béo: “Gụ gụ gù gù?”
Giờ còn sớm, mấy ngày bôn ba mệt nhọc, dường như dậy sớm , Vương Hạc Niên vốn là cố ý đợi Trương Tiểu Nguyên trong sân. Ông thấy Trương Tiểu Nguyên bước khỏi phòng, mặt còn mang theo nụ hiền hậu của là sư phụ, : “Tiểu Nguyên .”
Trương Tiểu Nguyên vội vàng bước tới, y vẫn còn nhớ rõ hôm qua Vương Hạc Niên đau lòng nhường nào. Y thấy Vương Hạc Niên lộ vẻ mặt đó nữa, hành lễ với Vương Hạc Niên, : “Sư phụ, chuyện gì ạ?”
“Vi sư suy nghĩ về chuyện con và Chiêu Minh hôm qua.” Vương Hạc Niên tủm tỉm với y, “Sư thúc con sai, là vi sư hạn chế con quá nhiều, con chuyện , vốn dĩ sai.”
Trương Tiểu Nguyên nghiêm túc gật đầu.
“Chỉ là chuyện dù cũng liên lụy quá nhiều, hiện giờ vi sư và sư thúc con là đủ .” Vương Hạc Niên khẽ nhíu mày, rõ ràng cũng lo lắng chuyện một khi lộ , e rằng sẽ đẩy Trương Tiểu Nguyên cảnh nguy hiểm, “Những khác, tạm thời con đừng cho họ .”
Trương Tiểu Nguyên do dự, hỏi: “Nhị sư bọn họ…”
Vương Hạc Niên : “Tiệm Vũ vẫn , vi sư nó lớn lên, ít nó là thế nào.”
Vương Hạc Niên khẽ lắc đầu, phần còn , ông tiếp nữa.
Truyện của -Gió-
Trương Tiểu Nguyên hiểu , Vương Hạc Niên hẳn là vẫn tin tưởng những mới nhập môn gần đây như Hoa Lưu Tước, Tào T.ử Luyện. Bọn họ ở chung thời gian dài, ông lo lắng nghi ngờ, cũng là chuyện bình thường.
Trương Tiểu Nguyên: “Sư phụ yên tâm, con…”
Khóe mắt y bỗng liếc thấy ô cửa sổ bên cạnh hé một khe hở nhỏ, lộ nửa khuôn mặt của Hoa Lưu Tước và Tào T.ử Luyện.
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên cẩn thận nhớ lời Vương Hạc Niên .
Tiêu .
Trương Tiểu Nguyên cảm thấy, Hoa Lưu Tước và Tào T.ử Luyện sắp nghĩ sai .
Y đầu , quả nhiên thấy trong khe cửa sổ đẩy bay mấy câu .
Hoa Lưu Tước: [Sư phụ đồng ý ư?!]
Tào T.ử Luyện: [Là đ.á.n.h giá thấp chính đạo , hóa chính đạo tiêu d.a.o tự tại đến ! Chính đạo mới là nơi lòng hướng về!]
Hoa Lưu Tước: [Ta mà, đồng môn với dễ nảy sinh tình cảm nhất... hai họ quả nhiên là thật!]