Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 216

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-13 14:42:45
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đầu hiện một dòng chữ khác tương ứng.

Tiểu đồng: [Chẳng còn docCung chủ lệnh đến giúp Lộ trưởng lão...]

Tiểu đồng: “Chúng chỉ là học đòi văn vẻ phong nhã thôi.”

Tiểu đồng: [Ai mà ngờ Lộ trưởng lão si tình đến mức ...]

Trương Tiểu Nguyên: “...”

Người bên trong, quả nhiên là Lộ Diễn Phong.

...

Nếu là Lộ Diễn Phong, thì họa trai cũng chẳng gì đáng để điều tra nữa.

Trương Tiểu Nguyên đau đầu thôi. Y thật sự tiếp theo rốt cuộc giải thích chuyện với Hoa Lưu Tước như thế nào. may mắn là chuyện khẩn cấp nhất vẫn là chuyện của nhị sư , chuyện của Lộ Diễn Phong thể tạm hoãn , y còn chút thời gian để suy nghĩ vạch trần sự thật mà khiến Hoa Lưu Tước quá đau lòng.

Y thở dài một thật mạnh, quyết định tìm một cớ, tạm thời rời khỏi nơi , cùng t.ử Cái Bang thành tìm tung tích Lục Chỉ.

Y mới dậy, còn kịp mở miệng, Lục Chiêu Minh bỗng nhiên cảnh giác, kéo lấy cánh tay y, chút do dự kéo y lảo đảo, suýt nữa thì bổ nhào lòng Lục Chiêu Minh.

Trương Tiểu Nguyên kinh ngạc, kịp hỏi han, Lục Chiêu Minh ôm ngang lưng y nhanh ch.óng lui một bước. Sau đó là tiếng xé gió, một mũi tên lửa suýt sượt qua thắt lưng y, cắm c.h.ặ.t bức tường phía .

Trương Tiểu Nguyên hoảng hồn, còn thời gian nghĩ nhiều nữa. Tiểu đồng sợ hãi kêu to, Lục Chiêu Minh trực tiếp dựng cái bàn trúc lên tạm thời che chắn. vì là tên lửa, nhà trúc tuyệt đối chống đỡ bao lâu, bọn họ cần ngoài ngay lập tức.

Lục Chiêu Minh đè thấp giọng hỏi: “Thiên Minh Các?”

Trương Tiểu Nguyên lắc đầu.

Y cũng đây là tình huống gì, mà ngay khoảnh khắc tiếp theo, Tào T.ử Luyện và A Thiện Nhĩ vốn còn đang ở ngoài sân ép chui nhà trốn. Cả hai trông đều vẻ chật vật, Tào T.ử Luyện còn lửa táp cháy tóc, c.h.ử.i bới: “Đột nhiên xông bao nhiêu …”

Lại một trận mưa tên nữa, đành nuốt nửa câu bụng, né tường c.h.ử.i rủa.

Hoa Lưu Tước đầu tiên là sững sờ, khoảnh khắc tiếp theo cảm thấy hình như một cơ hội ngàn vàng.

Có gì mà chần chờ! Anh hùng cứu mỹ nhân! Chính là lúc !

Trận thế tên lửa qua, chút do dự vén rèm trúc xông trong buồng nhỏ, khí thế hừng hực, lớn tiếng hô: “Cô nương đừng hoảng! Ta sẽ bảo vệ cho nàng…”

Trong buồng đặt một cái bàn án, b.út mực cổ cầm, bàn án còn một .

Bạch y vấn tóc, từ từ ngẩng đầu , thần sắc lạnh như băng.

Hoa Lưu Tước khựng tại chỗ, nuốt trọn những lời hùng cứu mỹ nhân ban nãy bụng, mãi một lúc mới cực kỳ khó khăn mở miệng, : “Tiểu... tiểu sư thúc...”

Truyện của -Gió-

Tào T.ử Luyện hô lớn: “Cẩn thận!”

Trận tên mang lửa, nhưng mũi tên buộc túi nhỏ đựng dầu hỏa. Mưa tên dày đặc, nhao nhao rút kiếm chống đỡ, Hoa Lưu Tước ngây như phỗng tại chỗ. Lộ Diễn Phong trong tay kiếm, đành nắm lấy tay Hoa Lưu Tước, gần như là giật lấy thanh kiếm trong tay Hoa Lưu Tước, kéo phía , che chở, vội vàng đ.á.n.h rơi mấy mũi tên xuống đất.

Dầu hỏa văng tứ tung, trong nháy mắt cả căn nhà bốc cháy ngùn ngụt, khói đen lửa cháy bao trùm khắp nhà, cuối cùng cũng khiến Hoa Lưu Tước sặc mà tỉnh .

“Ngươi đang gì?” Giọng Lộ Diễn Phong lạnh băng như thường lệ, hình như vẫn đang trách mắng , “Học kiếm thuật bao nhiêu năm, lúc nguy cấp, ngươi ngay cả giơ kiếm lên cũng ?”

Hoa Lưu Tước há hốc mồm mấy bận, chẳng thốt nên lời nào.

Trương Tiểu Nguyên sặc ho ngừng, Lục Chiêu Minh vẫn ôm ngang lưng y. Đầu óc y hỗn loạn, bỗng Lộ Diễn Phong mở miệng câu đó, thật sự nhịn trợn mắt mấy cái, theo bản năng : “Lo lắng thì đại …”

Lộ Diễn Phong: “Ta .”

Trương Tiểu Nguyên: “...”

