Y nhớ Bộc Dương Tĩnh từng nhắc tới, tin đồn , lòng trong cung tản mát khắp nơi, nếu thật sự như , Triệu Thừa Dương tìm nhị sư , ngược là chuyện phiền phức.
“Con hiểu.” Trương Tiểu Nguyên thấu, liền mở miệng hỏi Xa Thư Ý, “Thế cục trong triều nếu thật sự như , tìm nhị sư , đối với mới là bất lợi chứ?”
Xa Thư Ý khẽ lắc đầu: “Cho nên đang lo lắng.”
Bây giờ tuy Triệu Thừa Dương ác ý, nhưng một khi thật sự tìm Tưởng Tiệm Vũ, thế cục nếu biến động, khó bảo sẽ hạ độc thủ với Tưởng Tiệm Vũ.
Trương Tiểu Nguyên đau đầu.
Y vốn tưởng tới kinh thành là du sơn ngoạn thủy, tiện thể ăn buôn bán. Bây giờ xem , bọn họ đây rõ ràng là dính chân tranh đấu trong triều, thậm chí đến tận lúc , y còn rõ kẻ địch của bọn họ là ai.
Trương Tiểu Nguyên khỏi thở dài thật sâu.
Truyện của -Gió-
“Tiểu Nguyên.” Xa Thư Ý đột nhiên mở miệng gọi y, , “Có một chuyện, đến giờ phút , cũng cần giấu con nữa.”
Trương Tiểu Nguyên chớp chớp mắt: “Chuyện gì ạ?”
“Phụ của Chiêu Minh, là Lăng Sương Kiếm Lý Hàn Xuyên.” Xa Thư Ý , “Cũng là một trong mấy nhiếp chính năm đó.”
Trương Tiểu Nguyên gật đầu, : “Con chút ít.”
Phần nhiếp chính , y rõ .
Xa Thư Ý Lục Chiêu Minh, lẽ là lo lắng Lục Chiêu Minh nhớ chuyện thương tâm, cho nên chỉ hàm hồ vài câu lướt qua: “Chuyện năm đó kỳ lạ, và sư phụ các con... đều cảm thấy gì đó đúng.”
đúng chỗ nào, Xa Thư Ý và Vương Hạc Niên dính dáng triều đình, đối với chuyện trong triều rõ lắm. Xa Thư Ý chứng cứ xác thực, cũng kẻ thù năm đó của Lý Hàn Xuyên rốt cuộc là ai, nhất thời cũng khó mà rõ chuyện .
Xa Thư Ý và Vương Hạc Niên dù cũng là giang hồ. Lúc đầu Lý Hàn Xuyên nhập triều đình, bọn họ vốn thể hiểu nổi. Sau Lý Hàn Xuyên xảy chuyện, Vương Hạc Niên mang Lục Chiêu Minh rời , nghĩ cũng là tránh né triều đình, còn qua với những quan nữa, ít nhất thể bảo vệ một đời bình an.
Trương Tiểu Nguyên im lặng , y đang nghĩ rốt cuộc kẻ thao túng chuyện là ai. Dựa theo những câu chuyện kể mà y mấy năm nay, thể những chuyện , thế nào cũng là nắm giữ trọng quyền. Tiếc là y thích chuyện giang hồ, thích dính líu đến tranh chấp triều đình. Đa kể chuyện cũng dám nhắc tới chuyện trong triều, y nhiều, nhưng gian thần nắm quyền thì y vẫn vài tên.
Xa Thư Ý đột nhiên mở miệng : “Ngày mai là Thất Tịch .”
Trương Tiểu Nguyên đang trầm tư, nghĩ nhiều, chỉ là gật đầu theo, biểu thị hiểu rõ.
Chỉ là ngày lễ Thất Tịch, vốn quan hệ nhiều lắm với y.
Xa Thư Ý : “Sinh thần của con sắp tới .”
