Hành Chỉ - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:49:01
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tao chỉ tranh thủ lúc cưới vợ, cái gì chơi thì đem chơi cho bằng hết thôi.”

 

đẩy cửa bước .

 

Cả nhẹ bẫng, mất hồn bước giật lùi hai bước. Sực tỉnh, điên cuồng lao nhà vệ sinh gần nhất, móc họng nôn ọe cho đến khi chẳng còn gì trong dày.

 

Lúc Thẩm Giác loạng choạng về đến nhà, vờ như chuyện gì xảy , ngoan ngoãn ngủ giường.

 

Anh dịu dàng hôn lên tóc : “Sao cứ như trẻ con thế, vắng ngủ .”

 

Nói đoạn, vòng tay ôm trọn lòng. Đầu mũi ngập ngụa mùi xà phòng tắm thanh mát, sạch sẽ tỏa từ .

 

sợ mùi khói t.h.u.ố.c.

 

Thẩm Giác hút t.h.u.ố.c nhưng xã giao bên ngoài kiểu gì cũng vương mùi, thế nên nào về nhà cũng đặc biệt tắm rửa sạch sẽ.

 

Thế mà từng một hoài nghi, cái thói quen của , liệu thật sự chỉ vì để rửa trôi mùi khói t.h.u.ố.c .

 

Anh xót xa hôn khẽ lên mu bàn tay : “Ngủ bảo bối, ở đây với em .”

 

12

 

nhận tin nhắn từ Thẩm Giác.

 

ấn , là giọng chua ngoa của Lạc Lạc: “Chị Hành Chỉ, Thẩm Giác quá đáng lắm luôn! Em mới hờn dỗi một tí thôi mà nổi điên đòi đuổi cổ chị khỏi nhà họ Thẩm đấy!”

 

đưa mắt đống hành lý đóng gói cẩn thận, đúng là trùng hợp thật.

 

Cụ Thẩm bên chuyện thì tức lộn ruột: “Lão già còn c.h.ế.t , nhà họ Thẩm từ bao giờ đến lượt thằng ranh đó chủ!”

 

mỉm bất đắc dĩ: “Ông nội , liên quan đến Thẩm Giác , con thuê nhà xong xuôi từ lâu .”

 

Ông cụ nằng nặc tin, một mực lôi điện thoại gọi cho bằng : “Thẩm Giác! Mày chọc tức c.h.ế.t ông già đúng ?”

 

“Cô mách lẻo với ông ?” Giọng Thẩm Giác vẻ khá hả hê.

 

“Nếu ông còn ẵm chắt cố thì bảo cô thu dọn hành lý cút cho nhanh.”

 

Ông cụ c.h.ử.i thề một tiếng: “Cái nhà họ Thẩm thiếu gì chỗ, mày dẫn con nào về mà chả chỗ chứa, mắc mớ gì đuổi Tiểu Chỉ ?”

 

“Nói chung là ông cứ mặc kệ cô .”

 

Thẩm Giác thẳng tay cúp máy cái rụp.

 

“Cái thằng ôn con !”

 

Cụ Thẩm bằng ánh mắt chất chứa bao phức tạp: “Tiểu Chỉ , là thằng Giác phước.”

 

“Ông nội...”

 

Ông xua xua tay: “Con , lẽ con nên rời khỏi đây từ lâu mới .”

 

thêm lời nào, cúi gập chào ông một cái thật sâu.

 

Ngay khoảnh khắc cánh cửa lớn khép , giọng ông cụ văng vẳng vọng : “Tiểu Chỉ, ông thiên vị, lúc nào cũng bênh vực thằng Giác. Thật đời thiếu những đàn ông sẵn lòng đối xử với con .”

 

Con chứ.

 

Bởi vì con tìm thấy .

 

13

 

“Anh, điên ?”

 

“Anh vì một phụ nữ khác mà đuổi cổ Viên Hành Chỉ ?”

 

Thẩm Giác hờ hững nhấc mí mắt: “Mày xoắn xít cái gì?”

 

Thẩm Lệ tiện tay kéo một chiếc ghế phịch xuống: “Em thì cái khỉ gì mà xoắn, em chỉ thấy sốc quá thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hanh-chi-gtdj/chuong-4.html.]

