Ta một căn nhà ba gian ở kinh thành, hiện giờ Ninh Trí đang ở đó.
Được tôn trọng, yêu thương, đối đãi chân thành, đứa trẻ nhỏ cũng hiểu.
Thấy , nó chạy tới, khoe rằng nó tự cưỡi ngựa. Tuy thể phi nhanh, nhưng tự cưỡi là đáng khen.
“Đợi chúng tới Giang Nam, ngựa con của con chắc cũng tới .”
Mắt nó sáng bừng lên.
Ôm lấy , ngừng gọi: “Cảm ơn mẫu .”
Ngày rời kinh thành Giang Nam, ở Thập Lý Đình ngoài thành gặp Thái t.ử.
“Hôm đó đa tạ điện hạ giúp dân phụ.”
“Dù , phụ hoàng cũng sẽ thành cho ngươi. Ta chỉ là góp thêm thôi, phu nhân cần khách sáo.”
“Hôm nay đến, là nhờ phu nhân dạy giúp hai .”
“?”
Ta khó hiểu.
“Muốn giữ vững ngôi Thái t.ử, trong tay thể thiếu tiền.”
Lời hiểu.
Trên ban thưởng, chỗ nào cũng cần bạc.
Keo kiệt, dù là Thái t.ử, cũng chẳng ai theo.
“Nếu điện hạ tin, dân phụ sẽ hết sức.”
Công giúp lập đế, cũng góp một phần.
Ninh Trí… , đổi tên cho nó.
Gọi là Ngụy Hi Hòa, theo họ .
Nó vén rèm , Thái t.ử trông thấy.
Thái t.ử : “Nếu lên ngôi, nhất định phụ theo .”
“Điện hạ nhất định sẽ đạt .”
________________________________________
Mười năm ở Giang Nam, Hi Hòa thành thiếu niên tuấn tú, một địch nổi mười .
Học với bậc đại nho, văn chương xuất sắc.
Lần về kinh, là để hưởng thành quả.
Bởi vì Thái t.ử lên ngôi.
Mười năm qua, tiền kiếm , một nửa đưa cho ngài.
Tiền bạc cuồn cuộn, thu nạp hiền tài, giúp ngài thuận lợi lên ngôi.
Ngài thành công, cũng là ngày của chúng .
“Mẫu .”
Hi Hòa vén rèm, rạng rỡ.
Rồi đưa một nắm quả dại.
“Con hái, còn tươi lắm. Mẫu , bà ngoại nếm thử , ngọt lắm.”
Ta hỏi: “Con ăn ?”
Nó mà đáp.
Loại quả , hái một nắm dễ.
“Để , lát nữa gặp quán thì cùng ăn.”
“Vâng, mẫu .”
________________________________________
Ngày tới kinh thành, trời xuân ấm áp.
“Mẫu , phía là kinh thành.”
“Đi thôi.”
Đệ mấy năm ở riêng, lập gia đình, sống yên .
Di nương vẫn ở Ngụy gia, nhưng còn coi thường như .
Đệ về hai tháng, lo liệu việc.
“Mẫu , con thấy .”
Chàng trai như trúc xanh tiến lên hành lễ: “Nương, tỷ.”
Rồi vội đỡ vợ con xuống xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hau-trach-khong-phai-viec-nho/chuong-6.html.]
Nó là chồng , con , , .
“Nào, thôi.” Di nương hiền.
Chúng xuống, cha vội vàng tới.
Người dịu dàng với , lạnh nhạt với vợ.
Ta tiện trách.
Ông đối với khách sáo, thậm chí phần nịnh.
Nghe hoàng thượng triệu cung, ông càng trông mong.
“Cha cứ yên tâm.”
________________________________________
Ta cung.
Hoàng thượng khác xưa.
Làm Thái t.ử thì nhún nhường, nay vua thì uy nghi.
“Dân phụ bái kiến hoàng thượng.”
“Miễn lễ, túi tiền của trẫm.”
Ta ngạc nhiên.
Quả thật giống “túi tiền”.
Một nửa lợi nhuận là của ngài, một nửa của còn chi tiêu đủ thứ.
“Đi, trẫm dẫn ngươi dạo.”
Ta , sợ lời tiếng .
“Ngươi vì trẫm nhiều năm, trẫm dẫn ngươi là lẽ thường.”
“Vâng.”
Ngài nhiều, từ hoa cỏ đến cảnh vật.
Ta mà thấy chán, vì những thứ đó thấy nhiều ngoài cung.
Ngài đưa lên tường thành.
“Tối đến, đèn vạn nhà sẽ .”
Ta hiểu ý ngài.
“Nhà cũng sẽ là một ngọn đèn trong đó, như muôn dân khác.”
Ngài im lặng.
“Ngươi thật hiểu lòng trẫm?”
“Hiểu, nhưng thể đáp .”
“Dân phụ xem ngài là tri kỷ, là chỗ dựa, là quân vương.”
“Dân phụ trung với ngài, cũng kính ngài.”
“ tình yêu nam nữ.”
Ta hiểu, tình yêu chẳng đáng gì.
Không bằng tiền bạc thực tế.
“Vậy nếu trẫm giữ ngươi ?”
“Ngài sẽ .”
Ta quỳ xuống.
“Ngài là minh quân.”
Ngài thở dài: “Ta thật buông…”
Nam nhân…
Chỉ là nhất thời hứng thú.
“Trong thiên hạ hai kỳ nữ.”
“Thái hậu vì ngài mà hao tâm cả đời.”
“Hoàng hậu cùng ngài đồng cam cộng khổ, mười năm qua còn nhờ tìm t.h.u.ố.c.”
“Họ mới là kỳ nữ.”
Ngài sững lớn.
“Cái miệng của ngươi…”
“Đứng lên .”