184.
Những ngày thuyền thoạt đầu mới lạ thú vị, nhưng bao lâu , Trương Tiểu Nguyên mất hứng thú.
Nếu chỉ vài bọn họ, lẽ còn thể du sơn ngoạn thủy chầm chậm tiến kinh thành, nhưng Thích Triều Vân về kinh trình diện, thể nán dọc đường quá lâu. Bọn họ kết bạn đồng hành, Xa Thư Ý cũng nhanh ch.óng về kinh thành. Thế là suốt đường hầu như dừng , ròng rã hơn một tháng trời, cuối cùng cũng đến kinh thành xuống thuyền, Trương Tiểu Nguyên như tái sinh, chỉ nhảy xuống thuyền chạy ngay phố dạo chơi một vòng.
So với y, Lục Chiêu Minh quả thật trầm hơn nhiều, xách kiếm bước con đường gạch xanh của kinh thành. Cảng khẩu bờ kênh đến tấp nập, nhíu mày ngẩng đầu lên, ánh mắt lơ lửng giữa một điểm trung, dường như chút ngẩn ngơ.
Trương Tiểu Nguyên thấy vật gì, y đến bên cạnh Lục Chiêu Minh, cũng chỉ thấy xe cộ như nước, ngựa như rồng, mà đường vội vã, gì đáng để chú ý đến . Trong lòng Trương Tiểu Nguyên khó hiểu, đang định mở miệng hỏi, thấy Xa Thư Ý bước xuống thuyền, bên cạnh hai họ, đột nhiên mở lời hỏi Lục Chiêu Minh: “Vẫn chút đổi chứ?”
Truyện của -Gió-
Lục Chiêu Minh đáp: “ là giống năm xưa nữa.”
Trương Tiểu Nguyên chớp chớp mắt. Nếu y nghĩ sai, câu đối thoại của sư thúc và đại sư , ít nhất cũng khiến y hiểu một chuyện. Đại sư từng đến kinh thành, mà kinh thành dường như cũng quan trọng đối với , quen thuộc kinh thành, lẽ... chuyện hẳn là liên quan đến thế của đại sư .
Trương Tiểu Nguyên hỏi: “Đại sư từng đến kinh thành ?”
Lục Chiêu Minh gì, ngược là Xa Thư Ý trả lời y, : “Hồi nhỏ Chiêu Minh sống ở kinh thành.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Dựa kinh nghiệm mấy tháng nay của y mà suy đoán, Trương Tiểu Nguyên cảm thấy, thế của đại sư chắc chắn cũng đơn giản như .
Được lắm, sư môn trừ y , ai cũng thế và quá khứ phi phàm, chỉ y thật sự là một bình thường.
Xa Thư Ý thấy y gì, tưởng y đang nghĩ về quá khứ của Lục Chiêu Minh, chút nghi hoặc, nhỏ giọng hỏi: “Tiểu Nguyên, con thấy thế của Chiêu Minh ?”
Trương Tiểu Nguyên lắc đầu.
Cho dù hiện giờ y thấy suy nghĩ trong lòng đại sư , thì vẫn thể hiểu rõ thế của đại sư .
Xa Thư Ý khẽ nhíu mày, hiểu vì Trương Tiểu Nguyên thấy thế quá khứ của Lục Chiêu Minh, vốn nghĩ tiết kiệm công giải thích, nay xem , vẫn do chuyện . Chỉ là chuyện ... vốn dễ giải thích.
“Trước tiên theo về nhà , phố là chỗ chuyện, chuyện mấy hôm nữa sẽ kỹ với con.” Xa Thư Ý thở dài, “Tết Trung Nguyên, dẫn Chiêu Minh về viếng mộ, dẫn con cùng xem.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-153.html.]
...
Trương Tiểu Nguyên hỏi thêm nữa, Thích Triều Vân và Văn Đình Đình đều tạm về nhà , bọn họ chia tay ở đó. Trương Tiểu Nguyên theo sư thúc và đại sư rời khỏi cảng khẩu bờ kênh. Không hiểu vì , y cảm thấy đại sư hôm nay còn lạnh nhạt trầm mặc hơn khi. Y nghĩ một lát, cảm thấy chuyện cũ Lục Chiêu Minh trải qua ở kinh thành, lẽ là chuyện vui vẻ gì.
Y nguyên do sự tình, tự nhiên cũng an ủi thế nào. Y nghĩ một lát, bước nhanh đuổi theo bước chân Lục Chiêu Minh, thuận tay khoác lấy cánh tay Lục Chiêu Minh, đè thấp giọng nhỏ: “Đại sư , kinh thành chợ đêm ?”
Lục Chiêu Minh sửng sốt, khẽ lắc đầu: “Có lệnh giới nghiêm.”
Trương Tiểu Nguyên: “Vậy sáng mai chúng ngoài dạo một chút !”
Lục Chiêu Minh: “...”
Trương Tiểu Nguyên nghiêm túc nghĩ ngợi những món ngon vật lạ ở kinh thành, tiếc là y rành phương Bắc lắm, nghĩ mãi cũng kết quả, cuối cùng đành nặn một câu: “Ta... ăn kẹo hồ lô !”
Trời từ khi Lục Chiêu Minh ở Võ Lâm Minh mua cho y một cây sào kẹo hồ lô, y sớm mất sự nhiệt huyết năm xưa với kẹo hồ lô, giờ thấy kẹo hồ lô là thấy ngán. y còn cách nào khác, chỉ thể bịa đại, cùng lắm thì ăn thêm một cây kẹo hồ lô, một cây... một cây y luôn cách ăn hết!
Lục Chiêu Minh khựng một lát, đáp: “...Được.”
Xa Thư Ý : “Nếu các con rành kinh thành, thể gọi cùng các con, giúp các con xách đồ, cũng đỡ cho các con lạc đường.”
Trương Tiểu Nguyên: “Sư thúc... con chỉ mua chút đồ ăn thôi, cần khác giúp xách .”
“Chúng ở kinh thành lâu như .” Xa Thư Ý , “Cũng nên sắm sửa chút y phục hành trang.”
Trương Tiểu Nguyên bắt đầu hoảng hốt. Tại kinh thành, Xa Thư Ý khác với vẻ giản dị tiết kiệm khi ở sư môn đến .
Bọn họ rời khỏi cảng khẩu bờ kênh xa, từ đằng xa thấy một tiểu đồng chạy về phía họ. Tiểu đồng đó ăn mặc đồ thượng hạng, mắt sáng răng trắng, mập mạp, tiên chắp tay thi lễ với họ, cất cao giọng: “Nhị gia, lão gia sai tiểu nhân đến đón ngài!”
Trương Tiểu Nguyên chớp chớp mắt, cảm thấy y phục tiểu đồng mặc cũng xêm xêm y, dù cũng hơn đại sư .
Bên ngoài xe ngựa chờ sẵn, bọn họ lên xe ngựa. Trong xe trải nhiều đệm mềm, thoải mái và rộng rãi hơn hẳn xe ngựa của Trương Tiểu Nguyên bọn họ. Trương Tiểu Nguyên khỏi chút câu nệ căng thẳng, Xa Thư Ý đóng cửa xe ngựa , quên ôn hòa với họ, : “Yên tâm , đại ca là hiền lành.”
Xe ngựa đường lâu mới dừng . Trương Tiểu Nguyên ngoài cửa sổ, bên đường còn là nhà dân bình thường ở cảng khẩu nữa , hai bên đều là những tòa đại trạch tường đỏ, ẩn hiện thể thấy đình đài lầu gác bên trong.