209.
Trương Tiểu Nguyên trong tay nắm khối ngọc bội đó, nhất thời, chỉ cảm thấy khối ngọc bội đó dường như nặng ngàn cân. Y nhét ngọc bội trở về cũng , trả cho đại sư cũng xong, mở miệng giải thích cũng , hình như cho dù y thế nào, Văn Túc Viễn đều cảm thấy y và đại sư mối quan hệ mập mờ rõ ràng .
Y sốt ruột.
Hôm nay vốn dĩ là ngày đại sư nhận với Văn Túc Viễn, bây giờ Văn Túc Viễn khó khăn lắm mới tin đại sư chính là nhi t.ử của Lý Hàn Xuyên, ông thấy một màn như .
Y lo lắng chuyện sẽ để ấn tượng cho Văn Túc Viễn, càng sợ sự cố ngoài ý sẽ mang ảnh hưởng cho tương lai của đại sư .
Y nên thế nào cho nữa.
Lục Chiêu Minh hề .
Hắn từ biệt , thấy Trương Tiểu Nguyên ngây tại chỗ, hồi lâu động tác lên xe ngựa, còn đưa tay , giống như đỡ y một cái.
Trương Tiểu Nguyên vội vàng từ chối, : “Đại sư ! Ta tự lên !”
Y hận thể lập tức trèo lên xe ngựa, trốn trong thùng xe, cần đối mặt với ánh mắt kỳ lạ đầy ẩn ý của Văn Túc Viễn, chỉ chờ khi về suy nghĩ biện pháp giải quyết chuyện .
Cho đến khi y buông rèm xe xuống, ánh mắt Văn Túc Viễn vẫn dừng y, khiến y cảm giác sợ hãi nên lời.
Y co ro trong thùng xe ngựa, chỉ cảm thấy ngày hôm nay trôi qua... thật sự là tồi tệ hết sức.
...
Văn Túc Viễn thần sắc phức tạp, tại chỗ, tiễn rời .
Người xa , ông vẫn tại chỗ rời , Văn Đình Đình hiểu, một bên gọi ông : “Cha? Cha ?”
Văn Túc Viễn cuối cùng hồn, ông đầu về phía Văn Đình Đình, mở miệng hỏi: “Đình Đình, con quen sư của vị Lục thiếu hiệp ?”
Văn Đình Đình đáp: “Đương nhiên con quen ạ.”
Nàng xong câu , đột nhiên cảm thấy gì đó đúng.
Khoan , tại cha hỏi vấn đề ?
Ông sẽ gì chứ?
Văn Đình Đình như lâm đại địch.
Văn Túc Viễn thẳng: “Sư hai bọn họ, rốt cuộc là quan hệ gì?”
Văn Đình Đình căng thẳng trả lời: “Chỉ... chỉ là quan hệ sư bình thường thôi ạ!”
Nàng tác phong Văn Túc Viễn đoan chính nghiêm túc, càng một khuôn một phép, cho dù vãn bối chỉ phạm nhỏ bình thường, đến tay ông đều là chuyện ghê gớm. Bản Văn Đình Đình đối với chuyện đoạn tụ ma kính* cái đặc biệt gì, chuyện của khác, nàng nhiều lời. Huống chi nàng coi Trương Tiểu Nguyên và Lục Chiêu Minh là bằng hữu , chuyện của bằng hữu, nàng tự nhiên là giúp thì giúp, tóm thể để cha nàng đến đây chia rẽ uyên ương.
*Ma kính: Chỉ đồng tính nữ.
Văn Túc Viễn hiểu nàng rõ, ông vẻ mặt Văn Đình Đình, liền nàng đang dối, khỏi nhíu mày lẩm bẩm, : “Quả nhiên là như .”
Văn Đình Đình: “...”
Văn Đình Đình vội vàng : “Cha, cha đừng nghĩ nhiều, bọn họ là sư , sư thì còn quan hệ gì nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-183.html.]
Văn Túc Viễn thèm để ý đến nàng.
Ông vội vàng trong phủ, giống như nghĩ đến chuyện gì đó khá quan trọng, hoảng đến mức Văn Đình Đình chú ý cả một buổi tối, nhưng cũng thấy Văn Túc Viễn thêm hành động kỳ lạ nào nữa.
Chỉ là đến sáng sớm ngày hôm , Văn Đình Đình mới dậy, định dẫn Thí Đôn ngoài dạo một chút, còn kịp khỏi cửa, thấy Văn Túc Viễn vẻ mặt nghiêm túc, bên cửa, đang hướng trong gọi lớn: “Lão Chu, chuẩn ngựa!”
Văn Đình Đình ngây : “Cha, cha ?”
Văn Túc Viễn đầu nàng, : “Đi tìm Thích bá bá con.”
Văn Đình Đình run rẩy hỏi: “Chuyện trong triều ạ?”
Văn Túc Viễn dừng bước, nhíu mày hỏi nàng: “Con vị Lục thiếu hiệp là ai ?”
Văn Đình Đình khựng : “Dạ?”
Xong .
Sẽ vẫn vì chuyện tối qua chứ?
Cha Lục thiếu hiệp là đoạn tụ, đoạn với cả sư đồng môn của , hành động trái với luân thường đạo lý, cho nên ông nữa?
Đây chính là hai ông già thích lo chuyện bao đồng lớn nhất trong triều đình tề tựu một phòng, ai tiếp theo sẽ gây chuyện gì.
Lục thiếu hiệp và Trương thiếu hiệp hai thật sự t.h.ả.m quá, chẳng qua chỉ là thích nam nhân thôi mà, mà khiến cha nàng và Thích Thủ phụ hai cùng rỉ tai dạy bảo.
Văn Đình Đình lòng như tro tàn.
Không .
Vì là bằng hữu, nàng xả vì bằng hữu.
Truyện của -Gió-
Văn Túc Viễn nàng ngăn , nhưng báo tin thì vẫn thể!
Nàng theo Văn Túc Viễn phóng ngựa rời , một mặt nắm c.h.ặ.t dây dắt ch.ó trong tay.
“Thí Đôn, giờ khắc thử thách của ngươi và đến !” Văn Đình Đình căng thẳng , “Xông lên!”
Thí Đôn: “Gâu!”
...
Trương Tiểu Nguyên trằn trọc cả đêm, suy tư rốt cuộc để rửa sạch mối quan hệ của và đại sư trong mắt khác.
Sáng sớm y mới dậy, nhớ tới còn trả ngọc bội cho đại sư , đang định tìm đại sư chuyện tối qua một chút, chợt hạ nhân Xa phủ đến báo, Văn Đình Đình đến, đang chờ bên ngoài, gặp y và Lục Chiêu Minh.
Trương Tiểu Nguyên kinh ngạc.
Văn Đình Đình đến gì?
Y khỏi liên tưởng đến những chuyện xảy ở phủ tướng quân , chút căng thẳng nên lời.
Y khỏi cửa, đến phòng Văn Đình Đình chờ theo lời hạ nhân Xa phủ. Y thậm chí còn kịp mở miệng chuyện với Văn Đình Đình, Văn Đình Đình căng thẳng bước lên một bước, với Trương Tiểu Nguyên: “Tiểu Nguyên! Không !”
Trương Tiểu Nguyên một câu của nàng cho càng thêm căng thẳng, hỏi ngược : “Sao ?”