GIANG NAM LIỄU - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-02-01 13:27:28
Lượt xem: 522

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày thành , và Hoắc Quan Huyền ngầm hiểu , lược bỏ nhiều lễ tiết rườm rà.

 

Thật sự mà , nếu hết một lượt lễ tiết đầy đủ, e là còn động phòng mệt đến kiệt sức.

 

Hoàng thượng ban cho một phủ , xuất giá từ Hoắc phủ.

 

Lúc bái đường, bên là Hoắc lão gia.

 

Trước bàn thờ bày theo thứ tự linh vị của Hoắc phu nhân, phụ , mẫu .

 

Đó là việc duy nhất chúng nhất quyết giữ , thậm chí thể gọi là “vượt phép”.

 

Cũng để phụ mẫu hai bên thấy chứ.

 

Vừa tân phòng, kịp gì, chỉ mới tháo xuống lớp trâm ngọc đầy đầu, hai ngã vật giường.

 

Hỷ phục chất đống một chỗ, cũng mệt đến rã rời.

 

Thật sự là mệt c.h.ế.t .

 

Ban ngày còn một đoạn nhỏ xen .

 

Sau khi dâng xong, đến đoạn đổi cách xưng hô.

 

Hoắc Văn Chiêu, hơn một tháng gặp, bỗng xuất hiện ở đó.

 

Nhìn chút đổi — gầy một chút, đường nét dường như sắc sảo hơn.

 

Hắn bước lên, hành lễ chỉnh tề.

 

Lời chúc buông , khiến bất ngờ.

 

Hắn : “Chúc tỷ tỷ và tỷ phu trăm năm hòa hợp, vĩnh kết đồng tâm.”

 

Cả sảnh đường lặng một thoáng.

 

— Tỷ tỷ? Tỷ phu???

 

Hoắc Quan Huyền là phản ứng đầu tiên, đưa tay vỗ lên vai hai cái chắc nịch.

 

“Đi , tỷ phu bà tẩu t.ử chuẩn riêng cho một bàn.”

 

Vừa dứt lời, cả sảnh ồ.

 

Ta lúc bấm mạnh tay lòng bàn tay, mới nhịn bật .

 

Một lát , hai dậy, cùng uống rượu hợp cẩn.

 

Tay khoác tay, rượu cay nhẹ nơi đầu lưỡi.

 

Hắn uống vội, sặc một ngụm, mặt sang ho khẽ, vành tai cũng đỏ bừng.

 

Thanh Lê mang đồ ăn , liếc chúng cúi đầu khẽ.

 

Hoắc Quan Huyền đến mất tự nhiên, gắp mấy đũa qua loa dậy chỉnh y phục.

 

“Phía còn khách,” thở dài, lầm bầm, “một đám cáo già, phiền c.h.ế.t .”

 

Rèm cửa buông xuống, căn phòng yên tĩnh trở .

 

Ta chậm rãi ăn hết một bát cháo gà xé, bụng mới thấy dễ chịu.

 

Sau khi rửa mặt xong, tựa đầu gối, lật sách , mí mắt dần dần sụp xuống.

 

Không bao lâu, cửa phòng nhẹ nhàng mở .

 

Hắn rửa mặt đồ, mang theo ẩm nhè nhẹ bước , tóc vẫn còn ướt.

 

Trong phòng, chỉ còn hai .

 

Hắn xuống bên mép giường, lặng lẽ một cái.

 

Ta đặt sách xuống, nhích trong.

 

“Còn định viên phòng ?” Ta hỏi.

 

Hắn xong liền mặt .

 

Trong mắt chút mệt nhọc, xen một tia buồn .

 

Một lúc , thở dài, thổi tắt ngọn nến ở đầu giường.

 

“Để mai .”

 

Hắn xuống, kéo chăn đắp lên hai đứa.

 

Cánh tay vòng qua, tự nhiên ôm lấy .

 

“Ngủ thôi.”

 

Ta ngẩn , bật khẽ.

 

Dựa l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của , cũng khép mắt .

 

Màn trướng đỏ rực, gối mềm chăn êm, ánh nến lặng lẽ lịm tắt.

 

Đêm xuân quý giá như vàng, hóa là dùng để ngủ bù.

 

 

Ánh sáng ban mai rọi qua màn, tỉnh giấc.

 

Vừa trở bắt gặp một ánh mắt trong veo khác — Hoắc Quan Huyền cũng dậy, chẳng bao lâu .

 

Hắn bất chợt cất tiếng, giọng khàn khàn ngái ngủ: “Phụ xin miễn cho mấy hôm nay cần lên triều sớm.”

 

Ta nhất thời kịp phản ứng: “Hửm?”

 

Hắn bổ sung: “Nghỉ bảy ngày.” Ánh mắt đặt lên mặt , ẩn ý rõ ràng.

 

Không cần dậy sớm, chẳng ai phiền. Trọn bảy ngày.

 

Không gian trong màn lặng hẳn. Ta và đối mắt .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giang-nam-lieu/chuong-12.html.]

Ánh mắt sâu thẳm, như mực đậm tan, trong đó phản chiếu một bóng hình là .

 

Hơi thở chẳng hòa tự lúc nào, âm ấm, vấn vít.

 

Nợ đêm qua, trả cho đủ.

 

Những món nợ cũ đây, lẽ cũng nên tính luôn một thể.