Lộ Diễn Phong : “Ta tức giận.”

Hoa Lưu Tước tỉnh táo đôi chút, c.ắ.n răng : “Ta còn tức giận mà!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-216.html.]

Lộ Diễn Phong : “Ta tức giận vì ngươi thể bảo vệ chính .”

Hoa Lưu Tước khựng , trong nhà im phăng phắc, chỉ tiếng lửa cháy lách tách. Chốc lát , Trương Tiểu Nguyên sặc ho sù sụ nữa. Lục Chiêu Minh quanh, tiên ôm Trương Tiểu Nguyên lui về phía sân nhà trúc. Trong sân vẫn ảnh hưởng, dù cũng an hơn nhiều so với trong nhà đang cháy.

Hắn bước ngoài, Tào T.ử Luyện và A Thiện Nhĩ lập tức cũng rút lui theo. Tào T.ử Luyện còn quên hai một cái thật sâu, : “Hẹn hò yêu đương, cũng xem cảnh chứ.”

Lộ Diễn Phong: “...”

Hoa Lưu Tước: “...”

Lộ Diễn Phong thu kiếm, lạnh lùng kéo Hoa Lưu Tước nhảy vọt qua cửa sổ trong sân.

Tào T.ử Luyện bên cửa, hai họ khỏi cảm khái, : “ điều.”

Lộ Diễn Phong nắm c.h.ặ.t thanh kiếm.

Tào T.ử Luyện đầu , hỏi: “Đại sư , tiếp theo nên thế nào...”

Hắn thấy Trương Tiểu Nguyên hình như vô tình hít một khói đen lớn, sặc ho ngừng. Lục Chiêu Minh ôm y vỗ lưng giúp y thở, hiển nhiên thấy lời Tào T.ử Luyện.

Trương Tiểu Nguyên ho, đứt quãng : “Chắc là của Thiên... khụ khụ... Thiên Minh Các...”

Lục Chiêu Minh đáp: “Có ở đây, cần nghĩ nhiều.”

Trương Tiểu Nguyên : “Bọn họ đông , đừng khinh địch.”

Lục Chiêu Minh thế mà hiếm hoi mím môi nhẹ với y, đáp: “Được, bọn họ tuyệt đối tổn thương một sợi tóc nào.”

Tào T.ử Luyện Hoa Lưu Tước, Lục Chiêu Minh và Trương Tiểu Nguyên, nụ mặt dần biến mất.

Chuyện gì thế , cái sự cô đơn đột nhiên xuất hiện !

Tào T.ử Luyện quyết định đầu mấy phía nữa, mà trong rừng trúc trong sân lờ mờ thấy bóng , chắc hẳn là của Thiên Minh Các mai phục ở đây, lượng cực nhiều, chỉ e dễ đối phó.

“Đa phần võ công khá cao.” Trương Tiểu Nguyên bắt đầu chú ý đến những dòng chữ đỉnh đầu đám trong rừng trúc, “Trong 100 hạng đầu mười mấy tên, 50 hạng đầu bốn , còn một tên trong 30 hạng đầu.”

Bóng trong rừng trúc càng lúc càng gần, Trương Tiểu Nguyên cũng càng lúc càng rõ ràng.

“Tên bên trái cầm kiếm kịch độc, kẻ phía dùng ám khí đ.á.n.h lén, phi châm, lượng nhiều, lúc hỗn chiến, nhớ cẩn thận.” Trương Tiểu Nguyên bình tĩnh với mấy , “Tên bên dùng nhuyễn kiếm, yếu điểm ở vai trái, đang sợ hãi.”

Lộ Diễn Phong ném thanh trường kiếm trong tay cho Hoa Lưu Tước, ngạc nhiên liếc Trương Tiểu Nguyên một cái, đó bẻ một cành trúc, nắm trong tay.

Tào T.ử Luyện chút căng thẳng: “Sao chúng nó còn , chúng nên... gì đó ?”

Không ai trả lời.

Giọng Tào T.ử Luyện nhỏ : “Ta càng căng thẳng hơn .”

“Đám chuột nhắt tiểu nhân, tự nhiên chỉ dám trốn trong bóng tối.” Trương Tiểu Nguyên , “Trên đời nào đạo lý sợ chuột.”

A Thiện Nhĩ ha hả: “Người Trung Nguyên! Ta thích!”

Lục Chiêu Minh rút kiếm bước lên một bước, hỏi: “Có cần giữ sống ?”

Trương Tiểu Nguyên khựng , y bỗng nhận Thiên Minh Các hợp tác với Thang Hành Hoài, cũng đồng nghĩa là kẻ t.ử thù của Lục Chiêu Minh. Lục Chiêu Minh báo thù cho phụ , lẽ sẽ trút giận lên những , mà y thấy cảnh tượng như xảy .

Y đại sư lún sâu g.i.ế.c ch.óc. Những cũng chỉ là lệnh hành sự mà thôi, kẻ chủ mưu là Thang Hành Hoài, đáng c.h.ế.t nhất cũng là Thang Hành Hoài.

“Giữ sống.” Trương Tiểu Nguyên , “Ta thể dò la suy nghĩ của c.h.ế.t.”

Lục Chiêu Minh gật đầu: “Được.”

Kiếm trong tay.

Hắn về phía rừng trúc, giọng điệu bình tĩnh như chỉ đang một chuyện nhỏ nhặt quan trọng.

“Ra đây.” Hắn khẽ từng chữ từng chữ , “Sư , lời, thì g.i.ế.c.”

Loading...