Hạ Cánh Khẩn Cấp Nơi Tuyết Cảng - Chương 54: Chết tâm, trọn lòng

Cập nhật lúc: 2026-02-24 09:25:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngu Cầu Lan lạnh lùng chất vấn:

 

“Là dẫn về, thể dẫn về?”

 

“Ý là gì?” — Ngu Họa tâm trạng vòng vo.

 

Ngu Cầu Lan bậc cầu thang xuống, lạnh lùng như thể phía con gái :

 

“Con gì, tự con .”

 

Ngu Họa chẳng gì, chỉ khẽ nhíu mày.

 

Lời chất vấn tiếp theo ập đến:

 

“Ai cho phép con với Chu Khâm dây dưa rõ ràng?”

 

Như mảnh lưu ly vỡ vụn rơi xuống.

 

Đứng cầu thang, Ngu Họa Ngu Cầu Lan, một lời, cũng chẳng hỏi bà chuyện từ .

 

Cái kiểu vượt ranh giới, khống chế vô hạn , cô nếm trải suốt nhiều năm.

 

Ánh mắt Ngu Cầu Lan cô tràn đầy thất vọng:

 

“Chỉ là một đứa con nuôi, cổ phần, phận. Nếu chuyện để nhà họ Chu , con đùa giỡn cả hai em họ, đặc biệt là để Chu Nhĩ Câm , hôn sự coi như bỏ.”

 

Ngu Họa đáp ngược :

 

“Có đang quá coi trọng nhà họ Chu ?”

 

“Mày đức tài gì mà lấy Chu Nhĩ Câm? Tao hỏi mày, mày còn giữ .” — Ngu Cầu Lan gọi cô về, vốn là để hỏi chuyện .

 

Ngu Họa phản bác, giọng cao thấp, thậm chí bình thản thuận lời:

 

“Mẹ thì giữ nhỉ. Trong nhà , ai là ba ruột của con, rõ hơn ai hết.”

 

Cô bước lên, định rời .

 

Giọng Ngu Cầu Lan vốn lạnh băng nay chợt dấy sóng: “Đứng .”

 

Những lời ch.ói tai vẫn đuổi theo lưng cô, từng câu như d.a.o cắt:

 

“Mày chẳng bằng chị mày, chị mày sẽ bao giờ với tao những lời khó như .”

 

Ngu Họa đầu .

 

Ánh sáng ngoài trời lọt qua ô cửa sổ sát đất, màu trắng lạnh khiến làn da vốn trắng ngần của cô càng thêm lạnh lẽo. Đôi mắt hổ phách trong ánh sáng trở nên trong suốt, nhạt nhòa đến mức như chẳng chứa nổi cảm xúc màu sắc.

 

Cô thản nhiên:

 

“Vốn dĩ và chị giống . còn sống, chị thì c.h.ế.t .”

 

Khuôn mặt vốn cao ngạo, bình thản như nước của Ngu Cầu Lan lập tức tái nhợt.

 

Ngu Họa sảnh, giày.

 

Một c.h.ế.t hơn hai mươi năm, rời từ khi cô chào đời, mà như một cơn ác mộng lặp suốt hơn hai thập kỷ bên tai cô.

 

Cô giống như sinh chỉ để bù đắp cho cái c.h.ế.t của con gái trưởng.

 

Chỉ cần khác chị gái ở điểm nào, là coi là phản nghịch.

 

thế của ai, càng tranh hơn thua với một c.h.ế.t từ lâu.

 

Ngu Cầu Lan từ lầu xuống, lúc Ngu Họa giày xong chuẩn , một cái tát suýt quất lên mặt cô. May mà cô né kịp, nếu gương mặt chắc chắn in dấu đỏ.

 

quen việc mỗi khi nhắc tới chị mất, Ngu Cầu Lan đều dễ nổi giận.

 

Như thể cô vĩnh viễn phép thách thức “uy quyền” của chị.

 

Ngu Họa hất tay bà , giọng phẳng lặng:

 

“Nếu còn cuộc hôn nhân tiếp tục thì đừng loạn nữa. Con ghét nhất là cái tính bùng nổ cảm xúc của . Con từng yêu ai là chuyện của con, giữ cho những thứ xin từ nhà họ Chu là .”

 

Nói xong, cô sắc mặt của Ngu Cầu Lan, mở cửa bước ngoài.

 

Bên ngoài vẫn là ban ngày, chiều muộn chỉ vương chút ánh ráng mờ nhạt.

 

Ngu Cầu Lan đuổi theo, và Ngu Họa cảm thấy may mắn vì điều đó.

 

Cô điều chỉnh thở.

 

Cô từng nghĩ, khi đính hôn, cha sẽ giống như trong những bộ phim, chí ít là lúc cũng diễn cho chút tình cảm cha tiễn con gái lấy chồng. Không cần rơi nước mắt, chỉ cần giống là thật sự yêu thương.

 

mơ mộng hão.

 

Đến cả việc tặng cô món trang sức gia truyền, lời hứa hẹn, tài sản của hồi môn cũng , kinh nghiệm gì cũng chẳng truyền .

