HÀ TỔNG TUYỆT TỬ, KẾT HÔN VỚI NGƯỜI CÂM - Nguyễn Thanh Âm + Hà Tứ - Chương 135: Bí Mật Chôn Giấu Trong Tim
Cập nhật lúc: 2026-01-10 10:28:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng trầm ấm của đàn ông vang lên qua ống , mà phủ nhận.
Bạch Oanh Oanh chút bất ngờ, cô hợp đồng trong túi xách của trợ lý, khóe miệng giật giật, cố ý trêu chọc : “Xem tin đồn cũng là vô căn cứ.”
Lâm Dật tâm trạng đấu khẩu với cô, nồng nặc mùi rượu cơn say, vò đầu, màn
hình điện thoại hiển thị cuộc gọi đến, cẩn thận hỏi: “Thanh Âm , cô ở bên cạnh ?”
Bạch Oanh Oanh đưa điện thoại cho Nguyễn Thanh Âm, lớn tiếng hét điện thoại: “Cô đang , gì cứ thẳng.”
“Thanh Âm…” Lời của Lâm Dật đột nhiên nghẹn trong cổ họng, “Không gì , thể sẽ xin nghỉ một thời gian để chương trình tạp kỹ đó, em tiếp quản Bộ Tín dụng nhé, vẫn như , bất cứ chuyện gì giải quyết thì cứ tìm .”
Một lặng dài truyền đến từ đầu dây bên , Lâm Dật cúi mắt: “Khả năng của em yên tâm, chỉ là lòng khó dò, em…”
Nguyễn Thanh Âm dùng ngón tay gõ màn hình, coi như là đáp .
“Được , việc, cúp máy đây.” Lâm Dật hít sâu, sợ kiểm soát bản , tùy tiện tìm một cái cớ để ngắt cuộc gọi.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Anh màn hình sáng lên, chằm chằm hai chuỗi y hệt sát cạnh , thời gian, sắc mặt dần ngưng trọng.
Một giờ sáng, gọi cho của Nguyễn Thanh Âm. Thời gian cuộc gọi kéo dài trọn vẹn một phút rưỡi, Lâm Dật thất thần chằm chằm màn hình, tối qua cuối cùng cũng gọi cuộc điện thoại đó, một phút rưỡi gọi điện, rốt cuộc gì?
Lâm Dật tắm nước lạnh, một bộ quần áo sạch sẽ, kìm gặp cô một , nhưng khoảnh khắc cầm lấy chìa khóa xe sững . Anh cầm điện thoại, xóa trong ô nhập, cuối cùng vẫn quyết định hỏi cho lẽ.
Chương Một Trăm Ba Mươi Lăm: Bí mật chôn giấu trong lòng
Một chiếc xe thương mại màu trắng đỗ bên vệ đường, Bạch Oanh Oanh nhanh ch.óng nhét bạch tuộc viên chiên miệng, hai bên má phồng lên, trông như một con sóc nhỏ.
Nguyễn Thanh Âm hiểu, theo ánh mắt kinh hãi của Bạch Oanh Oanh, một phụ nữ trung niên mặc áo khoác len màu kaki lao từ chiếc xe thương mại màu trắng, mặt đầy sát khí chạy nhanh đến mặt họ.
Bạch Oanh Oanh lập tức nhét hết đồ ăn vặt và đồ ăn nhẹ đang cầm tay Nguyễn Thanh Âm.
“Thứ Hai đoàn phim lên hình , mà mày còn dám ăn! Nhổ ! Nhìn cái mặt mày kìa, tròn như cái bánh, lát nữa cạnh Kiều Thi, tao cầu cạnh mãi mới đưa mày lên chương trình tạp kỹ để tăng độ nổi tiếng, là để mày phông nền cho !” Giọng phụ nữ khàn khàn, nhưng đầy nội lực, bà tô son môi màu đỏ rực lửa, miệng hết mở khép. Nguyễn Thanh Âm ngây , phụ nữ càng càng tức, miệng Bạch Oanh Oanh nhét đầy đến mức thể mở miệng biện minh, bà càng nổi cơn tam bành, xắn tay áo lên chuẩn dùng tay móc đồ ăn vặt lề đường khỏi miệng cô.
Bạch Oanh Oanh nhai nhanh, nuốt xuống, cố chịu nóng: “Chị Nham, chị Nham, em sai ! Chị là quản lý ruột của em! Chị là chị ruột của em!”
“Bạch Oanh Oanh, mày thể nào chút ý chí tiến thủ, chút ý thức cạnh tranh , mày Bộ KOL mới thành lập của Tinh Ngu , mấy đứa con gái ký hợp đồng đứa nào đứa nấy tươi tắn hơn, da dẻ mềm mịn đến mức thể véo nước, gầy trắng! Mày mấy đứa mới Bộ Diễn xuất năm nay xem, đứa nào cũng nghiệp trường Điện ảnh đàng hoàng, con đường diễn xuất rộng hơn mày nhiều. Mày cái giới xem, mấy cô gái xinh như hoa như ngọc chen chúc , mày khả năng cạnh tranh gì?” Người quản lý giận dữ mắng cô: “Mày chớp mắt sắp ba mươi tuổi , mày tao , mày khả năng cạnh tranh gì so với các ngôi khác?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-nguyen-thanh-am-ha-tu-sbzq/chuong-135-bi-mat-chon-giau-trong-tim.html.]
