Trương Tiểu Nguyên thật sự ngờ Túc Kiếm sơn trang, một môn phái giang hồ, dính líu đến hoạn quan trong cung, và điều y càng ngờ tới, là y thấy đầu tên tiểu nhị, một vị khách quen khác của tiệm , là Mai Lăng An.
Trương Tiểu Nguyên khỏi nghĩ đến lời đồn đại của Lộ Diễn Phong về căn phòng chất đầy kiếm, trong đó chắc hẳn ít là do Mai Lăng An mua từ chỗ ... Có tiền thật , Trương Tiểu Nguyên cũng nhiều tiền như , từ nay bao trọn thanh kiếm của đại sư .
Tên tiểu nhị chịu thêm điều gì khác, gan đắc tội Thang Hành Hoài. Lục Chiêu Minh mặt biểu cảm những thanh đoản kiếm , nhưng tâm trí rõ ràng còn ở đây nữa. Thang Hành Hoài còn ở bao lâu, bên ngoài canh gác, Trương Tiểu Nguyên cũng cách nào lẻn qua xem trộm, y cảm thấy hôm nay coi như là tình cờ gặp gỡ, vẫn nên nhân cơ hội nhanh ch.óng chuồn về thì hơn.
Trương Tiểu Nguyên kéo kéo ống tay áo Lục Chiêu Minh, định chuyện với , thì thấy một trong những hộ vệ của Thang Hành Hoài từ lầu hai xuống, đến bên cạnh tên hộ vệ lầu, với vài câu, vẻ như đổi ca.
Người tự nhiên nghi ngờ gì, lên lầu, lúc tên hộ vệ mới xuống lầu đưa mắt khắp tiệm ở tầng một, cuối cùng dừng Trương Tiểu Nguyên và Lục Chiêu Minh.
Trương Tiểu Nguyên nhất thời căng thẳng, suýt nữa cho rằng lộ, nhưng y vạn ngờ bọn họ một lát, đầu chầm chậm hiện lên một dòng chữ.
[Sao là bọn họ nữa?]
Ơ? Ai cơ?
Y cũng về phía nọ, thấy vẻ mặt nọ đổi, đầu bỗng vọt cái tên Bộc Dương Tĩnh.
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Sao là Bộc Dương Tĩnh nữa?
Trương Tiểu Nguyên nhớ rõ, lúc nãy Thang Hành Hoài dẫn những hộ vệ qua, cái tên y thấy đầu rõ ràng Bộc Dương Tĩnh.
Nói là, Bộc Dương Tĩnh chỉ đổi với khi Thang Hành Hoài lên lầu, y khâm phục thủ đoạn của Bộc Dương Tĩnh. Tiện thể khỏi nghĩ may mà Tiêu Mặc Bạch sớm, nếu Bộc Dương Tĩnh e rằng lúc chuyện Triệu Thừa Dương tốn công tốn sức chuẩn quà sinh thần cho . Đến lúc đó khó mà Triệu Thừa Dương sẽ giận lây sang Tiêu Mặc Bạch, Tiêu Mặc Bạch đủ t.h.ả.m , Trương Tiểu Nguyên thật sự nỡ t.h.ả.m hơn nữa.
Mặc kệ Bộc Dương Tĩnh lén lút theo dõi Thang Hành Hoài vì lý do gì, chuyện đều liên quan đến bọn họ, Trương Tiểu Nguyên chỉ kéo Lục Chiêu Minh nhanh ch.óng rời khỏi nơi thị phi , đáng tiếc còn mấy bước, Bộc Dương Tĩnh về phía bên .
Trương Tiểu Nguyên vội vàng cúi mắt xuống, trông vẻ lúng túng.
Y chút hiểu Bộc Dương Tĩnh gì.
Nếu Bộc Dương Tĩnh chỉ giả mạo phận hộ vệ , lúc nếu tới chuyện với bọn họ, chẳng sẽ bại lộ phận của ?
Bộc Dương Tĩnh chỉ bước tới, bày vẻ công sự hỏi han những kẻ khả nghi, lạnh lùng hỏi: “Các ngươi là giang hồ?”
Trương Tiểu Nguyên dám phận của Bộc Dương Tĩnh, chỉ thể giả vờ như gì mà đáp bừa, hỏi: “Có chuyện gì ?”
Bộc Dương Tĩnh : “Ta thấy các ngươi chút khả nghi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-198.html.]
Tên tiểu nhị vội vàng thu dọn đồ đạc, lùi mấy bước, e rằng sợ chuốc họa , thậm chí còn rời khỏi đây ngay lập tức.
Đối với Bộc Dương Tĩnh mà thì đây là cơ hội , tên tiểu nhị thấy bọn họ chuyện, Bộc Dương Tĩnh liền hạ giọng, vội vàng với bọn họ: “Ta là Bộc Dương.”
Trong lòng Trương Tiểu Nguyên hề gợn sóng, cố nặn chút kinh ngạc, như sợ khác phát hiện, cố đè nén sự kinh ngạc đó xuống, : “Ngươi ở đây?”
“Không kịp nhiều.” Bộc Dương Tĩnh vội vàng , “Nếu là châu chấu cùng một sợi dây, Lục thiếu hiệp, khuyên ngươi một câu, nếu ngươi đến đây vì tìm kẻ thù, khẩn cầu ngươi hãy đợi thêm chút nữa.”
Trương Tiểu Nguyên ngẩn .
Truyện của -Gió-
Châu chấu cùng một sợi dây? Ai với ai là châu chấu?
Lục Chiêu Minh nhíu mày Bộc Dương Tĩnh, đáp ứng cũng từ chối, đầu trống một chữ, Trương Tiểu Nguyên căn bản đoán đang nghĩ gì.
“Hôm nọ thế của ngươi.” Bộc Dương Tĩnh giải thích, “Ngươi cứ yên tâm, Hoàng thượng nhất định sẽ đòi công đạo cho ngươi.”
Trương Tiểu Nguyên , bỗng nhiên linh cơ chợt động, cứ thuận theo lời Bộc Dương Tĩnh mà tiếp.
“Nếu là châu chấu cùng một sợi dây.” Trương Tiểu Nguyên , “Ngươi đến đây gì?”
Tuy Trương Tiểu Nguyên vì Bộc Dương Tĩnh bọn họ là châu chấu cùng một sợi dây, nhưng điều ngăn cản y gài lời Bộc Dương Tĩnh.
Bộc Dương Tĩnh nghẹn lời, thật sự trả lời y: “Là Hoàng thượng lệnh đến chỗ , các ngươi mau ngoài thôi.”
Hắn xong câu liền đổi giọng, nâng cao âm điệu, lạnh lùng với bọn họ: “Hai ngươi tự ngoài, mời các ngươi ngoài?”
Trương Tiểu Nguyên tự nhiên cũng thuận theo lời mà tiếp: “Các ngươi chẳng quá ức h.i.ế.p .”
Bộc Dương Tĩnh khẽ nhấc đao lên, Trương Tiểu Nguyên liền lùi một bước, lẩm bẩm: “Đi thì .”
Tên tiểu nhị hiếu kỳ về phía , còn Bộc Dương Tĩnh theo bọn họ đến cửa, thấy bọn họ thật sự sắp rời , lúc mới chuẩn đầu trở .
Người luyện võ tai thính mắt tinh, , thấy Lục Chiêu Minh nhỏ với Trương Tiểu Nguyên một câu.
Lục Chiêu Minh vô cùng nghi hoặc: “Hôm nay mặc nam trang?”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Bộc Dương Tĩnh: “...”