Bộc Dương Tĩnh: [Cẩu Hoàng đế cứ khăng khăng bắt đến theo dõi hai Lục Trương, còn lừa bọn họ tuyệt đối sẽ nhận .]
Bộc Dương Tĩnh: [Tức c.h.ế.t !]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên hiểu .
Hôm đó khi Xa phủ hội kiến với Triệu Thừa Dương xong, Triệu Thừa Dương dường như đinh ninh bọn họ tin tức về trưởng . Trương Tiểu Nguyên chịu cho , bèn bảo Bộc Dương Tĩnh đến nơi theo dõi, moi chút tin tức gì đó từ bọn họ.
Khoan .
Trương Tiểu Nguyên nghiêm túc nghĩ mấy chuyện xảy gần đây.
Nếu khi Triệu Thừa Dương rời , Bộc Dương Tĩnh lập tức giả trang tỳ nữ đột nhập Xa phủ, tốn công sức thu thập các loại manh mối và tin tức liên quan đến bọn họ, thì chẳng chuyện đại sư dẫn xem đom đóm hôm nọ ?
Tuy rằng lúc đầu khi cùng đại sư xem đom đóm, Trương Tiểu Nguyên vẫn cảm thấy gì đúng, nhưng giờ nghĩ , trong lòng y dường như chút ý vị rõ . Lúc đó bầu khí mập mờ, là luyện kiếm, nhưng đại sư một chút cũng giống đang dạy y tập kiếm. Mà từ hôm đó trở về , y quả thật là dụng công hơn một chút trong việc luyện kiếm, nhưng mỗi khi cầm kiếm, luôn nhịn nhớ chuyện hôm đó.
Thái độ của chính y còn mập mờ rõ ràng, thì đừng trách khác nghĩ thế nào.
Chuyện từ đầu đến cuối, hình như chỉ đại sư là hề ảnh hưởng chút nào.
Trương Tiểu Nguyên khỏi thở dài một , về phía Bộc Dương Tĩnh, chờ đợi câu hỏi tiếp theo của Thích Liên.
“Sự giải thích của Bộc Dương đại nhân, e rằng quá khiên cưỡng .” Thích Liên vẫn mặt đầy ý , , “Hai lão già chúng , phiền đến Bộc Dương đại nhân đích theo dõi.”
Văn Túc Viễn cũng gật đầu theo, : “Thiên Cơ Huyền Ảnh Vệ các ngươi còn nữa ? Lại để Đô thống đại nhân đích trận.”
Bộc Dương Tĩnh: “...”
Hắn lý do của khiên cưỡng, hoặc là căn bản lý do thích đáng nào để giả trang thành tỳ nữ xuất hiện ở nơi . Cuối cùng Bộc Dương Tĩnh cũng chỉ thể mỉm với mấy , mặt dày mày dạn một lời. Dù với phận của , Thích Liên và bọn họ tuyệt đối sẽ gì , bọn họ cũng dám giam cầm . Đến cuối cùng, dù cũng thả thôi.
Mà Thích Liên thấy Bộc Dương Tĩnh chuyện, chút sốt ruột, thong thả Văn Túc Viễn bên cạnh một cái, : “Lão Văn , cùng cung một chuyến, thế nào?”
Văn Túc Viễn hì hì, : “Cũng , chuyện của Bộc Dương đại nhân , vẫn nên giao cho Thánh thượng xử lý.”
Bộc Dương Tĩnh: “...”
“Xử lý cái gì mà xử lý, khó quá.” Thích Liên , “Dù cũng đồng triều quan nhiều năm, dáng vẻ Bộc Dương đại nhân hiện giờ đường lắm, và lão Văn đưa ngươi về cung, cần khách khí.”
Bộc Dương Tĩnh: “...”
Trương Tiểu Nguyên sờ sờ cằm.
Truyện của -Gió-
Thật độc địa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-190.html.]
Nếu Triệu Thừa Dương thật sự suy nghĩ gì đó ngoài bằng hữu đối với Bộc Dương Tĩnh, mà hai thống nhất lời khai, trong trường hợp , Trương Tiểu Nguyên cảm thấy, Triệu Thừa Dương hẳn là sẽ để Bộc Dương Tĩnh vô duyên vô cớ gánh một cái nồi to như .
Nếu giải thích, với công phu hỏi chuyện của Thích Liên và Văn Túc Viễn, Trương Tiểu Nguyên cảm thấy bọn họ dễ dàng thể hỏi sự thật từ chỗ Triệu Thừa Dương. Mà từ mối quan hệ hiện giờ của đại sư với bọn họ mà xét, tin tức mà Thích Liên và Văn Túc Viễn , đại sư hẳn là nhanh cũng thể .
Trương Tiểu Nguyên chuyện rốt cuộc là , nhưng thấy hai con hồ ly già Thích Liên và Văn Túc Viễn đều sợ hãi, y gì mà lo lắng.
...
Thích Liên và Văn Túc Viễn cùng dẫn Bộc Dương Tĩnh , Văn Đình Đình vỗ vỗ n.g.ự.c , trong lòng vẫn còn sợ hãi.
“Xong .” Văn Đình Đình nguyên tại chỗ, lẩm bẩm tự , “Hắn sẽ thấy hết chứ.”
Xa Thư Từ cũng vỗ n.g.ự.c, nhỏ giọng lẩm nhẩm: “Đây là chuyện gì, hôm nay bọn họ đều cùng một lượt đến nhà .”
Trương Tiểu Nguyên chuồn đến bên cạnh Lục Chiêu Minh, chọc chọc Lục Chiêu Minh, hỏi: “Đại sư , nãy bọn họ gì ?”
Lục Chiêu Minh nhíu mày, hình như vẫn còn chút mơ màng, sợ những khác thấy cuộc chuyện của bọn họ, bèn kéo Trương Tiểu Nguyên sang một bên, với y: “Thang Hành Hoài cũng đang tìm nhị sư .”
Trương Tiểu Nguyên sững sờ.
Nếu như , Trương Tiểu Nguyên hiểu tại trong cung xuất hiện những lời đồn đó.
Y cảm thấy đây lẽ chẳng qua là kế sách của Thang Hành Hoài, mà y lo lắng nhị sư cũng trong mưu đồ của bọn họ. May mà chuyến kinh, nhị sư cùng bọn họ. Mà chuyện vượt quá khả năng của bọn họ, y dù lo lắng, cũng tác dụng gì.
Lục Chiêu Minh đang nghĩ chuyện khác.
“Bộc Dương Đô thống tại ở đây?” Lục Chiêu Minh cau mày, “Sao cứ mặc nữ trang hoài ?”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Cái bảo y giải thích thế nào.
Nếu Bộc Dương Tĩnh chỉ giả nữ trang Xa phủ, thì ít cũng mười mấy loại phận nam nhân để lựa chọn, nhưng cố tình chọn loại tỳ nữ .
Nếu trong một góc nào đó của trái tim sở thích độc đáo với kiểu ăn mặc , Trương Tiểu Nguyên thật sự nghĩ tại Bộc Dương Tĩnh như .
Lục Chiêu Minh : “Hắn kỳ quái.”
Trương Tiểu Nguyên ho khan một tiếng, đáp: “Có thể là... thích thôi.”
Không ngờ Lục Chiêu Minh cau mày sâu hơn, : “Ta thấy mặc .”
Trương Tiểu Nguyên: “... Chuyện quan trọng.”
Lục Chiêu Minh đưa kết luận cuối cùng: “Đệ mặc hơn .”
Trương Tiểu Nguyên: “...”