Hậu trạch không phải việc nhỏ - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-31 08:51:38
Lượt xem: 124

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà ban cho một chiếc ghế gấm, bảo xuống thưa chuyện.

Hóa là chất nữ bên nhà đẻ của nàng sắp tới hầu phủ ở chơi vài ngày, sai dẫn dọn dẹp một viện t.ử.

Ta hiểu, đây là cơ hội để thể hiện lòng trung thành, cũng là cơ hội xem bà ưu ái .

Bà tuy đang bệnh, nhưng việc quản sự trong hầu phủ vẫn trong tay bà. Mấy vị quản sự ma ma đều lệnh, khoản chi tiêu trong phủ đều qua tay bà, theo đúng quy củ, thừa thiếu một đồng cũng .

“Vâng.”

sự chính là “đầu danh trạng” của , thì cho thật chu , còn tiếp đãi khách cho .

Không thể quá phô trương, cũng thể keo kiệt.

Chất nữ của Hầu phu nhân là hoạt bát, sảng khoái, năng lanh lợi, dí dỏm tự nhiên hào phóng, tự tin vô cùng.

Đó là sự tự tin nuôi dưỡng bởi cha trưởng yêu chiều.

Cả đời , sẽ .

Lúc nàng rời , sang với :

“Mẫn Nghênh Hà ngụy quân t.ử cưới ngươi, đúng là phúc tu mấy đời.”

Ta chỉ , đáp.

Con chê , ch.ó chê nhà nghèo. Làm thê t.ử, dù trong lòng chê phu quân, cũng thể cho thiên hạ .

“Thiếu phu nhân, phó di nương gọi qua.”

Ta lập quy củ, nhưng , sẽ để bà như ý.

Quả nhiên, bà trách cúi đầu đúng chỗ, đến cả ai là ruột của Mẫn Nghênh Hà cũng phân rõ.

Ta bình tĩnh :

“Di nương, đại công t.ử trở thành thế t.ử của hầu phủ ?”

Bà im lặng.

Đương nhiên là , đến phát điên.

“Nếu , thì từ giờ theo .”

Bà nghi hoặc:

“Nghe ngươi thì thể thành ?”

“Hầu gia mười một con trai, ai cũng nhắm vị trí thế t.ử cùng gia sản hầu phủ.”

“Đại công t.ử sắp đến tuổi cập quan. Nếu nắm lấy cơ hội, chờ nhị công t.ử, tam công t.ử cưới vợ xong, lấy lòng Hầu phu nhân thì muộn.”

phu nhân cho chúng hầu hạ.” Phó di nương thở dài.

“Lần việc cũng tạm , chút quen mặt phu nhân. Nếu cho phép, sẽ thường xuyên qua đó. Chỉ là… như e rằng thể qua bên thường xuyên nữa.”

“Chuyện của đại công t.ử là quan trọng nhất. Ngươi nhớ, vinh thì ngươi mới vinh.”

Làm mẫu , lúc nào cũng thể vì tiền đồ của con mà nhượng bộ.

“Di nương dạy .”

Chiều hôm đó, Mẫn Nghênh Hà về, còn kịp ấm chỗ gọi . Không hai gì, nhưng khi trở , ánh mắt nóng hơn hẳn.

Đêm đó, cũng nhiệt tình hơn, lời ngon tiếng ngọt ngừng.

Nam nhân… thật buồn .

Trước , sự cẩn trọng của con thứ, cũng sự tự tin của con đích, cứ lưng chừng chẳng .

Giờ vì giúp tranh vị trí thế t.ử, đổi hẳn.

Thật nực .

3

Phòng ngủ của Hầu phu nhân, chính sảnh, chỉ thể ở thiên sảnh một lát, uống một chén lui .

Vị đích tiểu thư của quốc công phủ , quả thật tư cách kiêu ngạo.

Dù chỉ như , phó di nương cũng đối xử với hòa nhã hơn nhiều.

Mẫn Nghênh Hà ngoài mặt gì, nhưng đầu tiên đưa bạc, bảo mua chút đồ hiếu kính Hầu phu nhân.

“Đừng keo kiệt, nên chi thì cứ chi.”

Ta thầm nghĩ, tiền dùng đúng chỗ.

Đồ rẻ thì Hầu phu nhân để mắt, đồ quý thì đủ tiền mua.

