Sau chuyện ở thư viện, bề mặt hầu phủ tưởng như yên ắng hơn .
Không còn lời đồn ào ồn ào, còn ai dám công khai nhắc đến bài luận của Tạ Trường Khanh, Tạ Trường Minh cũng tạm thời im lặng, giữ dáng vẻ cần cù học hành, giống như sóng gió đó từng tồn tại.
Tạ Minh Nguyệt rõ.
Đây chỉ là lặng.
Khoảng lặng khi một mũi d.a.o khác rút .
Và , lưỡi d.a.o … thanh mảnh hơn, lạnh hơn, nhắm thẳng thứ mà nữ t.ử khó bảo vệ nhất.
Thanh danh.
Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi chiều bình thường.
Trần thị mời mấy vị phu nhân quen trong kinh thành tới chuyện, vốn chỉ là lệ thường. Những , hoặc là phu nhân của quan quen với Tạ hầu gia, hoặc là liên quan đến chuyện hôn sự trong tương lai.
Tạ Minh Nguyệt gọi tiếp khách.
Nàng ăn mặc giản dị, cử chỉ đúng mực, từ đầu tới cuối đều giữ cách , quá , cũng quá xa.
Một vị phu nhân vài câu chuyện phiếm, như vô tình hỏi:
“Nghe Đại tiểu thư nhà hầu phủ chủ kiến, ngay cả chuyện trong thư viện cũng thể mặt giúp trưởng?”
Câu hỏi như khen.
Trần thị lập tức cảm thấy .
“Chỉ là con bé lo lắng cho ,” bà đáp, “ dám là chủ kiến gì.”
Vị phu nhân gật gù.
“Cũng ,” bà , “nữ nhi thông minh là phúc, nhưng quá sắc sảo… thì gả , e là nhà chồng khó quản.”
Câu dứt, mấy vị phu nhân khác đều theo.
Không ai thẳng.
ý tứ thì rõ.
Tạ Minh Nguyệt đó, sắc mặt đổi.
Nàng thấy.
Và nàng hiểu.
Buổi tan, Trần thị tiễn khách, phòng thì sắc mặt còn bình thản.
“Có cố ý,” bà nhỏ, “những câu đó… ngẫu nhiên.”
Tạ Minh Nguyệt gật đầu.
“Là Liễu di nương,” nàng , “hoặc là nàng .”
“ nàng giáng vị,” Trần thị cau mày, “ còn chen tay chuyện phu nhân thế gia?”
Tạ Minh Nguyệt im lặng một lát.
“Bởi vì hôn sự,” nàng đáp.
Chuyện hôn sự của đích nữ hầu phủ… từ lâu còn là chuyện riêng.
Nó là lợi ích, là liên minh, là cục diện.
Và chỉ cần một vết xước nhỏ thanh danh, nhiều cánh cửa sẽ tự khép .
Quả nhiên, chỉ vài ngày , tin đồn bắt đầu lan .
Không lớn.
Không ồn.
Chỉ là những lời thì thầm trong giới phu nhân.
Nào là Đại tiểu thư nhà họ Tạ tính tình quá cứng rắn, giống khuê nữ.
Nào là nàng xen chuyện nam nhân, giữ bổn phận.
Thậm chí còn , nàng quá thông minh, e là khó sinh con trai.
Những lời , từng câu từng chữ đều chứng cứ.
cực kỳ độc.
Bởi vì chúng đ.á.n.h nỗi lo sâu kín nhất của các gia tộc khi chọn con dâu.
Tạ hầu gia vài lời, nhưng tỏ thái độ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-24.html.]
Ông chỉ hỏi Tạ Minh Nguyệt một câu.
“Con , ngoài tài năng, nữ t.ử cần nhất là gì ?”
Tạ Minh Nguyệt đáp nhanh.
“Là để khác cảm thấy yên tâm.”
Tạ hầu gia nàng.
“Vậy con nghĩ,” ông chậm rãi, “con đang khiến khác… yên tâm?”
Câu hỏi , trách mắng.
Mà là thử.
Tạ Minh Nguyệt cúi đầu.
“Con .”
“Con hối hận ?”
“Không,” nàng đáp.
Tạ hầu gia nữa.
ánh mắt ông… đổi.
Ở thiên viện phía tây, Liễu di nương tin từng lời đồn truyền , cuối cùng cũng nở một nụ thật sự.
“Đánh nữ nhân,” nàng lẩm bẩm, “ đ.á.n.h chỗ .”
“Không cần chứng cứ,” nàng vuốt ve chiếc vòng cũ trong tay, “chỉ cần ngại.”
Ngại thì sẽ lùi.
Mà chỉ cần Tạ Minh Nguyệt lùi một bước…
những thứ khác sẽ tự sụp.
Liễu di nương đ.á.n.h giá thấp một chuyện.
Tạ Minh Nguyệt từng định dùng thanh danh để cầu yên .
Đêm đó, nàng chủ động xin gặp Tạ hầu gia.
Không .
Không kêu oan.
Chỉ một câu.
“Nếu phụ lo lắng vì thanh danh của con,” nàng , “con xin tự chọn hôn sự.”
Trần thị giật .
Tạ hầu gia cũng sững .
“Tự chọn?” ông hỏi.
“Vâng,” Tạ Minh Nguyệt đáp, “chọn hiểu con, chứ chỉ cần một khuê nữ lời.”
Câu , đặt miệng một thiếu nữ xuất giá, quả thật là táo bạo.
Tạ hầu gia nổi giận.
Ông nàng lâu.
Rồi một câu khiến Trần thị ngờ tới.
“Con nghĩ… con gả cho ai?”
Tạ Minh Nguyệt ngẩng đầu.
“Con ,” nàng , “nhưng con … con thể để khác dùng hôn sự của con d.a.o.”
Trong khoảnh khắc đó, Tạ hầu gia hiểu .
Đích nữ … còn là quân cờ thể đẩy .
Cùng lúc , trong một phủ khác của kinh thành, một phong thư mở .
Người thư khẽ .
“Tạ Minh Nguyệt…” lặp cái tên , “quả nhiên thú vị.”
Một cuộc hôn sự vốn từng nhắc tới…
bắt đầu chuyển bánh.