Hầu Phủ Định Mệnh – Đích Nữ Không Muốn Tranh - Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-02-05 05:28:25
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau đêm mưa , Tạ phủ bề ngoài vẫn yên ả như cũ.

Hoa trong viện vẫn nở.

Gia nhân vẫn cúi đầu việc.

Bữa cơm sáng vẫn đúng giờ, thiếu món.

ai cũng , thứ gì đó vỡ.

Không chén .

Không bình canh.

Mà là cái vỏ giả tạo của hậu viện.

Liễu di nương giam lỏng ở Tây viện.

Cửa viện đóng kín, bên ngoài hai bà t.ử canh giữ, ca mỗi canh giờ. Mọi vật dụng đều kiểm tra kỹ lưỡng, thư từ phép ngoài.

Con trai của nàng , Tạ Dư An, đưa sang ở tạm tại một viện hẻo lánh gần kho củi.

Danh nghĩa là “tĩnh tâm học hành”.

Thực chất là cắt khỏi thế lực.

Sáng hôm , Trần thị cho gọi bộ thất tới chính viện.

Không mắng mỏ.

Không quát tháo.

Bà chỉ đó, lưng thẳng, tay đặt bàn gỗ t.ử đàn.

“Liễu thị,” Trần thị chậm rãi, “tự tiện hạ độc đích nữ, chứng cứ đầy đủ.”

“Ta g.i.ế.c nàng,” bà ngẩng đầu, ánh mắt quét qua từng , “là vì luật gia tộc.”

từ hôm nay trở ,” bà tiếp, “Tây viện coi như còn chủ.”

Không khí trong phòng lạnh hẳn.

Các di nương cúi thấp đầu hơn.

Có kẻ run rẩy.

Có kẻ mím môi.

Không ai dám mở miệng.

Bởi tất cả đều hiểu: đích mẫu tay.

Tin tức lan nhanh.

Nhanh hơn cả lời đồn.

Chỉ trong một buổi sáng, hậu viện chia ba loại .

Một loại là chủ động tới chính viện, mang lễ, mang quà, những lời trung thành.

Một loại là án binh bất động, đóng cửa viện , dám qua .

Và loại cuối cùng… là hoảng loạn.

Bởi họ từng những việc sạch sẽ.

Buổi trưa, Tạ Minh Nguyệt gọi tới thư phòng.

Không thư phòng của Trần thị.

Mà là thư phòng của ca ca ruột nàng.

Tạ Trường Khanh.

Hắn hơn nàng ba tuổi, dung mạo quá xuất sắc nhưng ánh mắt trầm , sống mũi cao, giọng luôn chậm rãi. Trước , ít khi can dự hậu viện, phần lớn thời gian đều ở ngoài học hành, giao du với văn sĩ.

hôm nay, bàn, mặt là mấy cuốn sổ.

“Muội tới ,” .

Tạ Minh Nguyệt hành lễ.

“Ca.”

Hắn nàng lâu.

Không đích .

Mà là một bước qua ranh giới sinh t.ử.

“Muội với ,” lên tiếng.

Minh Nguyệt khẽ .

“Nói để ca lo lắng ?”

“Ta là trưởng,” Trường Khanh đáp, “ quyền lo.”

Nàng im lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-28.html.]

Hắn thở một , đẩy về phía nàng một quyển sổ.

“Danh sách trong phủ,” , “ai trung thành với mẫu , ai ngả về Liễu thị, ai hai mặt.”

Minh Nguyệt xuống.

Rất chi tiết.

Chi tiết đến mức nàng , ca ca nàng chuẩn từ lâu.

“Ca…” nàng khẽ .

“Muội nghĩ,” cắt lời, “chỉ thấy ?”

“Ta chỉ là dính m.á.u.”

Minh Nguyệt siết nhẹ tay.

cuối cùng,” nàng , “máu vẫn dính.”

Trường Khanh gật đầu.

“Từ hôm nay,” chậm rãi, “ cần một nữa.”

Buổi chiều, Minh Nguyệt cho gọi Thúy Ngọc và hai nha tín khác.

“Bắt đầu từ hôm nay,” nàng , “chia trong viện thành ba ca.”

“Một ca trực đêm, một ca trực ngày, một ca nghỉ.”

“Danh sách trực,” nàng dừng , “chỉ và ca ca .”

Thúy Ngọc giật .

“Tiểu thư… cần thiết ?”

Minh Nguyệt nàng.

“Đêm đó nếu dây chuông,” nàng , “ c.h.ế.t.”

Không ai thêm lời nào.

Tối đến, Minh Nguyệt nhận một phong thư.

Không đề tên.

Chỉ một dấu mực đỏ nhạt ở góc.

Nàng mở .

Bên trong chỉ một câu.

“Muội bước bàn cờ, thì đừng sợ .”

Nét chữ cứng cáp.

Rất quen.

Minh Nguyệt gấp thư .

Nàng hỏi.

Cũng hoảng.

Bởi nàng , từ khoảnh khắc trở , mỗi bước nàng đều .

Và cũng … sẵn sàng bảo vệ.

Cùng lúc đó, ở Tây viện, Liễu di nương một trong phòng tối.

Móng tay nàng cắm sâu lòng bàn tay.

“Ta thua ?” nàng thì thào.

Một giọng khàn khàn vang lên từ ngoài cửa.

“Chưa .”

Liễu di nương ngẩng phắt đầu lên.

“Ngươi là ai?”

“Là ,” giọng đáp, “cũng Tạ Minh Nguyệt yên.”

Một khe cửa mở .

Một gói giấy đẩy trong.

“Lần ,” giọng tiếp, “ độc.”

“Mà là danh phận.”

Đêm đó, Minh Nguyệt ngủ.

Nàng bên cửa sổ, ánh đèn trong viện chính.

Lần đầu tiên, nàng chủ động nghĩ tới tương lai.

Không còn là “ định sẵn”.

Mà là tự giành lấy.

Loading...