Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 193

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-11 11:56:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

215.

Sáng sớm hôm , Trương Tiểu Nguyên đầy khí thế gõ cửa phòng Lục Chiêu Minh, kéo Lục Chiêu Minh cùng phố mua một thanh kiếm thích hợp cho nhị sư .

Lục Chiêu Minh bên cửa, vẻ mặt biểu cảm y xong hết tất cả, đó đợi y bất cứ phản ứng nào, chậm rãi lui về nửa bước trong, mặt Trương Tiểu Nguyên, từ từ đóng cửa .

Trương Tiểu Nguyên: “?”

Trương Tiểu Nguyên cánh cửa đó từ từ đóng mắt , nội tâm mờ mịt.

Đại sư đây là ý gì? Rốt cuộc gì?

Y vội vàng đưa tay cản cánh cửa sắp đóng , lớn tiếng gọi: “Đại sư ! Chờ một chút!”

Lục Chiêu Minh ở cánh cửa chỉ lộ nửa khuôn mặt, một lời y.

Ánh mắt của ... đến mức Trương Tiểu Nguyên hiểu chút căng thẳng.

Khí thế nãy tiêu tan hết sạch, Trương Tiểu Nguyên ho khan mấy tiếng, cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Đại sư , ?”

Lục Chiêu Minh chằm chằm y một lát, mới mở miệng : “Ta phố.”

Trương Tiểu Nguyên sững sờ, hỏi: “Tại ?”

Lục Chiêu Minh nữa.

Hiển nhiên đóng cửa, nhưng Trương Tiểu Nguyên chống khung cửa. Hắn sợ kẹp tay Trương Tiểu Nguyên, đành cứ thế giằng co.

Trương Tiểu Nguyên là đầu tiên thấy dáng vẻ của đại sư , y xảy chuyện gì, qua một lúc lâu, mới Lục Chiêu Minh nhỏ giọng : “Ta buồn ngủ , ngoài.”

Sợ đến mức Trương Tiểu Nguyên lập tức ngẩng đầu Mặt trời trong sân.

Mới sáng sớm tinh mơ , đại sư buồn ngủ ?!

Cần rằng đây đại sư luôn là dậy sớm nhất trong sư môn. Mỗi đợi đến khi Trương Tiểu Nguyên và bọn họ dậy, Lục Chiêu Minh đa dẫn theo con bồ câu béo luyện kiếm xong trở về . Chuyện quả nhiên chút đúng, Trương Tiểu Nguyên khỏi nghiêm túc đ.á.n.h giá sắc mặt Lục Chiêu Minh, lo lắng Lục Chiêu Minh bệnh , hỏi dồn: “Bây giờ buồn ngủ ?”

Lục Chiêu Minh: “...”

Lục Chiêu Minh im lặng chốc lát, đó mở miệng, đổi một cái cớ khác: “Ta ngủ dậy, ngoài.”

Trương Tiểu Nguyên: “...”

Đại sư hôm nay, quả nhiên kỳ quái!

Trương Tiểu Nguyên cố chen trong cửa, y lo lắng, sự khác thường của đại sư luôn khiến y cảm thấy đại sư bệnh . Mà Lục Chiêu Minh một lời, mặc cho y xích gần, vẻ mặt trầm xuống, trông vẻ như tâm trạng vui, hoặc là thể thoải mái. Trương Tiểu Nguyên theo bản năng liền đưa tay , sờ sờ trán Lục Chiêu Minh, phán đoán xem phong hàn phát sốt .

Lục Chiêu Minh ngờ y đột nhiên như , suýt nữa kinh hãi lùi nửa bước. Sau đó khoảnh khắc tiếp theo, Trương Tiểu Nguyên liền trơ mắt khuôn mặt Lục Chiêu Minh bắt đầu đỏ lên.

Khoan .

Đây là mới đỏ, là vốn dĩ đỏ ?

Đại sư sẽ thật sự phong hàn phát sốt chứ?

