Giày Thêu Hoa Đẫm Máu - Chương 4
Cập nhật lúc: 2025-12-30 05:54:10
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông lão gật mạnh đầu: “ thế. Vài lột đồ xác nữ lượt c.h.ế.t t.h.ả.m. Người c.h.ế.t thì hoảng quá.”
“Thế là đem bộ quần áo, trang sức của xác nữ đó trả quan tài.”
“Cả làng đều nghĩ trả thì xong chuyện. Ai ngờ tên Vương Sơn lén giữ đôi giày thêu.”
Ông nghiến răng: “Đồ tham lam , chỉ tự hại , mà còn hại cả làng.”
“Vì đồ trả đủ, nên tất cả những ai tham gia mở quan tài… trong một đêm đều c.h.ế.t sạch.”
Kể xong, ai thêm gì, chỉ một lặng thật dài.
Du Phương hút xong một điếu t.h.u.ố.c, dậy phủi bụi, với ông lão:
“Đi thôi, dẫn chúng đến xem xác nữ đó.”
Ông lão thở dài, run run dậy, dẫn chúng xem quan tài.
12
Vừa thấy cỗ quan tài, cả lạnh toát, từ đầu lạnh xuống tận chân.
Người nghề mở tiệm Âm Dương như chúng , bản lĩnh đều là rèn từ nhỏ.
Là Đại Triều Phụng, khả năng “vọng – văn” của càng là đầu.
Nói nôm na:
Vọng là vật đặt mặt, qua thể đoán bảy tám phần là thuộc triều đại nào.
Văn là ngửi nhiều món đồ chôn lâu đất đều nhiễm mùi đất tanh, nhưng đào lên, mùi tan nhanh.
Chỉ cần ngửi qua, thường đoán vật đó đất bao lâu.
cỗ quan tài mắt ngửi thấy mùi đất, chỉ ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc.
Nhìn cấu tạo quan tài, đại khái là vật của trăm năm …
Mà đến giờ vẫn còn nồng như , rốt cuộc là m.á.u gì mới thể tan trong cả trăm năm?
Du Phương vòng quanh quan tài hỏi : “Nhìn gì ?”
chỉ quan tài: “Quan tài sơn đỏ. Nó là m.á.u nhuộm đỏ. Mùi m.á.u nặng.”
Du Phương cau mày, châm điếu t.h.u.ố.c, rít vài : “Mở xem?”
khổ: “Không mở cũng chẳng .”
Cuối cùng, và Du Phương hợp lực mở nắp quan tài.
Bên trong trống … chẳng gì cả.
chúng thấy thứ còn đáng sợ hơn.
Bên trong quan tài cũng một màu đỏ m.á.u.
và Du Phương , đều hiểu , cỗ quan tài tưới m.á.u lên, mà là:
Bị ngâm trong m.á.u.
Máu thấm từng thớ gỗ, từng sợi vân, cho đến khi cả cỗ quan tài đỏ tươi rực rỡ như .
Toàn run lên kìm :
“Quan tài lớn như thế … cần bao nhiêu m.á.u mới ngâm ?”
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
“Bốn mươi chín .”
Sắc mặt Du Phương xanh tái như sắp nhỏ nước.
“Phải dùng bảy bảy bốn mươi chín .”
“ nghĩ, thứ bám đôi giày thêu là gì .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/giay-theu-hoa-dam-mau/chuong-4.html.]
mơ hồ: “Là gì?”
Du Phương nhíu mày, như :
“Huyết Thiên Quỷ. Nửa xác nửa quỷ, là thi sát, là quỷ sát. Không tính là cương thi, cũng tính là lệ quỷ, khó phân loại. Nằm ngoài tam giới, thuộc ngũ hành. Nên trận Thanh Long Bạch Hổ của mới tác dụng.”
“Lợi hại ?”
“Rất lợi hại. điều kiện sinh còn khó hơn.”
Du Phương tiếp: “Thứ nhất: sinh năm – tháng – ngày – giờ âm. Thứ hai: khi c.h.ế.t mang oán khí ngút trời. Thứ ba: trùng hợp lúc thiên cẩu ăn trăng. Và quan trọng nhất…”
Anh ngập ngừng: “Quan tài ngâm bằng m.á.u của bốn mươi chín cô gái còn trinh đầy mười tám tuổi.”
“Chỉ khi mới luyện thành.”
“Vì điều kiện quá hà khắc, nên từ xưa đến nay, thứ chỉ xuất hiện quá ba . Lần nhất trong lịch sử… cũng là đạo môn đại năng cùng nó đồng quy vu tận.”
Nghe xong, phịch xuống đất: “Xong … hết cứu …”
Du Phương cũng cúi xuống, mặt mũi khó coi đến cực điểm.
Một lúc lâu , mới đỡ dậy: “Cũng chắc. Loại quỷ sinh chỉ để báo thù. Chỉ cần trả thù, nó sẽ tự tiêu tán.”
“Hơn nữa, tò mò, oán hận gì mà thể kéo dài một trăm năm tan?”
“Tối nay, sẽ dùng thể để dẫn hồn. Hỏi rõ nguyên do. Đây là con đường sống duy nhất.”
13
Tối đến, Du Phương bày một vòng nến sáp trắng quanh .
Anh nghiêm mặt dặn: “ dẫn hồn nhập trận. Lát nữa thi quỷ sẽ nhập lên . Anh sẽ thấy cuộc đời của cô .”
“Nhớ kỹ một điều, tuyệt đối đừng oán khí của nữ quỷ dẫn dắt. Anh là , cô là cô . Đừng đồng hóa bản . Không thì thần tiên cũng cứu .”
nghiêm túc gật đầu: “Yên tâm.”
Du Phương thở dài một tiếng, bắt đầu niệm pháp.
Một trận gió âm thổi qua, lập tức mất hết ý thức.
(GÓC NHÌN BẠCH THÚY THÚY)
14
Ta tên là Bạch Thúy Thúy, nhà là đại hộ nổi tiếng ở thôn Bạch Gia.
Vì chỗ của chúng ở hẻo lánh, cao nhân bày ngũ hành bát quái trận, thường nếu dẫn đường thì căn bản thể bước .
Thế nên trong thời loạn lạc, dân sống yên , thôn Bạch Gia chúng sống vô cùng yên bình, nam nhân cày cấy, nữ nhân dệt vải, cuộc sống vô cùng an . Chiến tranh, g.i.ế.c ch.óc, những thứ đó đối với chúng xa xôi lắm.
Ta cũng chỉ thỉnh thoảng trong thôn thị trấn mua đồ kể , mới bên ngoài đang đ.á.n.h .
Lúc họ bọn g.i.ế.c , cướp bóc, đốt phá, chuyện gì cũng dám, sợ đến nỗi nấp lòng phụ .
Phụ chọc đến ha hả, ôm lòng :
“Chỉ cần phụ ở đây, sẽ chẳng ai thể con thương dù chỉ một sợi tóc.”
Vòng tay của phụ thật sự khiến yên tâm bao.
Những ngày tháng đó… thật sự quá hạnh phúc.
thứ hạnh phúc … nhanh ch.óng phá vỡ.
Ta nhớ rõ, đó là một buổi chiều nắng ch.ói chang.
Có một nhóm dính m.á.u lởn vởn ở cửa thôn.
Nhờ ngũ hành bát quái trận, chúng thấy họ, nhưng họ thấy chúng .
Trong họ am hiểu đạo pháp, liền quỳ xuống hướng về thôn chúng dập ba cái đầu thật mạnh.