Cơn mưa đêm hôm đó kéo dài đến tận sáng.
Mưa lớn, nhưng rả rích, dính dấp, khiến sinh cảm giác bất an thành lời. Trong viện của Liễu trắc phu nhân, đèn suốt đêm tắt, nha ca liên tục, ai nấy đều nín thở như đang bờ vực.
Đến canh năm, một tiếng kêu thất thanh phá vỡ màn mưa.
“Máu—! Có m.á.u !”
Tiếng hét như lưỡi d.a.o x.é to.ạc bầu khí vốn căng như dây đàn.
Liễu trắc phu nhân giường, sắc mặt tái nhợt, môi run rẩy, hai tay bám c.h.ặ.t chăn gấm. Dưới , vệt m.á.u đỏ sẫm loang , nhiều, nhưng đủ để khiến tim rơi thẳng xuống vực sâu.
“Không… …” nàng lẩm bẩm,
“Đứa bé của … cứu nó… cứu con …”
Lưu thái y gọi tới đầu tiên. Ông thấy vết m.á.u, sắc mặt đổi, lập tức bắt mạch. Mạch tượng hỗn loạn, t.h.a.i khí suy yếu rõ ràng.
“Không ,” ông khẽ nhưng gấp,
“ lập tức dùng t.h.u.ố.c cầm thai.”
Triệu thái y tới đó lâu.
Ông bên giường, Liễu trắc phu nhân một lát, đưa tay bắt mạch. Lần , ông bắt lâu, lâu đến mức Lưu thái y bắt đầu toát mồ hôi lạnh.
“Thế nào?” Lưu thái y hỏi.
Triệu thái y chậm rãi thu tay về.
“Thai vẫn còn,” ông ,
“nhưng… động.”
Một chữ “động” nhẹ bẫng , khiến cả gian phòng như sụp xuống.
Động thai.
Ba tháng đầu.
Chỉ cần sơ sẩy một chút… là giữ .
Tin tức truyền nhanh hơn cả mưa gió.
Chưa tới nửa canh giờ, Tạ hầu gia trong viện Liễu trắc phu nhân. Sắc mặt ông u ám, vệt m.á.u khăn lụa, lời nào.
“Tra,” ông ngắn gọn.
Chỉ một chữ.
hậu viện hiểu rõ:
Ai cũng chạy .
Tạ Minh Nguyệt tới cùng.
Nàng bước viện với vẻ mặt lo lắng đủ, ánh mắt dừng giường Liễu trắc phu nhân, lập tức cúi đầu.
“Trắc phu nhân thế nào ?” nàng hỏi.
Không ai trả lời.
Ánh mắt đều lướt qua nàng một cách nhanh, rời . Trong tình huống , ai dám thẳng đích nữ quá lâu.
Liễu trắc phu nhân thấy Tạ Minh Nguyệt, trong mắt thoáng qua một tia sợ hãi giấu nổi.
“Là… là ngươi…” nàng thở gấp,
“ngươi suy nghĩ nhiều… … cho nên mới—”
“Trắc phu nhân,” Tạ Minh Nguyệt ngắt lời, giọng dịu dàng,
“ đừng tự trách. Thái y , t.h.a.i còn.”
Một câu an ủi đúng lúc.
khiến Liễu trắc phu nhân càng lạnh sống lưng.
Cuộc điều tra bắt đầu ngay trong ngày.
Từ t.h.u.ố.c an thai, đồ ăn, nước uống, cho tới hương trong phòng, tất cả đều kiểm tra từng chút một.
Kết quả khiến nên thở phào run sợ.
Không phát hiện độc.
Không t.h.u.ố.c lạ.
Không d.ư.ợ.c liệu xung khắc.
Không dấu hiệu hạ độc.
Triệu thái y chỉ một câu: “Thai động… là do nội thương.”
Nội thương.
Không d.a.o.
Không độc.
Mà là tâm.
Buổi chiều, Tạ hầu gia gọi Triệu thái y tới thư phòng riêng.
“Ngươi rõ,” ông trầm giọng,
“nội thương là thế nào?”
