Trời hửng sáng, tiền viện Tạ hầu phủ rối như tơ vò.
Tiếng bước chân dồn dập, tiếng nha truyền tin chạy qua chạy , cả một phủ vốn trật tự bỗng nhiên giống như ai đó dùng tay khuấy mạnh.
Nguyên do chỉ một.
Kho lương xảy chuyện.
Tạ Minh Nguyệt đang dùng bữa sáng trong phòng, A Chi chạy bẩm báo, tay cầm đũa của nàng khựng giữa trung.
“Tiểu thư,” A Chi thở hổn hển, “kho lương phía Tây phát hiện thiếu ba mươi thạch gạo! Hầu gia nổi giận, cho phong tỏa kho, gọi cả đại thiếu gia lẫn nhị thiếu gia tới tiền viện!”
Ba mươi thạch gạo.
Không nhiều đến mức khiến phủ phá sản, nhưng đủ lớn để kết tội.
Đặc biệt là khi kho lương còn liên quan đến phần lương thực cung ứng cho quân doanh. Chỉ cần dính dáng đến hai chữ thất thoát, là đủ khiến mất nửa cái mạng.
Tạ Minh Nguyệt đặt đũa xuống, sắc mặt bình tĩnh đến lạ.
“Ca ca tới ?”
“Đã gọi ạ.”
Nàng dậy, khoác áo ngoài, giọng đều: “Đi tiền viện.”
A Chi giật : “Tiểu thư, hầu gia gọi —”
“Không gọi,” Tạ Minh Nguyệt cắt lời, “ nghĩa là tới.”
Nàng là đích nữ. Chỉ cần nàng điều gì vượt lễ, ai thể đuổi nàng .
Tiền viện hôm nay nặng nề khác thường.
Tạ hầu gia chủ vị, sắc mặt âm trầm. Bên là Tạ Trường Du và nhị thiếu gia Tạ Trường Minh song song.
Một lưng thẳng, ánh mắt trong sạch.
Một cúi đầu, vẻ mặt thấp thỏm.
Chỉ cần qua, ai cũng nên tin ai.
hậu viện xưa nay xét bằng mắt.
“Ba mươi thạch gạo,” Tạ hầu gia đập mạnh tay xuống bàn, “ con nhỏ! Trường Du, con quản kho, con xem chuyện là thế nào!”
Tạ Trường Du bước lên một bước, giọng vững vàng: “Phụ , con kiểm tra sổ sách, ba ngày vẫn đầy đủ. Con nghi ngờ cố ý động tay đó.”
“Ý con là hãm hại?” Tạ hầu gia nheo mắt.
“.”
Không vòng vo, né tránh.
Thẳng đến mức khiến một vài trong phòng khẽ biến sắc.
Tạ Trường Minh lúc mới lên tiếng, giọng mang theo chút run rẩy: “Phụ … mấy ngày , trưởng cho con cùng xem sổ kho. Nếu thật sự thiếu… con… con cũng thoát trách nhiệm.”
Lời qua tưởng như tự nhận .
Tạ Minh Nguyệt ngoài, mà chỉ thấy lạnh sống lưng.
Một câu , kéo bản cuộc, chia đều trách nhiệm cho ca ca.
Nếu điều tra rõ ràng, kết cục thể là:
hai cùng phạt, nhưng đích t.ử mất uy tín.
lúc , Tạ Minh Nguyệt bước .
“Nữ nhi bái kiến phụ .”
Giọng nàng vang lên, khiến cả sảnh tiền viện khựng .
Tạ hầu gia cau mày: “Minh Nguyệt, đây là chuyện tiền viện, con nên—”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-4.html.]
“Phụ ,” Tạ Minh Nguyệt ngẩng đầu, lễ độ nhưng kiên định, “chuyện liên quan đến mẫu và ca ca con. Nữ nhi dám ngoài.”
Tạ hầu gia nàng một lúc, cuối cùng gì thêm.
Im lặng, tức là cho phép.
Tạ Minh Nguyệt sang Tạ Trường Minh, ánh mắt dịu dàng: “Nhị ca, mấy ngày cùng ca ca kiểm tra kho, nhớ… lúc đó kho lương đủ ba mươi thạch gạo ?”
Tạ Trường Minh ngẩn .
Hắn ngờ đích nữ sẽ hỏi thẳng như .
“Ta… nhớ là đủ,” đáp chậm.
“Như ,” Tạ Minh Nguyệt mỉm , “gạo là mất khi hai rời kho.”
Nàng sang Tạ hầu gia: “Phụ , nếu , thể loại trừ khả năng hai tham ô.”
Tạ hầu gia gật đầu nhẹ.
ngay đó, Tạ Minh Nguyệt tiếp: “ thể loại trừ… dùng danh nghĩa hai để lấy gạo.”
Cả phòng im bặt.
“Danh nghĩa?” Tạ hầu gia nhíu mày.
“,” Tạ Minh Nguyệt đáp, “kho lương trong phủ, chìa khóa chỉ một. Người quản kho, ghi sổ, vận chuyển… chỉ cần một mắt xích mua chuộc.”
Nàng dừng một nhịp, nhẹ giọng: “Phụ thể cho gọi Triệu quản kho tới ?”
Triệu quản kho.
Tên nhắc tới, sắc mặt mấy nha hầu đổi.
Không lâu , Triệu quản kho dẫn . Vừa quỳ xuống, mồ hôi túa như mưa.
“Ngươi ,” Tạ hầu gia lạnh giọng, “ba mươi thạch gạo ?”
Triệu quản kho run rẩy, ánh mắt liếc nhanh về phía Tạ Trường Minh, cúi đầu. “Nô tài… nô tài …”
“Không ?” Tạ Minh Nguyệt khẽ.
Nàng lấy từ tay A Chi một gói vải nhỏ, mở , bên trong là một thỏi bạc.
“Vậy cái là gì?” nàng hỏi.
Triệu quản kho thấy thỏi bạc, sắc mặt trắng bệch.
“Ba ngày ,” Tạ Minh Nguyệt chậm rãi, từng chữ như đinh đóng cột, “ngươi nhận thỏi bạc , là tiền thưởng thêm. tiền thưởng trong phủ, bao giờ đến lượt một di nương quyết định?”
Hai chữ di nương rơi xuống, ánh mắt Tạ hầu gia lạnh .
Triệu quản kho cuối cùng cũng sụp đổ, dập đầu lia lịa: “Là… là Vân di nương! Nô tài chỉ theo lời nàng ! Gạo đưa ngoài bán, tiền chia đôi!”
Cả sảnh chấn động.
Tạ Trường Minh c.h.ế.t trân tại chỗ.
Tạ hầu gia bật dậy.
“Gọi Vân di nương tới!”
Ngoài sân, gió thổi mạnh, mang theo lạnh như báo một cơn bão lớn.
Tạ Minh Nguyệt yên tại chỗ, ánh mắt bình thản.
Nàng rõ.
Hôm nay, Vân di nương ngã.
nàng kéo ánh sáng.
Và một khi lộ diện…
thì sẽ còn chỗ ẩn nữa.