Mùa đông năm đến sớm hơn thường lệ.
Chỉ mới đầu tháng mười, gió mang theo lạnh cắt da. Kinh thành khoác lên một vẻ yên tĩnh giả tạo, như thể tất cả biến động đều lắng xuống khi Trấn Bắc Hầu rời kinh.
Minh Nguyệt rõ.
Chỉ cần một rút khỏi bàn cờ, những kẻ còn sẽ đ.á.n.h mạnh hơn.
Buổi sáng hôm đó, Minh Nguyệt mời cung.
Không triệu kiến.
Mà là “dự yến thưởng mai”.
Danh nghĩa nhẹ.
Nhẹ đến mức ai thể từ chối.
Trần thị nắm tay con gái, lòng bất an.
“Nguyệt nhi,” bà khẽ , “yến trong cung… con cẩn thận.”
Minh Nguyệt mỉm .
“Con .”
Nàng câu .
Không cẩn thận ăn .
Mà là cẩn thận chọn.
Mai viên trong cung nở rộ.
Hương mai nhàn nhạt, thanh khiết đến mức khiến dễ mất cảnh giác.
Minh Nguyệt bước , cảm nhận ít ánh .
Có tò mò.
Có dò xét.
Có thiện ý giả tạo.
Và một ánh … lạnh.
Nàng cần đầu cũng , đó là ánh mắt của Quý phi.
Quý phi hôm nay mặc áo lụa màu tím sẫm, cài trâm ngọc phượng. Bà , nhưng cũng tỏ vẻ lạnh lùng. Ánh mắt dừng Minh Nguyệt một thoáng lâu hơn thường lệ.
“Đây là đích nữ Tạ gia?” Quý phi hỏi, giọng nhẹ.
Một cung nữ đáp.
“Vâng.”
Quý phi gật đầu.
“Nghe hiểu chuyện.”
Hai chữ “hiểu chuyện” rơi xuống, nặng nhẹ.
Minh Nguyệt hiểu.
Đó là lời định giá.
Yến tiệc diễn êm đềm.
Các tiểu thư ngâm thơ, đ.á.n.h đàn. Minh Nguyệt nổi bật, cũng mờ nhạt. Khi hỏi đến, nàng chỉ đáp đủ, để lộ sắc cạnh.
Đến giữa yến, Quý phi bỗng gọi nàng.
“Tạ cô nương,” bà , “ đây .”
Chỗ , cao.
cũng thấp.
Là vị trí dễ nhất.
Minh Nguyệt hành lễ, bước tới.
Trong khoảnh khắc xuống, nàng cảm thấy rõ ràng: chính thức đẩy tầm mắt của cả cung.
Quý phi rót .
“Hậu viện Tạ phủ dạo yên ?”
“Nhờ phúc của nương nương,” Minh Nguyệt đáp, “ việc đều .”
“Ổn,” Quý phi lặp , khẽ, “là .”
Bà đặt chén xuống.
“Bổn cung ,” Quý phi tiếp, “Tạ cô nương hiếu thuận.”
“Đích mẫu bệnh, con gái quản gia.”
“Thật đáng quý.”
Minh Nguyệt cúi đầu.
“Đó là bổn phận.”
“Bổn phận,” Quý phi mỉm , “là thứ khó giữ nhất.”
Câu chuyện tưởng như vô thưởng vô phạt.
Minh Nguyệt nhận mũi d.a.o giấu trong từng chữ.
Quý phi hỏi về Thẩm Cảnh Hành.
Không hỏi về Trấn Bắc Hầu.
Bà chỉ xoay quanh một điểm.
Năng lực của Minh Nguyệt.
Cuối yến, Quý phi giữ nàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-34.html.]
“Bổn cung chút chuyện hỏi riêng.”
Minh Nguyệt thể từ chối.
Trong gian điện nhỏ, hương trầm đốt nhè nhẹ.
Quý phi nàng, ánh mắt che giấu.
“Tạ Minh Nguyệt,” bà gọi thẳng tên, “con tiến xa hơn ?”
Không hỏi vòng vo.
Không thử thách.
Chỉ một câu thẳng thắn.
Minh Nguyệt im lặng.
Một lát , nàng đáp.
“Nương nương … xa đến mức nào?”
Quý phi bật .
“Thông minh.”
Bà dựa lưng ghế.
“Con là đích nữ danh môn, quản sự. Nếu dẫn dắt,” giọng bà nhẹ nhàng, “ cung, cũng chuyện khó.”
Minh Nguyệt ngẩng lên.
“Nương nương,” nàng chậm rãi, “ con hôn ước.”
Quý phi nàng.
“Hôn ước,” bà , “ thể .”
Không khí trong phòng lạnh .
Minh Nguyệt cúi đầu thấp.
trong lòng, nàng rõ.
Đây chính là bẫy mềm.
Không ép buộc.
Không uy h.i.ế.p.
Chỉ cho nàng một con đường “ hơn”.
Một khi gật đầu, nàng sẽ: – Cắt đứt với Thẩm gia
– Trở thành của Quý phi
– Bị đẩy trung tâm tranh đoạt hoàng quyền
Minh Nguyệt thở một thật nhẹ.
“Nương nương,” nàng , “thứ nữ cung, là vinh hiển.”
“ con,” nàng ngẩng đầu, ánh mắt trong trẻo, “chỉ là sợ c.h.ế.t.”
Quý phi nhíu mày.
“Sợ c.h.ế.t?”
“Vâng,” Minh Nguyệt đáp, “con sợ c.h.ế.t sớm.”
“Trong cung,” nàng tiếp, “nước quá sâu. Con sợ đủ bơi.”
Một lời từ chối.
Quý phi mất mặt.
Quý phi nàng lâu.
Rồi .
“Con đúng là thú vị.”
“Bổn cung ép.”
“,” bà khẽ, “đường mở. Sau hối hận, đừng bổn cung cho cơ hội.”
Minh Nguyệt hành lễ.
“Đa tạ nương nương.”
Rời khỏi cung, lưng áo nàng lạnh.
Nàng .
Từ hôm nay, Quý phi sẽ còn coi nàng là ngoài cuộc.
Mà là một biến .
Đêm đó, Minh Nguyệt nhận tin từ biên cương.
Thẩm Cảnh Hành điều tiền tuyến sớm hơn dự kiến.
Có cố ý.
Minh Nguyệt lặng lâu.
Nàng lấy quân bài ngọc.
Lần , nàng lật mặt .
Không còn chữ “Chờ”.
Mà là một chữ khác.
“Đi.”
Ở kinh thành, nước bắt đầu sâu.
Và Minh Nguyệt hiểu.
Không ai còn cho nàng quyền yên nữa.