Giày Thêu Hoa Đẫm Máu - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-12-30 05:53:09
Lượt xem: 36

Khi đào móng nhà, dân làng thôn Hoàng Khê đào lên một cỗ quan tài đỏ.

 

Đám trong thôn lập tức ùa tới, chỉ lấy sạch bộ đồ tùy táng trong quan tài, mà ngay cả quần áo t.h.i t.h.ể nữ trong quan tài cũng họ lột sạch chừa thứ gì.

 

Còn , đúng lúc đó nhận đôi giày thêu màu đỏ như m.á.u cởi từ t.h.i t.h.ể nữ .

 

1

 

nghề mở tiệm đồ cổ.

 

Ngọc khí thời Đường Tống, chén bát nồi niêu thời Minh Thanh, thứ gì niên đại đều thu.

 

Làm nghề , chuyện tà môn gặp ít. kỳ quái và âm hiểm nhất… kể đến đôi hài thêu đỏ .

 

Hôm nhận đôi hài thêu đó, trời đổ mưa như trút.

 

nghĩ thời tiết thế chắc chẳng khách, đang định dậy đóng cửa thì một đàn ông mặc áo mưa đen lao cửa hàng.

 

Ông tầm trung niên, dáng vẻ thô kệch, giống nông.

 

Ông lau nước mưa mặt, hỏi : “Đại Triều Phụng, còn thu đồ ?”

 

giật , đúng là dân trong nghề!

 

Bình thường mấy bán đồ vặt chỉ gọi là “ông chủ” hoặc “chưởng quầy”, kiểu đó là ngoại đạo, mang mấy món tuổi nhưng giá trị đáng kể.

 

ai lên tiếng gọi là Đại Triều Phụng, thì chắc chắn là trong giới, mà trong giới mang đến đồ, thường đều là hàng chuyện.

 

vội mời ông , rót ly .

 

Ông uống ực một cạn sạch.

 

2

 

Uống xong, đàn ông lấy từ trong n.g.ự.c một đôi hài thêu màu đỏ, kiểu tam thốn kim liên.

 

Mắt sáng lên, đúng là hàng chất lượng.

 

Không chỉ cổ mà còn quý, đế giày bằng ngọc, mặt giày dùng gấm Thục, hai đóa hoa thêu đỏ mũi giày dùng kim tuyến.

 

Toàn bộ đôi giày đều là bảo vật; quan trọng hơn, tay nghề thêu tinh xảo tuyệt mỹ, thời nay hiếm ai còn .

 

quyết định thu ngay, giá thế nào cũng lấy. Người đàn ông thì thở phào như trút gánh nặng, vẻ mặt nhẹ nhõm đến kỳ lạ.

 

Lúc đó chỉ thấy ông bất thường, nhưng vì mừng nhặt món hàng ngon, nên chẳng để tâm hỏi kỹ càng.

 

3

 

Đêm đó, lập tức liên lạc với mua là Lưu Đại Phú, đại gia nổi tiếng trong vùng.

 

Lưu Đại Phú giàu nứt đố đổ vách, đặc biệt thích đồ dùng của phụ nữ thời xưa.

 

Theo lời ông thì phụ nữ thời nay ông chơi đến phát chán , chỉ phụ nữ ngày xưa mới “ mùi vị”.

 

Mà cách duy nhất để ông “kết nối” với phụ nữ cổ đại… chính là những món đồ cổ từng thuộc về họ.

 

Mấy năm nay, những đồ ông mua qua tay kể xuể: từ lược ngọc, bàn trang điểm, đủ loại vật dụng phòng khuê.

 

Khi gửi ảnh đôi hài thêu sang, mắt Lưu Đại Phú lập tức sáng rực.

 

Không màng trời mưa tầm tã, ông lái xe đến ngay trong đêm.

 

Cuối cùng, bán đôi hài với giá gấp mười tiền nhập.