 

“Không nhà họ Thẩm chống lưng, cô còn thể chứ?” Thẩm Lệ lải nhải ngừng: “Đừng bảo là xuất ngoại lặn mất tăm nữa nhé?”

 

“Tao đang ở ! Quỳnh Hoa Uyển.”

 

“Cái khu biệt thự nhà họ Yến mới mở bán hai năm nay á?”

 

Thẩm Lệ trầm ngâm suy nghĩ một lúc: “Ê , em đồn ấm nhà họ Yến mấy hôm nay chuẩn về nước, còn chụp ảnh dắt theo một đứa bé nữa cơ...”

 

Cậu lôi điện thoại lướt lấy lướt để: “Không tìm thấy, chắc nhà họ Yến phong tỏa hết .”

 

Thẩm Lệ bỗng nhiên cảm khái : “Nếu lúc t.ử tế ở bên Viên Hành Chỉ thì giờ khéo con hai cũng lớn chừng đấy nhỉ?”

 

Thẩm Giác bỗng dưng hạ giọng, thật khẽ: “Chắc hẳn con bé sẽ giống cô lắm.”

 

lúc đó, thư ký vội vàng gõ cửa xông : “Sếp Thẩm!”

 

14

 

Lúc đến sân bay thì trúng lúc chuyến bay delay, đành tặc lưỡi tìm một chỗ xuống, gọi ly cà phê nhâm nhi.

 

Mới uống nửa chừng, mắt bỗng sừng sững xuất hiện một bóng .

 

Thẩm Giác vắt hờ chiếc áo vest vắt ngang khuỷu tay, dáng vẻ như thể tức tốc lao từ công ty đến.

 

Anh gỡ kính xuống, ánh mắt đong đầy vẻ tự tin, chắc mẩm như nắm chắc phần thắng trong tay: “Viên Hành Chỉ, cô vẫn chuyện đàng hoàng với ?”

 

“Nói chuyện gì?”

 

Anh bắt đầu buông lời dụ dỗ từng chút một: “ cho điều tra rõ ràng hết cả ...”

 

vẫn tỏ vẻ ngơ ngác, hiểu.

 

“Viên Hành Chỉ...” Giọng Thẩm Giác bỗng mềm xèo: “Cô lén sinh cho một đứa con gái, đúng ?”

 

“Mẹ ơi!” Một giọng trẻ con trong trẻo, ngọt ngào vang lên lảnh lót.

 

Yến Nhẫn cách đó vài bước chân, môi nở một nụ thong dong, nhàn nhã.

 

Thẩm Giác trân trân chằm chằm bé Quỳnh Hoa đang gọn trong vòng tay .

 

Cô bé mặc một bộ váy kẻ sọc xinh xắn, hồn nhiên chuyện gì đang xảy , chỉ liên tục vẫy vẫy đôi bàn tay nhỏ xíu về phía .

 

Yến Nhẫn vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, cúi đầu thì thầm: “Quỳnh Hoa, con ăn kem thì gọi ba là gì nào?”

 

Mắt Quỳnh Hoa sáng rực lên, con bé ôm chầm lấy cổ , gọi thật to: “Ba ơi!!”

 

Hai mắt Thẩm Giác đỏ ngầu như sắp rỉ m.á.u, ngoắt đầu , cứng đờ.

 

chẳng ngần ngại mà thừa nhận luôn: “ là như nghĩ đấy.”

 

15

 

Trên xe, Yến Nhẫn cứ đưa tay xoa xoa gốc tai mãi: “Ái chà, Quỳnh Hoa hét một tiếng chú suýt chầu trời luôn đấy.”

 

“Đáng đời!”

 

Ai bảo cố tình trêu con bé.

 

Quỳnh Hoa cũng lanh chanh học lỏm: “Đáng đời!”

 

“Gọi chú một tiếng ba thì chứ!”

 

Yến Nhẫn vươn tay chọc chọc cái má phúng phính của con bé: “Đồ vô lương tâm, quên mất cái lúc con chẳng ba thương yêu, là theo kiếm cơm nhờ ai hả?”

 

Quỳnh Hoa mềm nhũn ngả lòng , chu mỏ cãi: “Chú nấu ăn dở ẹc, mới là yêu thương, cưng chiều con nhất.”

 

Yến Nhẫn nghiến răng trêu: “Đồ vô lương tâm! Y hệt ba con, đúng là cái đồ vô lương tâm!”

 

 

 

Loading...