Xa Thư Ý nhắc nhở, Trương Tiểu Nguyên lúc mới chợt nhớ tới sinh thần của . Sau khi tới kinh thành, y gần như quên mất chuyện . Y thần sắc của Xa Thư Ý, trong lòng mơ hồ cảm thấy, sư thúc chỉ sợ là chuẩn cho y một món trọng lễ cực kỳ đắt giá, vội vàng từ chối, : “Sư thúc, trong nhà con lệ sinh thần tặng trọng lễ, nhiều nhất ăn một chén mì trường thọ, sinh thần coi như qua .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-170.html.]
Xa Thư Ý đưa tay sờ sờ đầu y, : “Bây giờ con ở trong nhà , sinh thần , cứ theo quy củ Xa gia mà ăn mừng.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Quy củ nhà phú thương giàu nhất... Trương Tiểu Nguyên quả thực dám tưởng tượng.
Lục Chiêu Minh bọn họ chuyện triều đình, nhiều nhất chỉ hiểu một nửa, bây giờ đến sinh thần của Trương Tiểu Nguyên, cuối cùng cũng hồn . Lục Chiêu Minh Xa Thư Ý xong câu đó, liền mở miệng theo: “Ta cũng chuẩn xong .”
Trương Tiểu Nguyên: “Chỉ là sinh thần bình thường…”
“Một năm chỉ một .” Lục Chiêu Minh , “Là sinh thần đầu tiên quen .”
“Chiêu Minh đúng, nên ăn mừng cho .” Xa Thư Ý gật gật đầu, đó tò mò về phía Lục Chiêu Minh, hỏi, “Chiêu Minh, con chuẩn lễ vật gì?”
Lục Chiêu Minh: “...”
Hắn chuyển tầm mắt lên bầu trời, bày bộ dạng tuyệt đối mở miệng, dù cũng coi như thấy lời của bọn họ.
Trương Tiểu Nguyên nhất thời nên gì cho , chỉ thể hỏi Xa Thư Ý: “Sư thúc, tiếp theo chúng nên thế nào?”
“Chỉ thể chờ.” Xa Thư Ý khẽ thở dài, “Chờ đến Tết Trung Nguyên, đích hỏi Văn Túc Viễn một chuyến.”
......
Sau đó mấy ngày, Trương Tiểu Nguyên dám phố nữa, sợ tự dưng đụng Tiêu Mặc Bạch, hoặc đại sư uống rượu say. Lễ Thất Tịch y vùi trong phòng xem kiếm phổ qua ngày, ngoài cũng việc gì để , y cuối cùng cũng bắt đầu luyện kiếm, sư thúc và đại sư hai chỉ điểm, tiến triển cũng coi như quá chậm.
Sau đó là sinh thần của y, y hy vọng sinh thần đơn giản, nhiều nhất chỉ cần cùng sư thúc và đại sư ăn một bữa cơm là . Y Xa Thư Ý chuẩn cho món quà gì. Mấy ngày nay cũng Xa Thư Ý nhắc gì tới tin tức mới truyền đến từ trong cung. Cứ chờ đợi như mấy ngày, đến ngày mười hai tháng bảy, đêm sinh thần của y, Trương Tiểu Nguyên xem xong kiếm phổ giường, nhắm mắt ôn tập trong đầu, chợt nhẹ nhàng gõ cửa phòng y.
“Tiểu Nguyên?” Người đó ngoài cửa khẽ hỏi, “Đệ ngủ ?”
Là đại sư .
Trương Tiểu Nguyên từ giường bò dậy, xỏ giày chạy mở cửa cho Lục Chiêu Minh. Bây giờ gần canh ba, Lục Chiêu Minh mặc y phục hành để ngoài ban đêm, vọt phòng y, với y: “Đệ đồ , theo .”
Trương Tiểu Nguyên ngẩn , hỏi: “Đại sư , gì?”
Lục Chiêu Minh đáp: “Dẫn xem một thứ.”
Trương Tiểu Nguyên trong lòng mờ mịt truy hỏi: “Thứ gì?”
Lục Chiêu Minh tâm trạng , mắt cong lên, đang với y, : “Quà sinh thần tặng .”