Còn của hồi môn của , cũng dễ dàng lấy trợ cấp cho .

Tình cảm giữa đến mức đó.

Sau bảy tháng thành , m.a.n.g t.h.a.i hai tháng.

Đứa bé trong bụng là tôn bối đầu tiên của hầu phủ. Phó di nương vui mừng khôn xiết, mở kho lấy ít đồ cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hau-trach-khong-phai-viec-nho/chuong-2.html.]

Còn nếu sinh con trai, sẽ thưởng lớn hơn nữa.

Hầu gia cũng sai mang d.ư.ợ.c liệu bổ dưỡng đến, tiền tháng tăng gấp đôi.

Các di nương khác bắt đầu cầu Hầu phu nhân, mong bà xem xét hôn sự cho con trai họ, nhưng Hầu phu nhân tiếp ai, cũng quan tâm.

Họ cầu lão phu nhân, nhưng lão phu nhân quanh năm tụng kinh, khỏi Phật đường, tình nghĩa xưa sớm phai nhạt.

Nhà cao cửa rộng thì coi thường con thứ của hầu phủ, còn nhà thấp kém thì các di nương thèm.

Nô tài thì gió chiều nào theo chiều , nâng lên tận mây.

Nếu ngu ngốc, chắc sớm sinh kiêu ngạo.

c.h.ế.t sớm.

Ta mang thai, vẫn ngày ngày đến sân Hầu phu nhân chờ, bất kể nàng gặp .

Cho đến một ngày mưa lớn, nàng mái hiên .

“Ngươi tên là Ngụy Quân?”

“Vâng.”

Nàng một lúc, bụng :

“Khi nào sinh?”

“Đại phu tháng hai năm .”

Nàng im lặng lâu, phất tay cho lui.

Ta hiểu ý nàng.

hôm , nàng hỏi han vài câu, hỏi khó chịu .

Nàng giỏi quan tâm khác, hỏi vài câu chỉ chằm chằm bụng .

4

Gần đây, Mẫn Nghênh Hà chút khác thường, qua mờ ám với một nha trong phòng .

Ta sớm đoán , cũng nhanh ch.óng chứng cứ.

Nam nhân xưa nay vốn bạc tình.

Hắn cưới vốn bất đắc dĩ, chẳng tình cảm gì.

Ta cũng mỹ nhân tuyệt sắc, tài danh, chỗ dựa.

Ngược , là dựa mà sống.

Suy nghĩ hồi lâu, tìm phó di nương bàn chuyện nạp th·iếp.

Bà khen hiền huệ, đề nghị chất nữ bên nhà đẻ của bà.

Ta chỉ hỏi:

“Phu quân bên …”

“Để . Ngươi đang mang thai, cứ an tâm dưỡng thai.”

Bà từng th·iếp, giờ cháu cũng th·iếp.

Thật trớ trêu.

Còn nha bên cạnh , mấy thôi.

Ta giả vờ .

Làm th·iếp bao giờ là chuyện — chỉ là bước đầu rơi hố lửa.

Biểu của Mẫn Nghênh Hà đến nhanh.

Nàng là một nữ t.ử dịu dàng như nước, là biểu với Mẫn Nghênh Hà, nên tình cảm tất nhiên khác biệt.

Việc nạp nàng th·iếp, Mẫn Nghênh Hà vui vẻ chấp nhận, còn khen hiền huệ, dặn đối xử với tiểu phó thị.

Khi đến thỉnh an Hầu phu nhân, nàng đột nhiên hỏi:

“Ngươi đem phu quân của đẩy cho khác, trong lòng khó chịu ? Có đau ?”

Ta khẽ đáp:

“Ai mà mong một đời một kiếp một đôi . Chỉ tiếc nơi nội trạch , vốn dĩ bất do kỷ. Ta thể tự chọn để gả, cũng thể chủ, bắt chỉ ở bên . Ta tư cách , cũng tự tin .”

Hầu phu nhân im lặng một lúc, mới :

“Tuổi còn trẻ mà thấu như .”

Ta khẽ .

Không thấu, mà là phận.

Nếu điều, cũng thể gả như thế.

Đến khi m.a.n.g t.h.a.i tám tháng, vẫn tìm bà t.ử thích hợp.

 

Loading...