Hồ Tú Lâm đưa t.h.i t.h.ể của Vương Trung và Vương Diệu Tổ về mà gửi trong nhà xác bệnh viện, đó mau ch.óng liên hệ nhà tang lễ, ngày mai lập tức đem hỏa táng. Xong xuôi việc, bà mặt mày tái mét mau ch.óng về nhà.
Vừa mở cửa, Hồ Tú Lâm trông thấy Vương Nhị Nha mỉm dịu dàng đón. Cô nắm lấy cổ tay bà kéo nhà, ấn xuống chiếc ghế bàn ăn, :
-Mẹ, mau ăn . Con chuẩn nhiều món ngon cho lắm.
Hồ Tú Lâm từ lúc thấy Vương Nhị Nha cơ thể ngừng run rẩy. Nhất là khi bàn tay lạnh như băng chạm da thịt, bà liền chắc Vương Trung là Vương Diệu Tổ vì mà c.h.ế.t.
Lúc cưỡng ép ấn xuống bàn, rõ những món ăn đó, cơ thể bà càng run lên dữ dội. Trên bàn ăn canh gà, sườn kho, cá chép chiên, rau cải xào thịt, đều là món bà thích. trong những món ăn ngon lành lúc nhúc đầy ruồi và giòi. Nó khiến bà nhớ tới cảnh Vương Trung và Vương Diệu Tổ nôn m.á.u trong bệnh viện, cũng lúc nhúc ruồi và giòi như thế.
Hồ Tú Lâm tuyệt vọng bật , vùng chạy, nhưng hai tay của Vương Nhị Nha giống như chiếc kiềm sắt ghì c.h.ặ.t cơ thể bà . Khuôn mặt bà lem nhem đầy nước mắt nước mũi, nức nở khẩn cầu:
-Nhị Nha, sai … Mẹ sai mà, tha cho . Mẹ c.h.ế.t…
Vương Nhị Nha vẫn dịu dàng, hai tay ôm lấy khuôn mặt tuyệt vọng của Hồ Tú Lâm, giọng lạnh như băng.
-Tha cho ? Tha cho , ai tha cho con? Hôm đó con kêu cứu, thấy mà, đúng ?
-Được , thôi. Để con đưa đoàn tụ với chồng và thằng con trai cưng của nhé. Chắc là họ nhớ lắm đó.
Dứt lời, Vương Nhị Nha há to miệng. Một đàn ruồi từ trong miệng cô bay , chui thẳng miệng Hồ Tú Lâm. Hồ Tú Lâm sức vùng vẫy nhưng vô ích. Đến khi con ruồi cuối cùng chui , Vương Nhị Nha mới buông tay, để mặc Hồ Tú Lâm ngã xuống đất như một miếng giẻ rách.
Lũ ruồi chui trong, c.ắ.n xé cơ thế của bà khiến bà đau đớn kêu la ngừng. Vương Nhị Nha ở bên tủm tỉm :
-Mẹ ơi, đó con chịu đựng suốt bảy tiếng đó, nên bây giờ cũng chịu đựng đủ bảy tiếng nhé.
Nói xong, cô liền thản nhiên rời . Cô đến vách nơi ném xác phi tang, chút do dự nhảy xuống. Bên , một cô gái trẻ đợi sẵn từ lâu. Vương Nhị Nha cung kính cô, :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/he-liet-ke-an-hon-ruoi-xac/chuong-7.html.]
-Đại nhân, cảm ơn ngài cho cơ hội báo thù. Linh hồn , xin ngài tùy ý hưởng dụng.
Minh Vương Nhị Nha, xác định linh hồn cô lúc sạch sẽ, hài lòng gật đầu, khẽ l.i.ế.m môi.
-Linh hồn của cô, sẽ ăn thật ngon miệng.
Minh đưa tay khẽ ngoắc một cái, một quả cầu sáng trắng bay từ thể Vương Nhị Nha, mà thể Vương Nhị Nha cũng như một con rối đứt dây mà ngã xuống, đồng thời mau ch.óng phân hủy, trở thành bộ dạng như đầu Minh tìm thấy cô.
Minh linh hồn của Vương Nhị Nha trong tay, ngắm nghía thêm mấy hài lòng nuốt chửng bụng, một cảm giác thỏa mãn tràn khắp cơ thể.
Quả nhiên là ngon thật.
Ăn xong, tâm trạng của Minh cũng trở nên hơn nhiều. Thân thể cô mau ch.óng hòa tan bóng đêm. Đã đến lúc tìm con mồi tiếp theo .
Ngày hôm , khi của nhà tang lễ đến tìm Hồ Tú Lâm thì phát hiện bà c.h.ế.t, nét mặt vặn vẹo đến đáng sợ, dường như lúc c.h.ế.t trải qua điều gì đó kinh khủng lắm .
Vụ án do tính chất ác liệt nên đội hình sự địa phương cũng giao đến tay Chu Chí Bằng. Cả gia đình ba c.h.ế.t một mất tích, c.h.ế.t trong bụng đều tìm thấy nhiều xác ruồi. Pháp y cho dù nhiều năm kinh nghiệm cũng nhịn mà rùng .
Ban đầu cảnh sát hướng nghi vấn đến Vương Nhị Nha, đang mất tích, nhưng mấy ngày phát hiện t.h.i t.h.ể của Vương Nhị Nha với tình trạng phân hủy cực kỳ nghiêm trọng. Pháp y phán đoán c.h.ế.t ít nhất một tháng. Suy đoán khiến tất cả đều rùng .
Nếu Vương Nhị Nha c.h.ế.t từ một tháng , Vương Nhị Nha họ gặp là ai?
Dân làng bắt đầu xôn xao về chuyện Vương Nhị Nha sống báo thù. Chu Chí Bằng thì thừa cơ điều tra rõ vụ án của Vương Nhị Nha. Hóa cô Vương Diệu Tổ dâng cho Lưu Nhạc để đổi lấy một “cơ hội ăn”. Lưu Nhạc là kẻ biến thái, cảm thấy chỉ hai thì vui nên gọi thêm cả Vương Diệu Tổ và Vương Trung cùng .
Hồ Tú Lâm rõ chuyện nhưng vẫn nhắm mắt ngơ. Cuối cùng Vương Nhị Nha cưỡng bức đến c.h.ế.t. Lưu Nhạc sợ chuyện bại lộ, dứt khoát để Vương Diệu Tổ đem xác vứt xuống vách núi phi tang.
Dưới sự vận hành của Chu Chí Bằng, những chuyện cầm thú công bố. Dân làng càng tin chắc bốn kẻ đó chắc chắn là Vương Nhị Nha trả thù, c.h.ế.t đáng tiếc. Còn vụ án của bốn Lưu Nhạc, Vương Trung, Vương Diệu Tổ và Hồ Tú Lâm do tính chất đặc biệt tạm ngưng, chỉ lưu hồ sơ trong cục cảnh sát với cái tên “Vụ án ruồi xác”.