Sau động t.h.a.i thứ hai của Liễu trắc phu nhân, hầu phủ còn yên tĩnh nữa.
Nếu còn thể là vô ý lời , là trùng hợp, thì … ai dám nhắc đến hai chữ “ngẫu nhiên” nữa. Thai trong bụng Liễu trắc phu nhân giống như một ngọn đèn dầu đặt giữa gió, mỗi chao đảo đều khiến cả hậu viện nín thở, nhưng cũng chính vì mà ánh sáng của nó bắt đầu chiếu rõ những góc khuất.
Tạ hầu gia gì.
Ông nổi giận, tra hỏi ầm ĩ, thậm chí còn bước chân viện Liễu trắc phu nhân ngay. Sự im lặng khiến càng bất an hơn cả quở trách.
Buổi tối hôm đó, ông chỉ gọi Triệu thái y thư phòng.
“Ngươi theo Liễu trắc phu nhân bao lâu?” ông hỏi.
“Hồi bẩm hầu gia,” Triệu thái y cúi đầu, “ hơn nửa năm.”
“Trong thời gian đó,” Tạ hầu gia chậm rãi, “thai động mấy ?”
“Hai ,” Triệu thái y đáp.
“Lần nào,” ông hỏi tiếp, “cũng là do xúc động?”
Triệu thái y im lặng.
Một lặng ngắn, nhưng trong tai dài vô hạn.
“Hồi bẩm hầu gia,” cuối cùng ông , “thai phụ suy nghĩ quá nặng, tâm yên, mạch mới loạn.”
“Vậy,” Tạ hầu gia thẳng ông , “là do ai khiến nàng suy nghĩ?”
Triệu thái y dám trả lời.
Không vì , mà vì dám .
Tạ hầu gia hiểu rõ điều đó.
Ông phất tay cho Triệu thái y lui , một lâu trong thư phòng, ánh đèn kéo bóng ông dài xuống sàn, trông nặng nề đến lạ.
Trong đầu ông, từng cảnh từng cảnh chậm rãi hiện lên.
Liễu trắc phu nhân lóc nắm tay áo Trần thị.
Ánh mắt nàng liếc về phía Tạ Minh Nguyệt khi ngất .
Cách nàng yếu ớt đúng mực, một câu buộc tội, nhưng khiến cả hậu viện tự động kết tội khác.
Nếu thật sự chỉ là hại…
thì mỗi động thai, đều khéo tạo sóng gió?
Tạ hầu gia ngu.
Chỉ là đây, ông nghĩ sâu.
Sáng hôm , Tạ Minh Nguyệt giải cấm túc.
Tin công bố rầm rộ, chỉ lặng lẽ truyền trong nội viện, giống như một viên đá rơi xuống nước, b.ắ.n lên cao, nhưng gợn sóng thì lan xa.
Trần thị tin, mắt đỏ hoe.
“Phụ con… gì ?” bà hỏi.
“Không,” Tạ Minh Nguyệt lắc đầu, “chỉ con thể ngoài .”
Không khen.
Không trách.
chính sự im lặng … là dấu hiệu quan trọng nhất.
Bởi vì nếu Tạ hầu gia thật sự tin nàng lớn, ông thả nàng sớm như .
Cùng ngày, Liễu trắc phu nhân cũng nhận tin .
Nàng đang uống t.h.u.ố.c, tay khẽ run, một giọt t.h.u.ố.c đổ ngoài.
“Được thả ?” nàng hỏi .
“Dạ,” nha đáp, “Đại tiểu thư khỏi viện.”
Liễu trắc phu nhân nhạt.
“Quả nhiên,” nàng , “ … sẽ phạt nàng quá nặng.”
Tạ Trường Minh bên cạnh, sắc mặt âm trầm.
“Vậy chúng ?” hỏi, “nàng thoát .”
“Không ,” Liễu trắc phu nhân đặt bát t.h.u.ố.c xuống, giọng bình thản, “thoát cấm túc… nghĩa là thoát mắt .”
Nàng đưa tay vuốt bụng.
“Chỉ cần còn mang thai,” nàng , “ vẫn là yếu thế nhất.”
“Và cũng là… dễ tin nhất.”
Buổi chiều, Tạ Minh Nguyệt đầu ngoài nửa tháng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-19.html.]
Nàng chậm, dáng vẻ khác là bao, nhưng ánh mắt tĩnh lặng hơn nhiều. Trên đường gặp vài vị di nương, ai nấy đều hành lễ đúng mực, nhưng trong ánh mắt đều thứ gì đó đổi.
Không còn tin.
cũng dám coi thường.
Đây chính là vị trí nguy hiểm nhất.
Tạ Minh Nguyệt hiểu rõ.
Buổi tối, Tạ hầu gia tới chính viện.
Trần thị phần căng thẳng, nhưng ông chỉ xuống uống , hỏi vài câu chuyện thường ngày.
“Minh Nguyệt,” ông đột nhiên , “mấy ngày qua… con oán phụ ?”
Câu hỏi đến quá đột ngột.
Trần thị siết c.h.ặ.t t.a.y áo.
Tạ Minh Nguyệt quỳ xuống.
“Con dám,” nàng .
“Không dám,” Tạ hầu gia lặp , “ là… ?”
Tạ Minh Nguyệt ngẩng đầu.
“Con oán,” nàng chậm, “bởi vì nếu là con, con cũng sẽ như phụ .”
Một câu , khiến cả phòng lặng .
Tạ hầu gia nàng, ánh mắt sâu thẳm.
“Vì ?” ông hỏi.
“Vì trong hậu viện,” Tạ Minh Nguyệt đáp, “ đầu thể chỉ tin một phía.”
“Nếu phụ bênh con,” nàng tiếp, “ sẽ phụ thiên vị đích nữ.”
“Nếu phụ phạt nặng con,” nàng cúi đầu, “ khác mới dám lộ mặt.”
Không nịnh.
Không than.
Chỉ là đúng bản chất.
Tạ hầu gia bỗng nhiên bật khẽ.
“Con giống hơn tưởng,” ông .
Câu , nhẹ như gió, nhưng rơi tai nặng như đá.
Đêm đó, Tạ hầu gia lệnh cho âm thầm tra .
Không tra Trần thị.
Không tra Tạ Minh Nguyệt.
Mà là tra tất cả những động t.h.a.i của Liễu trắc phu nhân, từ t.h.u.ố.c men, nha , cho tới những từng viện.
Lệnh ban kín.
Liễu trắc phu nhân… vẫn cảm nhận .
Đêm , nàng ngủ .
Nằm giường, tay đặt lên bụng, nàng bỗng thấy lạnh.
Lạnh từ trong xương.
“Không ,” nàng tự nhủ, “ gì sai.”
“Ta chỉ… yếu thôi.”
chính câu , khiến tim nàng đập nhanh hơn.
Ở một góc khác của hầu phủ, Tạ Minh Nguyệt bên bàn, sách như từng chuyện gì xảy .
trong lòng nàng rõ.
Liễu trắc phu nhân bắt đầu sợ.
Và khi một bắt đầu sợ, họ sẽ hoặc là lùi bước…
hoặc là liều mạng.
Tạ Minh Nguyệt khẽ khép sách .
Nàng .
Chương tiếp theo của cuộc cờ …
sẽ còn ai ngoài nữa.