203.
Trương Tiểu Nguyên im lặng một lát, lập tức buông tay , thậm chí còn nhịn lùi một bước, trong lòng căng thẳng.
Lục Chiêu Minh nghi hoặc về phía y, hình như chút bất mãn vì y đột nhiên buông tay, chỉ là nhiều ở đây, thật sự ngại mở miệng câu đó.
Xa Thư Ý cảm thấy đây là một cơ hội hỏi chuyện tuyệt vời.
Hắn về phía Văn Đình Đình, cố vẻ tò mò, : “Luân phiên tảo mộ cúng tế? Những năm nay đều là các ngươi đến quét mộ cho Lý tướng quân ?”
Văn Đình Đình đối với bọn họ hề phòng , gật đầu thẳng: “Những năm nay đều là phụ và Thủ phụ đại nhân luân phiên đến đây tảo mộ cúng tế.”
Lục Chiêu Minh chợt : “Đa tạ.”
Văn Đình Đình câu đầu đuôi đột nhiên thốt của cho ngây , hồi lâu mới gật gật đầu theo, : “Lý tướng quân là đại trung thần, là bằng hữu của phụ , đây vốn là chuyện nên .”
Thích Triều Vân và bọn họ cũng từ bên đường lên, mấy gặp mặt , đều chút kinh ngạc, tiên là Văn Đình Đình hỏi: “Không luân phiên tảo mộ cúng tế , các ngươi đến gì?”
Thích Triều Vân : “Tiêu công t.ử đến đây xem một chút, khéo là Tết Trung Nguyên, phụ liền bảo cùng đến.”
Văn Đình Đình thấy Tiêu Mặc Bạch liền cảm thấy thoải mái. Nàng còn nhớ biến đổi dung mạo ngay mặt , đáng sợ, khỏi nhỏ giọng lẩm bẩm: “Hắn tại đến đây xem một chút?”
Tiêu Mặc Bạch với nàng một cái, : “Đến xem lão tiền bối một chút.”
Văn Đình Đình hiểu.
Thích Triều Vân sang Lục Chiêu Minh và những khác, chào hỏi bọn họ, hỏi: “Mấy vị cũng đến?”
Truyện của -Gió-
Lục Chiêu Minh vẫn là câu trả lời đó: “Đến thắp cho Lý tướng quân một nén hương.”
Thích Triều Vân hỏi: “Lục thiếu hiệp quen Lý tướng quân ?”
Lần , câu trả lời của Lục Chiêu Minh khác với đó.
Hắn Thích Triều Vân, dường như ngẩn hồi lâu, lúc mới khẽ : “Đến gặp cố nhân.”
Thích Triều Vân ngẩn : “Cố nhân?”
Thích Triều Vân tuy tuổi của Lục Chiêu Minh, nhưng chỉ mặt thì cũng chỉ tầm mới chớm đôi mươi. Lúc Lý Hàn Xuyên qua đời, Lục Chiêu Minh hẳn vẫn chỉ là một đứa trẻ con, cái tuổi đó e là ngay cả cũng rõ ràng, thể là cố nhân với Lý Hàn Xuyên ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-175.html.]
Trong lòng Thích Triều Vân sinh nghi, nên hỏi từ , mà Văn Túc Viễn về phía bên , hiển nhiên ông thấy cuộc đối thoại của mấy . Ông cũng đầy nghi hoặc về phận của Lục Chiêu Minh, nhưng vẫn khách khí khẽ với bọn họ, cũng hỏi Thích Triều Vân , : “A Vân, con qua đây?”
Thích Triều Vân hành lễ với ông , vốn Tiêu Mặc Bạch tự giới thiệu phận của với Văn Túc Viễn, nhưng Văn Túc Viễn chỉ liếc mắt Tiêu Mặc Bạch một cái, ánh mắt vẻ khinh thường, dường như sớm Tiêu Mặc Bạch là ai.