 

Khi còn nhỏ, cô luôn nghĩ yêu thương, rằng chỉ cần ngoan ngoãn, đáng yêu thì sẽ cha cưng chiều.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ha-canh-khan-cap-noi-tuyet-cang/chuong-54-chet-tam-tron-long.html.]

hóa , thứ cô nhận tình yêu, mà là vì cô giống chị mất, nên họ mới chuyển tình cảm sang cô.

 

Từ đó, cô bao giờ diễn dáng vẻ vui tươi, dịu dàng nữa.

 

Hình như ở bất cứ , cô cũng chỉ là một kẻ thể thế.

 

bao xa thì nhận tin nhắn của Ngu Cầu Lan:

 

“Con tưởng Trần Vấn Vân là ? Bà lăn lộn từ sòng bạc , ngày nào cũng tươi với con như chẳng gì. nếu thật sự để bà con từng dây dưa rõ ràng với đứa con nuôi, định gả cho con trai ruột bà , thì dù kết hôn, bà cũng sẽ ép con ly hôn.”

 

“Con còn tặng con nuôi cái mũ bảo hiểm. Nếu tình cờ Trần Vấn Vân nhắc đến, để tra ở câu lạc bộ, thì cũng chẳng con vẫn còn sạch sẽ với nó.”

 

Ngu Họa thấy nhức mắt, lập tức tắt điện thoại.

 

, việc Chu Nhĩ Câm cưới ngoài lý do tình cảm, phần nhiều cũng vì đến tuổi, còn cô phù hợp.

 

nếu Chu gây áp lực, hướng của cuộc hôn nhân cũng chắc chắn.

 

một đoạn, một chiếc xe ngang bấm còi hai tiếng.

 

Ngẩng lên, đó là chiếc xe lạ, nhưng kỹ qua kính , cô mới thấy Chu Nhĩ Câm đang một tay giữ vô-lăng, về phía cô.

 

Ánh sáng vẫn còn khá rõ, bóng mày cao đổ xuống khiến ánh mắt càng thêm trầm tĩnh, sâu xa.

 

Xe chậm rãi dừng bên cạnh.

 

Ngu Họa mở cửa lên xe, cố gắng để tâm trạng tệ hại của ảnh hưởng tới ngoài:

 

“Sao đột nhiên đến?”

 

Chu Nhĩ Câm nhận thấy môi cô tái nhợt — từ đến nay, mỗi cô tức giận, cô sẽ , nhưng vì khí huyết yếu, môi sẽ tái.

 

Ngày , khi cô còn ở nhà, từng mời thầy t.h.u.ố.c Đông y đến khám cho cả nhà, là vì , nhưng thực chất là để đều khám, bao gồm cả cô.

 

Lúc đó, mới môi cô dễ tái là do giận.

 

, chỉ đáp:

 

“Nghe em sẽ về nhà, nên kết thúc công việc sớm để đến đón.”

 

Giọng trầm ấm tiếp tục:

 

“Có khi, dì cũng dặn dò vài chuyện.”

 

Sự định và điềm tĩnh trong giọng khiến trái tim đang căng tức của cô dịu đôi chút.

 

Anh cố ý đưa cô về thẳng nhà mà lái xe xuống khỏi sườn núi, vòng bờ biển, cho cô thư giãn.

 

bật điều hòa, Ngu Họa vẫn hạ cửa kính, đón gió biển.

 

Anh cũng lên tiếng, để cô tự điều chỉnh.

 

Đi qua một bãi biển, Ngu Họa bất chợt :

 

“Chu Nhĩ Câm, để ý việc đây em từng thích Chu Khâm ?”

 

Chiếc xe vốn chạy chậm, nay càng chậm hơn.

 

Bờ biển đêm, tiếng từ xa vọng , con đường hàng dừa lặng lẽ.

 

Nghe cô lặp câu hỏi, đoán phần nào chuyện cô gặp, nhưng vẫn điềm tĩnh đáp:

 

“Anh để ý.”

 

chút buông xuôi, hiếm hoi để lộ cảm xúc:

 

“Anh cần vì sợ ảnh hưởng quan hệ của chúng . Em suy nghĩ thật của .”

 

Anh sang, cô thật lâu trong bóng tối:

 

“Anh để ý.”

 

Ánh mắt kiên định đến mức một chút do dự.

 

từng thấy ánh mắt nơi Chu Nhĩ Câm — vốn ôn hòa trong hầu hết thời gian.

 

Như thể mạnh mẽ ép trái tim cô ngừng đập loạn, buộc cô thẳng để cảm nhận sự thật, đừng hiểu lầm nữa.

 

Tim cô chấn động mạnh, như một trận động đất đ.á.n.h thẳng .

 

Anh thể để ý?

 

Chỉ cần thế bên cô, đối với là hạnh phúc khó cầu, là thứ mãi mãi giữ lấy, dù ngày mai c.h.ế.t cũng cam lòng.

 

Anh rơi mối tình đơn phương kéo dài tám năm, chịu đựng bao dày vò mà từng buông bỏ.

 

Anh yêu cô hơn bất kỳ ai, quên , một lòng một .

 

Còn cô — .

 

 

Loading...