Một dòng nhiệt lưu "ầm" một cái xông lên má , lan tràn đến tận mang tai. Yết hầu tự chủ mà chuyển động, khàn giọng : "Giai Giai."
Giọng đó trầm thấp khàn khàn, đôi mắt đó quyến rũ, mang theo sự mê hoặc nên lời: "Có thể... hôn thêm nữa ?"
Úc Giai Giai kiễng chân, , nụ hôn của cô nhẹ nhàng rơi đuôi mắt ửng đỏ của , như bướm đậu hoa, thoáng qua liền mất.
Hô hấp của Lục Trầm Chu rõ ràng loạn .
Anh gần như dùng hết sự tự chủ cả đời, mới đè nén sự xúc động ôm cô lòng hôn lên đôi môi đỏ mọng . Đầu ngón tay vẫn đang run rẩy, khóa đồng hồ kim loại mấy trượt khỏi ngón tay, tiếng vang lanh lảnh trong sự tĩnh lặng đặc biệt rõ ràng.
Úc Giai Giai yên lặng chăm chú , quai hàm căng c.h.ặ.t của , yết hầu chuyển động của , vụng về lặp động tác đơn giản nhất.
Lục Trầm Chu thế , thật sự là tú sắc khả xan nha.
Anh đón lấy ánh mắt của Úc Giai Giai: "Giai Giai, đeo xong ."
Úc Giai Giai giơ cổ tay lên một thoáng, Lục Trầm Chu: "Rất , em thích lắm nha."
Lục Trầm Chu: "Anh yêu." Nói xong liền về phía ban công, mở cửa ngoài.
Gió lạnh bên ngoài vù vù thổi trong, Lục Trầm Chu nhanh đóng cửa , nhốt ngoài ban công.
Hứng gió lạnh, vẫn ý định lý trí , giơ tay chạm đuôi mắt, trong đầu là xúc cảm , mềm, ngọt.
Úc Giai Giai vỗ vỗ đôi má nóng hổi của , mở chiếc hộp khác , bên trong là một chiếc trâm cài n.g.ự.c hồng ngọc tinh xảo, siêu , là đắt.
Qua mấy phút , Lục Trầm Chu cuối cùng sắc mặt như thường , "Giai Giai, ngoài đây."
Úc Giai Giai cũng theo ngoài.
Lục Trầm Chu thực sự dám Úc Giai Giai, sợ đỏ mặt, nhưng một cái liếc mắt nơi khóe mắt, vẫn khiến tim đập nhanh.
Bên ngoài, Úc Tùng Xuyên liên tục về phía phòng ngủ chị Tư, đến giờ ăn cơm , còn thế.
Trình Tú Anh vỗ đầu Úc Tùng Xuyên một cái: "Đi gọt mía ."
Huyện Thanh Sơn bây giờ cuộc sống quá , lượng cung ứng thực phẩm phụ so với năm ngoái tăng hơn một nửa, còn thường xuyên hoa quả giá đặc biệt và thịt giá đặc biệt cần phiếu, bình thường cũng thể một tuần ăn thịt một , đều thiếu dầu thiếu thịt như đây.
Chính là mùa đông, đều mía, táo, quýt, dâu tây, các loại rau củ.
Chỉ hạnh phúc tăng vọt theo đường thẳng.
Úc Tùng Xuyên gọt vỏ mía .
Đợi Lục Trầm Chu và Úc Giai Giai ngoài, nhà họ Úc liền ăn cơm.
Trình Tú Anh liếc mắt quan sát Úc Giai Giai, con gái bà so với lúc phòng khác biệt lắm, mày mắt cong cong tươi roi rói, gì. Lại quan sát Lục Trầm Chu, cũng gì.
Bà chút phát sầu, hai đừng mà yêu thành tình em đấy nhé.
Mọi tự trộn nước chấm, vây quanh lò than ăn lẩu, ăn thịt cừu !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/he-thong-diem-danh-thap-nien-70-sau-khi-to-quoc-phat-doi-tuong-cuoc-doi-toi-sang-trang/chuong-467.html.]
