Tin Thẩm Cảnh Hành điều tiền tuyến đến nhanh hơn Minh Nguyệt dự đoán.
Nhanh đến mức khiến nàng hiểu rõ một điều:
Quý phi cần nàng gật đầu.
Chỉ cần nàng do dự.
Đêm đó, Minh Nguyệt ngủ.
Nàng bàn, ánh đèn lay động, chiếu lên những con chữ trong sổ hậu viện. Từng khoản chi tiêu, từng điều , từng dấu tay quen thuộc.
Mọi thứ đều quá trật tự.
Mà trong hậu viện, trật tự chính là dấu hiệu của một bàn tay đang che giấu.
A Chi lưng nàng, giọng thấp.
“Tiểu thư, định gì?”
Minh Nguyệt đặt b.út xuống.
“Ta sẽ một chuyện,” nàng , “khiến khác nghĩ rằng chọn phe.”
A Chi giật .
“Chọn… phe nào?”
Minh Nguyệt đáp.
Nàng chỉ nhạt.
“Phe tồn tại.”
Sáng hôm , Minh Nguyệt sai gửi thiệp mời.
Người nhận là tam hoàng t.ử.
Không kín đáo.
Cũng phô trương.
Một tấm thiệp tay, mực nhạt, chữ đoan chính.
Lý do đơn giản:
Thỉnh giáo việc sách.
Tam hoàng t.ử đến Tạ phủ giờ ngọ.
Không cửa phụ.
Cũng mang theo đoàn tùy tùng rầm rộ.
Hắn bước tiền sảnh, ánh mắt đảo một vòng, khóe môi cong lên.
“Tạ phủ,” , “quả nhiên yên.”
Minh Nguyệt hành lễ.
“Điện hạ quá khen.”
Hai đối diện.
Trà bốc khói.
Tam hoàng t.ử nàng, vòng vo.
“Tạ cô nương mời ,” , “ chỉ để chuyện sách.”
Minh Nguyệt gật đầu.
“Vâng.”
Nàng nâng chén , uống một ngụm nhỏ.
“Con mượn điện hạ… một tấm bình phong.”
Tam hoàng t.ử bật .
“Thú vị.”
“Bình phong,” , “che ai?”
“Che con.”
“Và che cả điện hạ,” Minh Nguyệt tiếp.
Không khí trong phòng khẽ đổi.
Tam hoàng t.ử nữa.
Hắn nàng lâu.
“Cô nương đang gì ?”
“Biết,” Minh Nguyệt đáp.
“Quý phi đang kéo con. Các phe khác cũng đang con.”
“Nếu con dựa một bóng cây,” nàng chậm rãi, “thì sẽ bẻ gãy.”
“Còn điện hạ,” nàng thẳng, “ ngoài cuộc quá lâu .”
Tam hoàng t.ử nhướng mày.
“Cô cho rằng cần cô?”
Minh Nguyệt mỉm .
“Không.”
“ điện hạ cần một lý do để bước bàn cờ.”
Tam hoàng t.ử im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-35.html.]
Hắn phủ nhận.
Bởi đó là sự thật.
Hắn là hoàng t.ử sủng, cũng ghét. Một vị trí an , nhưng vĩnh viễn thể tiến.
Minh Nguyệt đặt lên bàn một cuốn sổ.
“Đây là sổ điều động bạc của Tạ phủ trong ba năm.”
Tam hoàng t.ử lướt qua, ánh mắt chợt lạnh.
“Có tên của Quý phi.”
“Không nhiều,” Minh Nguyệt , “nhưng đủ để chứng minh một điều.”
“Quý phi đặt tay chỉ triều đình.”
“Mà cả thế gia.”
Tam hoàng t.ử khẽ .
“Cô gì?”
Minh Nguyệt đáp ngay.
“Chưa cần gì.”
“Chỉ cần để khác nghĩ rằng điện hạ đang con.”
Buổi chiều hôm đó, tin đồn lan .
Tam hoàng t.ử từng ghé Tạ phủ, lâu.
Không ai họ gì.
trong hậu viện, tin đồn cần sự thật.
Chỉ cần khả năng.
Quả nhiên.
Chưa đến tối, nhị phu nhân yên.
Bà sai tới thăm Trần thị, lời lẽ khách sáo hơn hẳn .
“Đại tiểu thư quả nhiên phúc khí,” bà , “ điện hạ coi trọng.”
Trần thị đáp.
Chỉ con gái.
Minh Nguyệt cúi đầu.
“Chỉ là hiểu lầm.”
Nhị phu nhân , nhưng nụ cứng .
Trong cung, Quý phi nhận tin.
Bà bóp c.h.ặ.t chuỗi hạt trong tay.
“Tam hoàng t.ử?”
Một cung nữ gật đầu.
Quý phi nhắm mắt .
“Con bé ,” bà khẽ, “ nhanh hơn tưởng.”
Cùng lúc đó, một bức thư từ biên cương đưa tay Minh Nguyệt.
Không ký tên.
Chỉ vài dòng.
“Tiền tuyến rét.
Ngựa thiếu cỏ.
Có c.h.ế.t nhanh.”
Minh Nguyệt siết c.h.ặ.t thư.
Nàng hiểu.
Nếu nàng giữ vững kinh thành, thì dù Thẩm Cảnh Hành giỏi đến , cũng chỉ là con tiêu hao.
Đêm xuống.
Minh Nguyệt gương.
Nàng gương mặt .
Không còn nét non nớt của đích nữ chỉ lùi.
Cũng là kẻ m.á.u lạnh.
nàng hiểu luật chơi.
Trong hậu viện cũng .
Trong triều đình cũng .
Không yên, mới c.h.ế.t chìm.
Ở biên cương, Thẩm Cảnh Hành tuyết rơi dày.
Hắn nhận tin.
Minh Nguyệt chủ động bước một nước.
Hắn khẽ.
“Được,” .
“Ta yên tâm .”