Giày Thêu Hoa Đẫm Máu - Chương 3
Cập nhật lúc: 2025-12-30 05:53:49
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
Cập nhật lúc: 2025-12-30 05:53:49
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
gật đầu: “Tối qua trận pháp vô dụng. Chỉ nhờ tấm bài vị chống đỡ một đêm. hôm nay qua , ngày mai chắc chắn , nên mới gọi đến.”
Du Phương lẩm bẩm: “Không thể nào… trận Thanh Long – Bạch Hổ khắc chế oan hồn ác quỷ trong lục đạo. Có thể cản nổi, nhưng tuyệt đối thể vô hiệu … Từ từ… trừ phi…”
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Du Phương hít sâu một : “Trừ phi thứ đó oan hồn ác quỷ. Mà là thứ vượt ngoài tam giới, thuộc ngũ hành.”
Lời lạnh sống lưng.
Không thuộc tam giới ngũ hành… thì là cái gì?!
Du Phương nắm lấy tay , ánh mắt sắc bén: “Nơi ở của mang hàng ? Chỉ tìm đó, điều tra rõ lai lịch đôi giày thì mới chút đường sống!”
“ .” - chạy quầy lấy phiếu thu hôm đó.
Trên đó ghi rõ thôn Hoàng Khê.
Từ chỗ lái xe tới đó mất chừng một tiếng.
Du Phương phiếu thu: “Địa chỉ chắc chứ?”
“Tuyệt đối chắc. Hôm đó kiểm tra cả chứng minh thư của ông mà.”
nghề lâu năm, thật – giả là .
Du Phương thở phào: “Có manh mối là . Muốn sống thì điều tra cho bằng .”
Không chần chờ, lập tức lái xe chở tới Hoàng Khê.
10
Đến thôn Hoàng Khê, chúng theo lời chỉ dẫn tìm nhà của bán đồ.
Trong lúc hỏi thăm, trong thôn ai nấy nét mặt kỳ lạ, liên tục câu: “Vừa mất… xin chia buồn…”
và Du Phương mà chẳng hiểu gì.
ngay đó chúng lý do.
Trước cửa nhà bán đồ… treo phướn chiêu hồn.
Có c.h.ế.t?!
Hai chúng , mặt cùng biến sắc.
Người c.h.ế.t là ai?
Nếu là bán đồ thì ông bán đôi giày mà vẫn thoát ?
Chúng lao thẳng linh đường.
Nhìn thấy bức ảnh chính giữa sảnh lạnh toát.
là ông .
liếc Du Phương.
Anh hiểu ngay.
Vẻ mặt vốn dễ coi, giờ còn khó coi hơn.
Người trong linh đường nhận chúng đến phúng điếu, ai nấy liền lộ vẻ cảnh giác, ánh mắt dữ tợn.
mà tức điên.
Bán cho đôi giày tà môn, suýt mất mạng, bài vị tổ sư cũng nứt…
Vậy mà giờ còn trợn mắt ?!
Nghĩ nổi nóng chắc?
đang định quát thì Du Phương chặn .
Anh lắc đầu, hiệu đừng manh động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giay-theu-hoa-dam-mau/chuong-3.html.]
Sau đó móc trong áo một xấp tiền sơ cũng mười ngàn.
Anh đặt bàn cúng.
Người trong linh đường thấy tiền thì sắc mặt dịu ngay.
Du Phương cúi thật sâu linh vị lễ nghi chỉnh tề, mới lên tiếng, chỉ :
“Vị đây là Đại Triệu Phụng của phố cổ vật, một trong cổ thương của ba mươi sáu tiệm đồ cổ. Mọi cần giả ngốc nữa. Chúng đến đây gì, nghĩ ai cũng . Chúng chỉ lai lịch đôi hài thêu . Nếu Đại Triệu Phụng xảy chuyện, ba mươi sáu tiệm đồ cổ cũng bỏ qua .”
Nghe đến “đôi hài thêu”, sắc mặt lập tức đổi, ai dám .
Một lúc lâu , một cụ già tóc bạc trắng run rẩy bước :
“Thôi… thôi… các gì, .”
11
Theo lời ông lão, đôi giày thêu đỏ là họ lấy từ xác của một cô gái trong quan tài đỏ.
Quan tài phát hiện khi trong thôn xây nhà, đào móng thì đào trúng.
Lúc đó đều sợ ngây , đang xây nhà mà đào quan tài đỏ, ai mà hoảng.
Ban đầu ai cũng tính bỏ mặc, đụng . khổ nỗi trong làng hiểu chút chuyện, nhận những viên đá khảm quan tài đều là đồ quý giá.
Con vì tiền mà c.h.ế.t, chim vì ăn mà vong… Mấy nghèo cả đời như họ cưỡng nổi cám dỗ?
Thế là như ong vỡ tổ, cả đám ùa lên cạy sạch đá quý quan tài.
Đợi khi cạy trụi cả quan tài, nổi lòng tham nghĩ đến thứ bên trong quan tài.
Đám đàn ông nông dân ở Hoàng Khê tiền tài che mắt, bàn bạc với vài câu, hợp sức mở quan tài .
Nói đến đây, ông lão dừng một chút, vẻ mặt vô cùng khó coi.
Du Phương lấy từ túi áo vest một hộp t.h.u.ố.c, rút một điếu châm lửa đưa cho ông lão.
Ông hít mạnh một mới kể tiếp: “Trong quan tài là một phụ nữ mặc phượng quan hà bào. Không ai cô c.h.ế.t bao lâu , thế nhưng t.h.i t.h.ể hề thối rữa, cứ như chỉ đang ngủ thôi.”
Du Phương nhíu mày xen : “C.h.ế.t mà mục… tà khí quá nặng.”
Ông lão hút một tiếp: “Còn nữa, phượng quan hà bào và vàng bạc trang sức cô , một cái là đều là đồ vô giá.”
“Từ từ.” - lập tức cắt ngang lời ông, giọng run run.
“Các … lột quần áo của cô chứ? Đôi giày thêu đỏ… là gỡ từ chân cô xuống ?”
Ông lão trả lời, chỉ thở dài thật nặng tức là thừa nhận .
thề, lúc đó tức phát điên. Quan tài tà như thế mà còn dám lột quần áo ? Không tự tìm c.h.ế.t thì là gì?
Tự tìm c.h.ế.t thì thôi, còn kéo xuống nước nữa chứ!
Du Phương đè , hiệu bảo để ông lão tiếp.
Ông lão thở dài:
“Sau khi kiếm một món hời, ai cũng vui mừng. Vàng bạc châu báu gì đó đều bán hết.”
“ quần áo xác nữ thì là cổ vật, tìm rành hàng mới bán .”
“Cả đám sợ bán một quá nhiều đồ sẽ gây chú ý, dễ lộ chuyện, nên mấy trực tiếp lột quần áo bàn bạc với .”
“Quần áo thì giữ , chờ thời điểm thích hợp bán.”
“Hửm?” cau mày.
“Không đúng, bàn là đợi lúc thích hợp mới bán, bán đôi giày thêu sớm ?”
Du Phương hừ lạnh: “Xúc phạm t.h.i t.h.ể như , kịp bán thì chắc c.h.ế.t sạch .”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.