HẦU MÔN THÍNH TUYẾT - 6
Cập nhật lúc: 2026-03-26 16:19:48
Lượt xem: 107
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phụ mang theo trọng lễ và bát tự của Tạ Uyển, ngay trong đêm đến Tấn Vương phủ.
Ta cố ý cho lan truyền tin bát tự của và Tấn Vương hợp, phụ giữa vận tác, tóm sang ngày hôm , thánh chỉ trong cung ban xuống.
Tạ Uyển chỉ hôn cho Tấn Vương, phong trắc phi.
Khi phụ trở về, vui mừng hớn hở, giống như nhặt món hời lớn trời rơi xuống, ngay mặt cả nhà khoe khoang:
“Tấn Vương điện hạ đích hứa , Uyển nhi tuy phủ với phận trắc phi, nhưng Tấn Vương cưới chính phi, việc quản lý nội phủ đều do nó nắm, khác gì chính phi.”
“Hơn nữa, với thanh thế hiện giờ của Tấn Vương điện hạ, đó chính là…”
Ông giơ tay chỉ lên trời, mặt đỏ bừng.
“Phú quý của Uyển nhi thật là ngập trời, cho dù chỉ là trắc phi, cũng sẽ thành nương nương trong cung, hơn xa những vương phi vô dụng gấp trăm !”
Nói lời , ông cố ý liếc một cái.
Ta cũng nhận thánh chỉ thuộc về .
Hoàng đế ban hôn cho Hiền Vương Dung Triệt, chính phi.
Khi tin , đang cùng Nhị lão thái thái cắt tỉa cành hoa.
“Hiền Vương?”
Nhị lão thái thái thở dài:
“Tuy là một vương gia nhàn tản, quyền thế, nhưng dù cũng là chính phi, ngày tháng cũng thể yên mà sống. Chỉ là… cuối cùng vẫn thiệt thòi cho con.”
Trong lòng Nhị lão thái thái hiểu rõ.
Ở kinh thành trọng phú khinh bần , một trắc phi của Tấn Vương, hy vọng tranh ngôi lớn, và một chính phi của vương gia nhàn tản chắc chắn gạt ngoài lề, trong mắt đời, mới thật sự là gả cao.
Ta đặt kéo xuống, lá khô rơi ngoài cửa sổ, trong lòng bình tĩnh khác thường.
Đây là quyết định suy nghĩ kỹ càng mới đưa .
Người nam t.ử áo xanh uống giả sơn , cho rằng y đơn giản như bề ngoài, nhưng là lựa chọn nhất mắt.
“Tôn nữ thấy thiệt thòi.”
Ta khẽ :
“Vinh hoa phú quý, chẳng qua cũng chỉ như mây khói thoáng qua. Tôn nữ chỉ cầu một đời hiện thế an .”
13
Thánh chỉ truyền , cả kinh thành xôn xao.
Mọi đều nhạo Định Bắc Hầu phủ đích thứ đảo lộn, nhạo , đích trưởng nữ phúc khí.
“Nghe ? Thứ nữ của Tạ gia, đúng là bay lên cành cao hóa phượng hoàng . Tấn Vương là nhân vật thế nào chứ, tiền đồ vô lượng a!”
“ thế! Còn đích nữ , gả cho Hiền Vương chỉ dắt chim đấu gà, đời coi như thấy điểm cuối .”
“Chậc chậc, cái gọi là cùng khác mệnh. Đích xuất thì chứ? Chẳng vẫn thứ xuất giẫm chân !”
Những lời đồn đại bay Hầu phủ như mọc cánh.
Ánh mắt của hạ nhân trong phủ cũng mang theo vài phần thương hại và khinh thường, đầu liền nịnh bợ Tây viện.
Tây viện treo đèn kết hoa, cứ như Tạ Uyển trở thành Thái t.ử phi .