Triệu thái y cúi đầu: “Phu nhân lo lắng kéo dài, ngủ yên, ăn uống thất thường. Gần đây thường xuyên hồi hộp, tim đập nhanh. Thai nhi chịu ảnh hưởng, mới dẫn đến động thai.”
Tạ hầu gia nhíu mày.
“Có … kích thích nàng ?”
Triệu thái y im lặng một nhịp.
“Có những lời,” ông chậm,
“ mang ác ý, nhưng … chịu nổi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-14.html.]
Tạ hầu gia hiểu.
Ông nhớ những Tạ Minh Nguyệt “thăm hỏi”.
Không lời nào sai.
Không câu nào vượt lễ.
… mỗi câu đều đ.á.n.h trúng chỗ đau nhất.
Trong khi đó, Nhị thiếu gia Tạ Trường Minh gần như phát điên.
Hắn trong viện, nắm c.h.ặ.t t.a.y, ánh mắt đỏ ngầu.
“Nhất định là hại mẫu !” gằn giọng,
“Phụ ! Người thể chỉ thái y suông!”
“Vậy con thế nào?” Tạ hầu gia hỏi.
“Con tra kỹ Đại tỷ!” Tạ Trường Minh phắt ,
“Gần đây chỉ nàng thường xuyên viện !”
Một câu , cả viện lặng như tờ.
Tạ Minh Nguyệt cách đó xa, ánh mắt vẫn bình thản.
“Nhị ,” nàng ,
“ tới đây theo lệnh phụ . Mỗi đều nha theo hầu. Nếu nghi , thể tra.”
Rất thẳng thắn.
Thẳng thắn đến mức… để ai bấu víu.
Tạ hầu gia con trai thứ, ánh mắt lạnh .
“Đủ ,” ông ,
“chuyện rõ ràng, vu khống.”
Một câu … chính là tỏ thái độ.
Đêm đó, Liễu trắc phu nhân tỉnh khi uống t.h.u.ố.c.
Nàng chằm chằm màn giường, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.
Nàng hiểu.
Không ai tay.
cũng ai vô tội.
Hậu viện … từ lâu biến thành cái l.ồ.ng,
mỗi đều góp một thanh sắt.
Ba ngày , t.h.a.i tạm thời định.
Triệu thái y tuyên bố: “Có thể giữ, nhưng từ nay phu nhân tuyệt đối tĩnh dưỡng. Không gặp khách, chuyện hậu viện.”
Nghe tới đây, Liễu trắc phu nhân gần như tuyệt vọng.
Không chuyện hậu viện…
nghĩa là nàng cách ly.
Cùng ngày, Tạ hầu gia lệnh:
— Liễu trắc phu nhân an t.h.a.i trong viện, việc hậu viện tạm thời giao cho Trần thị quản lý.
Một đạo mệnh lệnh.
Nhẹ.
chí mạng.
Tối đó, Trần thị trong chính viện, tay chuỗi Phật, giọng trầm thấp:
“Con sợ ?” bà hỏi Tạ Minh Nguyệt,
“Nhị thiếu gia hận con.”
“Hắn hận con từ lâu ,” Tạ Minh Nguyệt đáp,
“chỉ là hôm nay… dám .”
“Con … quá tay ?”
Tạ Minh Nguyệt im lặng một lúc, lắc đầu.
“Nếu con ,” nàng ,
“thì giường chảy m.á.u… sớm muộn cũng sẽ là mẫu .”
Trần thị nắm c.h.ặ.t t.a.y con gái.
Bà hiểu.
Trong hậu viện , lùi một bước là c.h.ế.t.
Ở viện Liễu trắc phu nhân, đèn sáng suốt đêm.
Nàng đặt tay lên bụng, thì thầm:
“Con …
chỉ cần con còn sống…
mẫu sẽ thua.”
trong lòng nàng, nỗi sợ bén rễ.
Bởi nàng rõ—
Từ khi giọt m.á.u rơi xuống,
cuộc chiến …
còn đường đầu.