Trương Tiểu Nguyên khỏi nghĩ đến màn kịch Tiêu Mặc Bạch đóng cùng Triệu Thừa Dương.
Văn Túc Viễn là trọng thần trong triều, nếu Tiêu Mặc Bạch đóng vai tình nhân ân ái với Triệu Thừa Dương lâu như , Văn Túc Viễn thể nào . Triệu Trường Diên coi thường Tiêu Mặc Bạch, Trương Tiểu Nguyên nghĩ thái độ của Văn Túc Viễn hẳn cũng gần giống Triệu Trường Diên. Y khỏi chút đau lòng cho Tiêu Mặc Bạch, lúc về phía Tiêu Mặc Bạch nữa, thần sắc khó tránh khỏi mang theo chút đồng tình.
Tiêu Mặc Bạch ngược hề phát giác, thản nhiên với Văn Túc Viễn, : “Văn tướng quân, cũng đến thắp hương cho Lý tướng quân.”
Văn Túc Viễn nhíu mày , : “Tiêu công t.ử bắt đầu để tâm đến chuyện từ khi nào ?”
Tiêu Mặc Bạch cũng để ý. Từ khi Triệu Thừa Dương lừa giúp đỡ, thấy bao nhiêu cái liếc mắt khinh bỉ, sớm quen , chỉ với Văn Túc Viễn một cái, : “Văn tướng quân, chỉ đến tế bái vị tiền bối đồng hương.”
Trương Tiểu Nguyên nhíu mày, nghĩ Tiêu Mặc Bạch mấy hôm nghi ngờ đại sư là đồng hương của , xáp một đống lời kỳ quái, lẽ nào nhận sai ? Phụ của đại sư và là đồng hương? Đại sư chỉ là rời xa phụ mẫu quá sớm, cho nên mới thể khớp với những lời kỳ quái đó của ?
Văn Túc Viễn hừ một tiếng, nhưng hề ngăn cản, cũng bảo đuổi Tiêu Mặc Bạch .
Ông về phía Lục Chiêu Minh, nhíu mày hỏi: “Đình Đình, mấy vị là…”
Văn Đình Đình : “Cha, đây là đại hiệp giang hồ con quen ở huyện Phượng Tập!”
Nàng bước lên một bước, lượt giới thiệu với Văn Túc Viễn.
Lý Hàn Xuyên cũng xuất giang hồ, khi thành hôn với nữ nhi của Quận vương mới vì triều đình cống hiến sức lực. Văn Túc Viễn là bằng hữu với Lý Hàn Xuyên, liền theo đó cũng thiện cảm với những hiệp khách hành hiệp trượng nghĩa trong giang hồ. Ông đưa tay vuốt râu, khách sáo với , nhưng thỉnh thoảng liếc Lục Chiêu Minh, dường như trong mấy , tò mò về Lục Chiêu Minh nhất.
Mà những suy nghĩ trong lòng ông , đều hiện lên đỉnh đầu, Trương Tiểu Nguyên thấy rõ ràng.
Văn Túc Viễn: [Mắt quả thật giống Quận chúa.]
Xa Thư Ý xách hương nến, tiền giấy trong tay lên, hì hì hỏi: “Chúng chỉ đến bái tế, bái xong liền , thể... cho chúng ?”
Văn Túc Viễn: [Nếu con của Hàn Xuyên và Quận chúa còn sống đến giờ, hẳn cũng trạc tuổi .]
Văn Đình Đình : “Vì đều đến bái tế, là cùng ?”
Văn Túc Viễn: [ đứa nhỏ hẳn còn từ lâu .]
Thích Triều Vân gật đầu: “Đi thôi, Lý tướng quân nếu suối vàng linh thiêng, nhiều đến thăm ngài như , nhất định cũng sẽ vui lòng.”
Văn Túc Viễn: [Năm đó cũng từng thấy t.h.i t.h.ể đứa nhỏ, chỉ là Trưởng công chúa thuật ...]