Tạ Uyển càng đắc ý quên , còn đặc biệt chạy đến viện của để “an ủi”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hau-mon-thinh-tuyet-wsrm/6.html.]
“Tỷ tỷ, tỷ cũng đừng quá buồn. Tuy rằng Hiền Vương là kẻ tiền đồ, nhưng dù tỷ cũng là chính phi, cái danh nghĩa vẫn dễ .”
“Tỷ gả qua đó, ăn mặc chắc cũng đến nỗi thiếu thốn.”
Nàng vuốt ve chiếc vòng ngọc bích cổ tay, đó là phần thưởng Tam hoàng t.ử ban cho.
“Không giống đây, tuy chỉ là trắc phi, nhưng Tấn Vương điện hạ , trong lòng chỉ , trong phủ cũng là là tính.”
“Sau nếu điện hạ… thì vị trí chính cung đó sẽ là của .”
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Nàng che miệng khẽ , đuôi mắt chân mày đều đầy vẻ khoe khoang.
Ta đặt quyển sách trong tay xuống, nhàn nhạt nàng.
“Muội chí khí như cũng là chuyện . Chỉ là vương phủ sâu như biển, đó , nhớ cẩn thận chân.”
“Đừng giống ở Ngự hoa viên, đường còn vững, ngã một cú .”
Sắc mặt Tạ Uyển lập tức biến đổi.
Nghĩ đến sự chật vật hôm ở Ngự hoa viên, trong mắt lóe lên vẻ oán độc.
“Không cần tỷ tỷ bận tâm!”
“Tỷ vẫn nên lo cho ! Nghe Hiền Vương phủ nghèo đến chuột cũng chẳng buồn tới, tỷ gả qua đó, sợ là uống gió Tây Bắc theo !”
Nói xong, nàng hừ lạnh một tiếng, uốn eo bỏ .
Nhìn theo bóng lưng nàng , Hồng Mai tức đến đỏ cả vành mắt:
“Tiểu thư, nàng thật quá đáng! Chỉ là một trắc phi, dựa mà ngông cuồng như ? Người đường đường chính chính là Vương phi cơ mà.”
Ta cầm quyển sách lên, lật sang một trang.
“Cứ để nàng ngông cuồng .”
“Bay càng cao, ngã càng đau.”
“Gió ở kinh thành , mới chỉ bắt đầu thổi thôi.”
14
Hôn kỳ định mùng tám đầu tháng , hai vị hoàng t.ử cùng một ngày hỉ sự.
Ở kinh thành, chuyện cũng hiếm thấy từ đến nay.
Một bên là Tấn Vương đang sủng ái vô cùng nạp trắc phi, một bên là Hiền Vương nhàn tản lạnh lẽo cưới chính phi.
Để Tạ Uyển gả cho thật vẻ vang, phụ tiếc dùng cả bạc công khố, rầm rộ chuẩn của hồi môn.
Từng cuộn lụa đỏ, từng món vàng bạc, ngọc khí khiêng như nước chảy Tây viện.
Ngay cả hạ nhân cũng thưởng ít tiền, ai nấy đều hớn hở vui mừng.
Trái Đông viện của , lạnh lẽo vắng vẻ, ngay cả giấy dán cửa sổ rách cũng chẳng ai đến vá.
Ngày hôm đó, đang ở trong phòng kiểm danh sách của hồi môn mẫu để .
Hồng Mai tức giận chạy , vành mắt đỏ hoe.
“Tiểu thư! Người mau xem ! Lão gia… lão gia thật quá đáng!”
Ta đặt b.út xuống, thần sắc vẫn bình tĩnh:
“Có chuyện gì? Từ từ .”
“Lão gia dẫn đến kho, của hồi môn của Uyển tiểu thư vẫn còn thiếu vài món đồ để áp đáy rương, … lấy đôi vòng tay huyết ngọc phu nhân để cho , cùng với tấm bình phong thêu hai mặt !”