 

Ngón tay Hoắc Quan Huyền từ tốn vương lấy dải áo ngủ của , kéo, chỉ chậm rãi quấn quanh.

 

Hắn khẽ nuốt, giọng trầm khàn: “… Được ?”

 

Ta trả lời, chỉ vươn tay nắm lấy cổ áo , nhẹ nhàng kéo xuống.

 

Ý tứ rõ ràng.

 

Tia kiềm chế trong mắt lập tức tan rã.

 

Khi cúi xuống, mang theo một luồng gió lành lạnh, mà đôi môi nóng rực.

 

Hôn lên giữa trán, mi, cuối cùng dừng môi , chậm rãi nghiền ngẫm.

 

Ánh sáng trong màn lờ mờ, vẽ đường nét căng c.h.ặ.t nơi bờ vai .

 

Ngón tay vô thức lướt qua sống lưng , khiến run lên, nghẹn một tiếng rên nặng nề từ cổ họng.

 

Thì chỗ đó là điểm yếu của .

 

Ta cố ý bậy, khẽ cào một cái nữa.

 

Hơi thở lập tức hỗn loạn, tóm lấy cổ tay ép xuống gối, ánh mắt đen đặc, phần bất đắc dĩ.

 

“… Đừng nghịch.”

 

“Ta cứ nghịch.” Ta ngửa cổ, c.ắ.n khẽ nơi yết hầu .

 

Hắn hít mạnh một , kìm nữa, cúi đầu khoá c.h.ặ.t lấy môi , mạnh mẽ hơn hẳn ban đầu.

 

Áo ngủ chẳng rõ bung từ lúc nào, làn khí lành lạnh lướt qua da, khiến run lên khe khẽ.

 

Bàn tay nóng rực áp lên, thô bỏng.

 

Chỗ tay chạm qua, tựa như bốc cháy.

 

Ta khẽ rụt , liền ôm siết c.h.ặ.t hơn.

 

“Lạnh ?” Hắn khàn khàn hỏi, thở phả nơi vành tai.

 

Ta lắc đầu, vùi gương mặt nóng ran hõm cổ .

 

Thật nóng.

 

Tiếng tim đập của hoà tiếng tim , chẳng phân nổi là của ai.

 

Nhiệt trong màn càng lúc càng dâng cao.

 

Lúc đầu còn dè dặt, động tác nhẹ. về , dường như kìm nữa.

 

Ta ôm lấy vai ướt mồ hôi, đầu ngón tay bám c.h.ặ.t.

 

Ý thức lúc chìm lúc nổi, chỉ thấy gọi tên , dịu dàng lặp lặp .

 

“A Tranh…”

 

Không rõ từ khi nào bên ngoài bắt đầu mưa, lất phất rơi khung cửa sổ.

 

Càng khiến trời nhỏ trong màn thêm yên tĩnh, cũng thêm phần hoang đường.

 

Những ngày đó, thật sự “nghỉ ngơi” đến triệt để.

 

Ngoại trừ lúc bắt buộc xuất hiện, còn gần như suốt ngày quấn lấy .

 

Đọc sách, chơi cờ, uống , hoặc chẳng gì cả, chỉ dựa cửa sổ hong nắng.

 

Ngày tháng như ngâm trong dòng nước ấm, chậm rãi trôi qua, khiến lòng an yên.

 

Chỉ là… Hoắc Quan Huyền dường như… quá nhiều tinh lực.

 

Sáng sớm luyện thương về, thể lập tức chặn bàn trang điểm đòi hôn một cái.

 

Buổi trưa chợp mắt, tỉnh dậy thường chẳng thấy , đầu thì thấy tựa khung cửa, chẳng bao lâu .

 

Ánh mắt sâu xa, như cất giấu móc câu.

 

Ban đêm thì khỏi , màn đỏ chăn ấm, luôn sức lực xài hoài hết.

 

Có lúc trêu đến chịu nổi, giơ chân đạp nhẹ bắp chân : “Hoắc Quan Huyền, là ch.ó sói ?”

 

Hắn thuận thế nắm lấy cổ chân , kéo bên , giọng đầy lý lẽ: “Nhẫn nhịn bao nhiêu năm, đòi thì uổng.”

 

Đến ngày thứ năm, lưng đau ê ẩm, bèn mặt lạnh đuổi sang thư phòng.

 

Hắn ôm gối, cửa phòng, ánh mắt oán trách: “A Tranh…”

 

“Đi sách.”

 

Ta lạnh lùng đóng cửa.

 

Nghe tiếng bước chân lững thững xa dần, tựa lưng cánh cửa, khẽ bật .

 

Bảy ngày , triều.

 

Ta tiễn đến cổng phủ, sửa cổ áo quan phục cho ngay ngắn.

 

Hắn cúi đầu , ánh mắt dịu dàng: “Hôm nay việc nhiều, giờ Thân sẽ về.”

 

“Ừ.” Ta gật đầu. “Đã ninh món canh thích.”

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Nắng xuân tháng Năm dịu , sân liễu rủ thành hàng, đung đưa theo gió nhẹ.

 

Tựa như những cơn mưa bụi ở Giang Nam năm .

 

Mỏng nhẹ, mềm mại, quấn quýt buông xuống.

 

Cũng giống như những ngày tháng — dài lâu, và dịu dàng.

Loading...