Hậu trạch không phải việc nhỏ - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-31 08:51:44
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta từ trong cung trở , từ một buôn bán bình thường trở thành lão phu nhân, còn Hi Hòa phong Vạn Hi hầu.

Ba đời sẽ giảm tước.

Ta tựa xe ngựa, lớn.

Cười đến chảy cả nước mắt.

Những thứ ngày với tới , giờ đều thật sự thuộc về : con trai, quyền thế, tiền bạc.

Vừa về đến nhà, trong cung tới truyền chỉ.

“Chúc mừng Ngụy lão phu nhân, chúc mừng Vạn Hi hầu!”

Người tới chúc mừng đông vô kể, quen , lạ .

Người đến, thể đuổi, đành tươi tiếp khách, chọn ngày mở tiệc mừng.

________________________________________

Hầu phu nhân đến, ngờ.

Càng ngờ bà sinh con, giờ trông như bà lão bảy mươi, tóc bạc trắng, dìu.

“…Không ngờ ngươi bản lĩnh như .”

Ta những lời khen khách sáo của bà, lòng bình thản.

Những năm , vẫn cảm ơn bà chăm sóc Hi Hòa, để cơ hội ngoài gây dựng.

“Ta thể gặp Ninh Trí ?”

“Hầu phu nhân, nó tên là Hi Hòa.”

Ta sai gọi Hi Hòa tới.

Nó nhanh ch.óng đến, lễ phép chào hỏi.

Hầu phu nhân rơi nước mắt:

“Ngươi dạy nó .”

Thực dạy nó quá nhiều.

Ta chỉ cho nó tình thương của , luôn về phía nó.

Ủng hộ lựa chọn của nó, khen ngợi thành tựu:

chữ , vẽ tranh , đầu chơi đàn, b.ắ.n trúng hồng tâm, cưỡi ngựa phi nhanh…

Thậm chí một xông ổ cướp cứu .

Ta đau lòng nó, nhưng cũng tin tưởng nó.

________________________________________

Lúc về, Hi Hòa đỡ bà:

“Để con tiễn .”

Nó là đứa trẻ .

Dù từng bỏ rơi, vẫn nhớ ơn nuôi dưỡng.

Ta quả thật nuôi dạy nó .

________________________________________

Gặp Mẫn Nghênh Hà, giáng chức, đang say rượu trong t.ửu lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hau-trach-khong-phai-viec-nho/chuong-7.html.]

Không may, đó là t.ửu lâu của .

Ta say khướt, đúng kiểu gỗ mục đẽo , bùn nhão trát lên tường .

Hắn cũng thấy .

Nghĩ , ngày xưa thật nông cạn, thứ như mà còn thấy phong độ.

Thật chướng mắt.

“Ngụy thị?”

Hắn định đuổi theo, nhưng ngăn .

Ngày xưa coi như rác, giờ đừng hòng bám .

________________________________________

Đích mẫu đến tìm .

Không còn vẻ cao cao tại thượng như .

cầu xin đón chị cả về từ hầu phủ.

Ta sửng sốt.

Tam hoàng t.ử tranh ngôi thất bại mà tự sát.

Đích tỷ cho Mẫn Nghênh Hà?

Nàng nghĩ gì ?

Hỏng đầu ?

“Sau khi thất sủng, nó đưa am ni cô, Mẫn Nghênh Hà giúp nó giả c.h.ế.t…”

Một vòng luẩn quẩn.

Tình yêu của nàng tan thành mây khói, về với vị hôn phu cũ.

Tự hạ .

Người như đáng thương, cũng đáng giúp.

“Việc giúp , mời bà về.”

Ta sai đưa bà về Ngụy gia.

________________________________________

Để tránh phiền phức, quyết định sớm rời kinh.

Lần , kiếm tiền chỉ là phụ, du ngoạn mới là chính.

Đọc vạn cuốn sách bằng vạn dặm đường.

Chỉ khi tận mắt thấy đời sống dân gian, triều mới thể quan .

“Mẫu , xong ? Chúng xuất phát.”

Hi Hòa hỏi ngoài xe.

“Đi thôi.”

Ta mỉm .

Lần trở , sẽ là ngày nó thành , triều quan.

Ta chờ ngày đó.

Loading...