 

Lưu Đại Phú còn cho thêm một vạn, dặn rằng món hàng tương tự thì báo ông đầu tiên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giay-theu-hoa-dam-mau/chuong-1.html.]

tươi như hoa: “Nhất định ạ!”

 

4

 

Không ngờ, ngay ngày hôm xảy chuyện, của nhà họ Lưu tìm đến , rằng Lưu Đại Phú c.h.ế.t.

 

giật

 

Chẳng lẽ… là do đôi giày thêu?

 

Không thể nào, hôm qua khi nhận hàng thấy chút tà khí nào cả.

 

của nhà họ Lưu căn bản thèm giải thích, ép dọa, lôi về nhà họ Lưu cho bằng .

 

Vừa bước cửa, thấy một đàn ông mặc đạo bào đang trong phòng khách, mặt mày nhăn nhó.

 

Đạo bào qua là đồ truyền nhiều đời, giá trị và đầy huyền môn khí tức.

 

Xem , đây chắc chắn là cao nhân thật sự.

 

5

 

Đạo sĩ vô cùng khách khí, bảo nhà họ Lưu thả hướng hành lễ theo đạo gia.

 

cũng đáp lễ, thẳng vấn đề: “Lưu Đại Phú c.h.ế.t thế nào? Làm khẳng định là do đồ bán?”

 

Đạo sĩ sắc mặt nặng nề: “Lưu Đại Phú lột nguyên một tấm da, đau đớn mà c.h.ế.t. Cách c.h.ế.t quá tà dị, con tuyệt đối nổi. Chỉ thể là… quỷ.”

 

Bị lột da sống mà c.h.ế.t?

 

lạnh hết sống lưng. 

 

Thật sự là quá tàn độc.

 

“Còn vì xác định là đồ từ chỗ là do lúc c.h.ế.t, ông vẫn ôm c.h.ặ.t buông đôi giày thêu mua từ .”

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

“Không thể nào.” lập tức phủ nhận.

 

cũng chút ít đạo môn. Hôm qua khi nhận hàng, xem qua , đôi giày đó hề tà khí.”

 

Đạo sĩ gật đầu: “, cũng xem qua , tà khí, nhưng… những thứ đáng sợ nhất chính là vì tà khí. Ví dụ như Tam Phá Quỷ.”

 

“Tam Phá Quỷ hạng thứ năm trong bảng Bách Quỷ, hung ác đến cực điểm, năng lực cực mạnh.”

 

“Loại quỷ vì c.h.ế.t đúng Tam Phá Nhật nên mới thành hình. Đặc điểm lớn nhất là hề mang tà khí.”

 

“Dĩ nhiên, cũng khẳng định thứ bám trong giày là Tam Phá Quỷ. Có thể… nó còn đáng sợ hơn.”

 

Lời khiến chân mềm nhũn, suýt nữa té xuống.

 

Chợt nhớ biểu cảm “như trút gánh nặng” của bán hàng tối hôm qua… 

 

Lẽ nào… đôi giày thật sự vấn đề?

 

Đạo sĩ đỡ lấy cánh tay : Xin tự giới thiệu tên Du Phương, hậu duệ của đạo sĩ Mao Sơn. nhà họ Lưu mời đến để giải quyết chuyện .”

 

lau mồ hôi lạnh: “Vậy… cần gì?”

 

“Dẫn quỷ.” - Du Phương , từng chữ nặng như đá.

 

thứ đó là gì… tối qua chạm giày thêu, tức là nhiễm dấu ấn của nó. Thứ đó nhất định sẽ đến tìm .”

 

cúi đầu, suy nghĩ một chút, mỉm : “Xin , chỉ là buôn đồ cổ. Cái c.h.ế.t của ông Lưu cũng tiếc, nhưng chuyện quỷ thần đều là hoang đường.”

 

“Nếu chỉ vì một đôi giày từng bán đội lên đầu cái tội ‘liên quan đến mạng ’, thì ba mươi sáu tiệm đồ cổ sẽ để yên .”

 

Loading...