Bạch Oanh Oanh cúi đầu chột , bất mãn lẩm bẩm: “Em khá hài lòng với bản , trạng thái nổi chìm, thỉnh thoảng nhận hai bộ phim, lúc việc thì ru rú ở nhà, thỉnh thoảng du lịch với gia đình, là lắm ?”
“Bạch Oanh Oanh, mày nghề cũng ngắn , mày Kiều Thi mới công ty, tốc độ phát triển của cô nhanh như tên lửa, nếu mày thể như cô , dỗ cho ông chủ lớn của công ty là Hạ Tổng vui lòng, tao mặc kệ mày ăn gì, chơi gì.” Chị Nham quen Nguyễn Thanh Âm, thấy cô lạ mặt, vô thức xếp cô nhóm bạn thường của Bạch Oanh Oanh, chuyện cũng còn kiêng dè.
“Xí, em là bạn gái Hạ Tổng hẹn hò bảy năm, em cũng ôm đùi Hạ Tổng lắm chứ, ôm ?” Bạch Oanh Oanh liếc xiên nướng thơm lừng trong túi giấy, vắt óc nghĩ cách ăn vụng thêm hai miếng.
—
“Nếu mày thực sự ôm , thì đến mức bại danh liệt như bây giờ ? Kiều Thi mới công ty đầy một năm, cô thể lên Xuân Vãn (Gala Tết), nếu vì gia đình cô chuyện , mày nghĩ chuyện đến lượt mày ? Hạ Tổng vì con đường nghệ thuật của cô thuận lợi, chịu chi tiếc tiền sắp xếp cho cô vai nữ chính, hiện tại chương trình tạp kỹ công ty xem trọng nhất, mới bắt đầu tuyên truyền nóng, chủ đề và độ nóng vững vàng đầu bảng nền tảng, mày nghĩ, thật sự dựa chương trình để kiếm tiền , chẳng qua là để tăng độ nổi tiếng cho Kiều Thi thôi.”
Bạch Oanh Oanh nhanh ch.óng bắt từ khóa, sắc mặt đổi: “Chị Nham, ý chị là Xuân Vãn năm nay, em thế chỗ Kiều Thi? Hơn nữa là suất cô cần!” Người quản lý nhẫn tâm: “ ! Nếu tại các ngôi khác đều tập luyện đó mấy tháng, còn thông báo cho mày thì chỉ còn một tuần nữa là Tết.” Nguyễn Thanh Âm lặng lẽ lắng , đây là đầu tiên cô ngoài về Kiều Thi, con đường nghệ thuật của cô rực rỡ và thuận lợi, một mới nghề, chỉ vì thầm lặng vạch kế hoạch cho cô .
Nguyễn Thanh Âm nhớ tối qua, dáng vẻ Hạ Tứ hạ thấp , hóa tất cả đều là lừa dối cô.
Có lẽ, cũng thể là lừa dối.
Hạ Tứ từ đầu đến cuối đều rằng, vị trí Hạ thái thái vẫn luôn là của cô.
bao giờ đảm bảo rằng, chỉ yêu cô.
Anh tận tâm tận lực, tiếc tất cả để trải đường cho Kiều Thi, tình yêu của , tình cảm sâu sắc của , ai ai cũng .
ai kết hôn, chuyện Nguyễn Thanh Âm là vợ Hạ Tứ vĩnh viễn thể công khai, trong hợp đồng chữ đen giấy trắng ghi rõ ràng. Hôn nhân của họ ngay từ đầu chỉ là một giao dịch, gì đến tình cảm?
Nguyễn Thanh Âm cúi đầu, lòng bàn tay chậm rãi buông thõng bên , đồ ăn vặt trong tay rơi xuống đất ngay lập tức, Bạch Oanh Oanh đau lòng thôi.
Hai mỗi một nỗi niềm, nỗi niềm của Bạch Oanh Oanh thì hết lên mặt, bạch tuộc viên chiên, mì lạnh nướng, xiên chiên… mà cô khó khăn xếp hàng mua đều hủy hoại hết .
Người quản lý mặt đầy đau xót: “Tổ tông! lạy cô, cầu cạnh mãi mới giành cho cô một vị trí khách mời quan sát từ công ty, mấy năm nay mà cô tạo chú ý gì nữa, thì thể cô sẽ đổi nhân viên bên cạnh, ngay cả cũng thể dẫn dắt cô nữa.”
Bạch Oanh Oanh đeo kính râm và khẩu trang, cúi nhặt đồ ăn nhẹ đất vứt thùng rác bên cạnh, vỗ vai Nguyễn Thanh Âm: “Lên xe, đưa về.”
Sắc mặt Nguyễn Thanh Âm biến đổi, theo bản năng từ chối, bởi vì căn bản cách nào giải thích với Bạch Oanh Oanh, tại cô ở nhà của Tổng giám đốc Hạ thị.
Người quản lý mặt đầy nghi ngờ chằm chằm cô, cuối cùng cũng chút ấn tượng, thăm dò hỏi: “Cô gái , chúng gặp ở ?”