Từ ngày thánh chỉ ban hôn công bố, kinh thành còn bình lặng.
Bề ngoài, thứ vẫn vận hành trơn tru. Triều sớm vẫn họp, quan viên vẫn đúng giờ, các phủ lớn vẫn mở tiệc, kết giao, như thể gì xảy . chỉ những trong vòng xoáy mới hiểu rõ, một khi hôn ước thực hiện, nhiều thứ sẽ chôn vùi vĩnh viễn.
Và cũng nhiều … chôn theo.
Trấn Bắc tướng quân Tạ Thừa Uy ngủ suốt ba đêm liền.
Ông là quen sống chiến trường, quen đối diện sinh t.ử, quen tiếng đao kiếm va chạm, m.á.u tanh ngập mũi. mười lăm năm qua, kể từ khi rời Bắc Cương trở về kinh thành, ông sợ nhất… những thứ tiếng động.
Như một tấu chương.
Như một câu hỏi vô tình của Hoàng thượng.
Hoặc như một đích nữ vốn đáng để ý, nay dám giữa triều cục.
Sáng ngày thứ tư ban hôn, Hoàng thượng triệu Trấn Bắc tướng quân cung.
Không nghị sự.
Không quần thần.
Chỉ là một cuộc “hàn huyên”.
chính điều đó mới khiến lạnh sống lưng.
“Trẫm nhớ,” Hoàng thượng , giọng chậm rãi, “năm đó ở Bắc Cương, lương thảo xảy vấn đề lớn.”
Tạ Thừa Uy quỳ xuống.
“Thần tội, quản lý chu .”
Hoàng thượng gật đầu.
“Ngươi nhận tội từ mười lăm năm .”
“ trẫm chợt nghĩ…”
Hoàng thượng đặt tấu chương xuống.
“Nếu lương thảo thiếu hụt nghiêm trọng như , một ngươi… gánh nổi ?”
Câu hỏi rơi xuống nhẹ.
như b.úa nện tim.
Cùng lúc đó, trong Hầu phủ, Minh Nguyệt đang bàn, xem danh sách cuối.
Hai cái tên.
Một đưa ánh sáng.
Một còn … chính là kẻ .
Minh Trạch bên cửa sổ.
Hắn , lâu.
“Muội chắc ?”
Minh Nguyệt ngẩng đầu.
“Không chắc.”
“ tiếp thì c.h.ế.t.”
Liễu thị bước , mang theo một phong thư.
Không đóng dấu.
Không đề tên.
Chỉ là giấy mỏng.
“Trong cung truyền ,” bà khẽ, “Hoàng thượng hỏi tới lương thảo Bắc Cương.”
Minh Nguyệt dừng b.út.
Một khoảnh khắc ngắn.
Rồi nàng khẽ mỉm .
“Đã bắt đầu.”
Ở một nơi khác trong kinh thành, Tạ Duệ trong thư phòng, tay nắm c.h.ặ.t bức thư của Minh Nguyệt.
Hắn bao nhiêu .
Chỉ một câu ngắn.
mỗi , tim đập nhanh hơn.
Hắn ngu.
Hắn rõ, nếu Minh Nguyệt thật sự c.h.ế.t đường xuất giá, Tạ gia những thoát , mà còn ép vị trí chịu tội .
Một con cờ dùng xong.
Và vứt bỏ.
Tạ Duệ dậy.
Hắn quyết định một việc mà phụ tuyệt đối cho phép.
Vào cung.
Cùng ngày hôm đó, Thẩm Cảnh Hành cũng triệu.
Lần Hoàng hậu.
Không Quý phi.
Mà là Hoàng thượng.
“Ngươi dâng tấu điều tra lương thảo,” Hoàng thượng , “ vì đích nữ Hầu phủ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-52.html.]
Thẩm Cảnh Hành quỳ thẳng.
“Thần vì triều đình.”
Hoàng thượng khẽ.
“Nếu vì triều đình, ngươi đang đụng ai ?”
“Biết.”
“Vậy ngươi sợ ?”
Thẩm Cảnh Hành im lặng một nhịp.
Rồi .
“Sợ.”
“ nếu , thần sẽ càng sợ hơn.”
Hoàng thượng lâu.
Cuối cùng phất tay.
“Lui .”
Buổi chiều, Quý phi nhận tin.
Tạ Duệ cung.
Bà siết c.h.ặ.t t.a.y.
“Thằng ngu đó…”
Ngay tối hôm đó, Minh Nguyệt triệu cung.
Không vì ban hôn.
Không vì tội danh.
Chỉ là “hỏi chuyện”.
Minh Nguyệt bước qua cổng cung, gió đêm lạnh buốt.
Nàng .
Đây là đầu tiên.
Và thể là cuối cùng.
Nàng trực tiếp quyết định sinh t.ử của tất cả.
Hoàng thượng nàng.
Rất lâu.
“Ngươi giống một nữ t.ử sắp xuất giá.”
Minh Nguyệt quỳ xuống.
“Thần nữ nghĩ còn cơ hội xuất giá.”
Hoàng thượng bật .
“Ngươi thẳng.”
“Bởi vì thần nữ còn đường vòng.”
Hoàng thượng trầm mặc.
“Ngươi gì?”
Minh Nguyệt ngẩng đầu.
Ánh mắt né tránh.
“Thần nữ một câu trả lời cho mười lăm năm .”
Ngoài điện, Quý phi trong bóng tối.
Nghe tin Minh Nguyệt triệu kiến.
Lần đầu tiên trong nhiều năm.
Bà cảm thấy sợ.
Không vì đích nữ Hầu phủ.
Mà vì Hoàng thượng… bắt đầu .
Đêm đó, trong kinh thành, hai phủ thắp đèn suốt đêm.
Hầu phủ.
Và Trấn Bắc tướng quân phủ.
Minh Nguyệt trở về muộn.
Nàng gì.
Chỉ thêm một dòng danh sách.
Rồi gấp .
Cuộc chiến sang giai đoạn cuối.
Không còn chỗ cho dò xét.
Không còn chỗ cho do dự.
Chỉ còn…
Ai sống.
Ai c.h.ế.t.