Hậu viện hầu phủ bao giờ yên tĩnh thật sự.
Chỉ là những lúc, gió còn nổi, sóng âm thầm cuộn đáy nước. Sau khi Hàn di nương phong viện, bên ngoài tưởng như chuyện tạm lắng, nhưng hiểu chuyện đều — đây chỉ là lặng cơn bão.
Sáng sớm hôm , Tạ Minh Nguyệt rời chính viện thì thấy tiếng thì thầm khe khẽ hành lang.
“Nghe ? Đại tiểu thư mấy hôm nay thư phòng nhiều lắm.”
“Thật ? Nữ nhi khuê phòng, lui tới thư phòng của hầu gia…”
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi, nhưng mà… cũng quá đó.”
Những lời , lớn.
đủ để , thấy.
A Chi lập tức đổi sắc mặt: “Tiểu thư, để nô tỳ bịt miệng bọn họ.”
“Không cần,” Tạ Minh Nguyệt , giọng bình thản.
Nàng đoán , chiêu sớm muộn cũng tới.
Danh tiếng của một khuê nữ, từ đến nay vốn mong manh. Không cần chứng cứ, cần sự thật, chỉ cần vài câu mập mờ, là đủ khiến sinh nghi.
Mà chọn đ.á.n.h chỗ … chỉ thể là Liễu di nương.
Quả nhiên, tới trưa, Trần thị cho gọi Tạ Minh Nguyệt sang.
Trong phòng, ngoài Trần thị còn Tạ Trường Du. Sắc mặt hai đều .
“Minh Nguyệt,” Trần thị nắm tay con gái, giọng lo lắng,
“ngoài … bắt đầu lời .”
Tạ Minh Nguyệt cúi đầu: “Con .”
Tạ Trường Du cau mày: “Muội gần đây quả thật thư phòng nhiều. Phụ để tâm, nhưng ngoài thì khác.”
“Ca ca,” Tạ Minh Nguyệt ngẩng đầu, ánh mắt tỉnh táo,
“ tin ?”
Tạ Trường Du do dự: “Tin.”
Một chữ , khiến Trần thị đỏ mắt.
“ tin thì đủ,” Tạ Minh Nguyệt tiếp,
“trong hậu viện , sống nhờ tin tưởng là đủ.”
Nàng hiểu rõ.
Liễu di nương cần hạ độc, cần bày mưu phức tạp.
Bà chỉ cần khiến Tạ hầu gia sinh nghi về đích nữ, là đủ khiến thế cục đảo chiều.
Chiều hôm đó, Liễu di nương quả nhiên tới gặp Tạ hầu gia.
Bà , kêu oan, chỉ đoan chính, chuyện như vô tình.
“Hầu gia,” nàng chậm rãi ,
“ hạ nhân bàn tán, đại tiểu thư gần đây coi trọng, thường gọi thư phòng.”
Tạ hầu gia đang xem công văn, ngẩng đầu: “Thì ?”
Liễu di nương thở dài: “Thiếp đại tiểu thư thông minh, hiếu thuận. … nữ nhi khuê phòng, danh tiết quan trọng. Nếu lời đồn lan xa, e rằng cho tương lai của nàng.”
Một câu , cực kỳ khéo.
Không công kích.
Không vu cáo.
Chỉ là lo lắng.
Tạ hầu gia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, Liễu di nương một cái sâu.
“Ngươi quan tâm quá ,” ông .
trong lòng ông… ghi nhận lời .
Đêm đó, Tạ Minh Nguyệt gọi tới thư phòng.
Lần , trong phòng chỉ hai .
“Minh Nguyệt,” Tạ hầu gia , giọng bình thản,
“con , gần đây ngoài phủ lời gì ?”
“Biết,” nàng đáp.
“Con giải thích?”
“Con sai,” nàng , ngẩng đầu thẳng,
“vì giải thích?”
Tạ hầu gia im lặng.
Rất lâu , ông mới : “Con thông minh. quá thông minh… cũng chuyện với một nữ nhi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-10.html.]
Câu , nhẹ, nhưng nặng.
Tạ Minh Nguyệt hiểu.
Đây là lời cảnh cáo.
Nàng cúi đầu: “Con xin ghi nhớ.”
Rời thư phòng, A Chi lo lắng: “Tiểu thư, hầu gia —”
“Có,” Tạ Minh Nguyệt khẽ,
“phụ bắt đầu nghi.”
Nghi, chính là thứ nguy hiểm nhất.
Đêm đó, Tạ Minh Nguyệt chủ động đổi chiến lược.
Nàng còn lui tới thư phòng nữa.
Không tiếp xúc với Chu thư .
Mọi việc, đều giao qua ca ca.
Bề ngoài, nàng như về một đích nữ hiền lương, an phận.
bên , nước vẫn chảy.
Nàng cho thả một tin khác.
Rằng Liễu di nương những ngày gần đây thường xuyên sai ngoài, tiếp xúc với một mối quen cũ — chính là từng cung cấp d.ư.ợ.c liệu cho Hàn di nương.
Không vu cáo.
Chỉ là sự thật… nhưng thiếu một nửa.
Trong hậu viện, tin tức lan nhanh hơn gió.
“Liễu di nương vô can …”
“Nghe Hàn di nương chỉ là mũi chịu sào.”
“Vậy mà còn giả vờ lo cho đại tiểu thư.”
Danh tiếng, giống như con d.a.o hai lưỡi.
Ngươi dùng nó đ.â.m , thì cũng chấp nhận nó cứa .
Hai ngày , Hàn di nương đưa xử trí.
Không công khai.
Không ồn ào.
Chỉ là đưa trang t.ử dưỡng bệnh, cả đời khó về hậu viện.
Trước khi , nàng xin gặp Tạ hầu gia một .
Không ai nàng gì.
Chỉ rằng, , Tạ hầu gia gọi Liễu di nương tới nữa, suốt mấy ngày liền.
Liễu di nương bắt đầu hoảng.
Bà hiểu rõ —
đòn đ.á.n.h danh tiếng Minh Nguyệt g.i.ế.c ,
mà ngược , còn khiến bản lộ quá sớm.
Trong viện, Liễu di nương siết c.h.ặ.t chuỗi tràng hạt, răng c.ắ.n c.h.ặ.t.
“Con tiện nhân đó…”
“Ta xem nhẹ nó .”
Còn Tạ Minh Nguyệt, gương, chậm rãi tháo trâm.
Gương soi gương mặt nàng — bình tĩnh, lạnh, còn non nớt.
Nàng hiểu rõ.
Từ hôm nay trở ,
nàng thể chỉ phòng thủ nữa.
Danh tiếng động tới.
Phụ sinh nghi.
Liễu di nương tay.
Vậy thì tiếp theo…
nàng sẽ chủ động đặt thế cục, buộc đối phương đ.á.n.h sai một nước chí mạng.
Nàng đầu A Chi: “Chuẩn .”
“Chuẩn gì, tiểu thư?”
“Chuẩn ,” Tạ Minh Nguyệt , giọng khẽ nhưng chắc chắn,
“cho thấy… đích nữ của hầu phủ, ai cũng thể chạm .”