Trương Tiểu Nguyên : “Đại sư , …”

Lục Chiêu Minh đưa tay lên sờ sờ mặt , giống như chút nghi ngờ. Mà đợi Trương Tiểu Nguyên tiếp tục hỏi, đưa tay che mặt , lùi một bước, giọng ồm ồm: “Ta .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-193.html.]

Trương Tiểu Nguyên: “...”

Sao ? Đại sư rõ ràng thấy chuyện mà!

Trương Tiểu Nguyên đành : “Vậy tìm đại phu đến đây nhé.”

Lục Chiêu Minh bệnh.

Hắn kéo tay Trương Tiểu Nguyên , để ngăn cản y thật sự dẫn đại phu đến, nhưng tay đưa một nửa, đầu ngón tay chạm ống tay áo Trương Tiểu Nguyên, đột nhiên rụt tay về, giấu lưng, vẻ mặt nghiêm nghị, : “Không cần .”

Trương Tiểu Nguyên cau mày: “Đừng giấu bệnh sợ thầy.”

Lục Chiêu Minh đáp: “Ta bệnh.”

Hắn mặt biểu cảm bước ngoài mấy bước, kéo mở cửa phòng, lúc mới xoay , về phía Trương Tiểu Nguyên.

“Đệ ngoài dạo ?” Lục Chiêu Minh , “Đi thôi.”

...

Trương Tiểu Nguyên theo Lục Chiêu Minh, cảm thấy đại sư hôm nay... quả nhiên đúng.

Trước đây đại sư tuy cũng thích chuyện lắm, nhưng tuyệt đối sẽ lạnh nhạt như hôm nay. Cứ như thể trở lúc hai mới đầu còn thiết, y sợ đại sư , cho nên luôn cảm thấy đại sư thanh lãnh, với ai cũng chỉ một vẻ lạnh lùng.

bây giờ đại sư tại biến thành dáng vẻ ?

Trương Tiểu Nguyên hiểu rõ , đành thử lên đỉnh đầu Lục Chiêu Minh, cố gắng từ đó trộm tiếng lòng của đại sư .

Y chằm chằm đỉnh đầu Lục Chiêu Minh lâu, rốt cuộc cũng thấy nơi đó mơ mơ hồ hồ vọt một dòng chữ.

[Bùm… bùm… bùm…]

Ể?

Đây là cái gì?

Trương Tiểu Nguyên sững sờ.

Đại sư đang nghĩ cái quái gì , bùm bùm bùm? Chẳng lẽ trong lòng vẫn còn đang nghĩ cách ám hại nhị sư ?

Trương Tiểu Nguyên nghi hoặc.

y cũng quen thuộc kinh thành, kinh thành nơi nào chỗ bán kiếm. Mà Lục Chiêu Minh hiển nhiên quen thuộc kinh thành hơn y, y suy tư ý nghĩa của mấy chữ đỉnh đầu sư , bước nhanh mấy bước, đưa tay túm lấy ống tay áo Lục Chiêu Minh, hỏi: “Đại sư , gần đây nơi nào chỗ bán kiếm ?”

Lục Chiêu Minh: “...”

Truyện của -Gió-

Chữ đầu bỗng nhiên sự đổi.

[Bùm… bùm… bùm…]

Ể?

Mấy chữ động nhanh hơn một chút ?

Lục Chiêu Minh mặt biểu cảm, nhanh ch.óng trả lời: “Qua con phố , hẳn là một tiệm rèn.”

Trương Tiểu Nguyên gật đầu gật đầu, tiếp tục theo hướng mà Lục Chiêu Minh .

y dọc theo con phố về phía , ngược càng càng hoang vắng, đừng tiệm rèn, xa hơn chút nữa ngay cả một bóng cũng . Y khỏi chút nghi ngờ hướng mà Lục Chiêu Minh chỉ, thấy Lục Chiêu Minh vẫn còn tiếp tục về phía , Trương Tiểu Nguyên vội vàng túm lấy cổ tay Lục Chiêu Minh, : “Đại sư , chắc chắn là hướng chứ?”

Loading...