Hầu Phủ Định Mệnh – Đích Nữ Không Muốn Tranh - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-05 00:11:14
Lượt xem: 14

Tạ Minh Nguyệt từ nhỏ , nàng sinh ở vị trí mà khác tranh giành cả đời cũng với tới .

Nàng là đích nữ của Tạ hầu phủ.

Mẫu nàng là Tạ phu nhân – chính thê cưới hỏi đàng hoàng, bài vị tổ tông ghi rõ tên họ. Ca ca nàng là trưởng t.ử, thừa kế danh chính ngôn thuận của cả hầu phủ .

Từ khi nàng còn , nhũ mẫu cúi gọi nàng là “đại tiểu thư”. Khi nàng lên năm, riêng dạy chữ. Đến tuổi cập kê, sính lễ tương lai lão phu nhân âm thầm tính toán.

Mọi thứ trong mắt ngoài, đều là định sẵn.

Chính vì , Tạ Minh Nguyệt từng nghĩ tới chuyện tranh đoạt.

Nàng hiểu rõ, chỉ cần nàng và ca ca phạm sai lầm lớn, chỉ cần mẫu còn vững ở vị trí đích mẫu , thì ai thể cướp thứ vốn thuộc về họ.

Cho nên, nàng chọn cách lùi .

Trong những buổi yến tiệc hậu viện, khi các thứ nữ cố gắng khoe tài cầm kỳ thi họa, nàng luôn là ở góc khuất, mỉm đủ. Khi di nương dắt con cái đến thỉnh an mẫu , nàng từng nhiều hơn một câu.

Nàng nghĩ, như là đủ an .

Cho đến ngày hôm đó.

Hôm trời đổ mưa phùn, hầu phủ bao trùm bởi một màn sương mỏng lạnh lẽo. Tạ Minh Nguyệt đang ở trong phòng mẫu , giúp bà chép kinh Phật.

Tạ phu nhân ho khan mấy tiếng, sắc mặt tái nhợt hơn thường ngày.

“Minh Nguyệt,” bà khẽ , giọng yếu ớt, “con về nghỉ sớm , đừng ở đây nữa.”

Tạ Minh Nguyệt đặt b.út xuống, ngẩng đầu mẫu . Trực giác mách bảo nàng gì đó .

“Nương, uống t.h.u.ố.c mới của Vân di nương đưa ?”

Tạ phu nhân khẽ sững , gật đầu.

“Nàng là phương t.h.u.ố.c mới, giúp bổ khí huyết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-1.html.]

Trong lòng Tạ Minh Nguyệt lạnh một nửa.

Vân di nương xuất hàn vi, phủ nhờ một cứu mạng Tạ hầu gia. Bề ngoài khiêm nhường, nhưng ánh mắt luôn như con rắn ẩn trong cỏ.

Một như , thể thật lòng vì đích mẫu?

Tạ Minh Nguyệt suy nghĩ của , chỉ mím môi, dịu giọng: “Nương, t.h.u.ố.c men cứ để con xem qua .”

Tạ phu nhân con gái, ánh mắt phức tạp.

Bà hiểu rõ, đứa con gái thông minh đến mức nào. bà cũng hiểu, sự thông minh từ đến nay đều dùng để né tránh, chứ đối đầu.

Đêm đó, Tạ Minh Nguyệt ngủ.

Canh ba, nàng gọi nha tín A Chi tới, thấp giọng dặn dò vài câu.

Sáng hôm , A Chi trở về, sắc mặt tái mét.

“Tiểu thư,” nàng run giọng, “thuốc của phu nhân… độc. Không g.i.ế.c ngay, nhưng uống lâu ngày sẽ khiến thể suy kiệt, sinh bệnh khó chữa.”

Khoảnh khắc , Tạ Minh Nguyệt cuối cùng cũng hiểu một điều.

Hậu viện từng cho nàng quyền tranh.

Nàng tranh, kẻ khác sẽ tranh nàng.

Nàng tay, xuống sẽ là mẫu nàng, đến ca ca nàng.

Tạ Minh Nguyệt lâu bên cửa sổ, mưa rơi ngoài sân.

Đến khi dậy, ánh mắt nàng khác.

Từ hôm nay trở , nàng vẫn là đích nữ đoan trang, hiền hòa trong mắt .

Chỉ là…

Nàng sẽ còn lùi nữa.

Loading...