Trình Tú Anh múa d.a.o điêu luyện, thái thịt cừu mỏng tang, nhúng nước lẩu mấy giây là chín, một đĩa lớn cho , mỗi vớt một đũa thịt cừu, là gần như hết sạch.
Thịt cừu quyện với nước sốt mè đậm đà, thực sự cực thơm.
Trình Tú Anh đổ thêm hai đĩa thịt cừu nồi.
Ăn liền tù tì năm đĩa thịt cừu, cũng nên ăn chút thứ khác , đậu phụ mềm, củ cải xanh giòn, nấm tươi, rau xanh cũng đều ngon.
Giữa mùa đông ăn một bữa lẩu nóng hổi, đó thực sự là thỏa mãn.
Đợi ăn cơm xong, Lục Trầm Chu và Hạ Viễn Chinh cùng rời , Trình Tú Anh còn đưa cho hai mỗi một cái ô, bảo hai che ô, tuyệt đối đừng để dính mưa.
Úc Giai Mẫn trong lòng nhớ thương chiếc xe đạp mới, đích tiễn Hạ Viễn Chinh xuống lầu, còn quàng chiếc khăn len màu đen tay lên cổ Hạ Viễn Chinh.
Hạ Viễn Chinh vẻ mặt vui mừng: "Em đan ? Đừng để mệt nhé."
"Vâng, em đan đấy." Úc Giai Mẫn nhạt giúp quàng khăn: "Rất ."
Hạ Viễn Chinh: "Đeo ấm thật." Anh cảm thấy Lục Trầm Chu lù lù bên cạnh thật chướng mắt, chẳng chút tinh tế nào, nhưng Úc Giai Mẫn mặc mỏng quá, cũng thể mãi bên ngoài : "Bên ngoài lạnh, mau lên nhà ."
Úc Giai Mẫn: "Được." Cô liếc chiếc xe đạp mới toanh dựng ở cửa cầu thang, đúng là chỗ nào cũng , yên xe cũng thế chứ! Nhất thời ấn tượng với Hạ Viễn Chinh càng hơn, cô đầu Hạ Viễn Chinh, "Viễn Chinh, đường cẩn thận."
Còn về Lục Trầm Chu bên cạnh, cô quan tâm nhiều lắm.
Trước đây chắc chắn đều quan tâm, bây giờ mà, cô chắc chắn đối xử khác biệt rõ ràng .
Đồng hồ của Hạ Viễn Chinh tặng , xe đạp cũng sẽ tặng .
Đợi Úc Giai Mẫn lên lầu nhà, Hạ Viễn Chinh mới thu hồi tầm mắt, lúc cũng chê Lục Trầm Chu chướng mắt nữa, sờ sờ khăn quàng cổ của , hạnh phúc : "Khăn quàng cổ ấm thật."
Lục Trầm Chu:!
Hạ Viễn Chinh: "Dì Trịnh cảm thấy và Giai Mẫn là duyên trời tác hợp, mối cho chúng , xem tặng dì Trịnh cái gì quà cảm ơn đây? Chắc chắn hai con cá chép lớn."
Lục Trầm Chu:!
Hạ Viễn Chinh toét miệng : "Ồ, đúng , còn nhỉ, và Giai Mẫn chốt . nộp báo cáo kết hôn, đợi phê duyệt xong, và Giai Mẫn sẽ kết hôn, sắp tết , thật hy vọng thể kịp tết. định tổ chức hôn sự ở huyện Thanh Sơn , xem thời gian của Giai Mẫn về Kinh thành mời ăn bữa cơm."
Lục Trầm Chu:...
Nhìn cái mặt đắc ý của Hạ Viễn Chinh kìa, đắc ý cái gì chứ, chỉ là kết hôn thôi ? Anh cũng sắp kết hôn nhé!
Giai Giai đều hôn , hôn hai !
Anh sải bước rời , cũng chuẩn ít đồ, mời dì Trịnh đến nhà mối.
Hạ Viễn Chinh rảo bước đuổi theo, sờ khăn quàng cổ của , "Cái khăn đan thế nào nhỉ, ấm thật, sắp toát mồ hôi ."
Đợi hai xa , Úc Giai Mẫn xuống một chuyến, những khác cũng đều theo xuống, cùng ngắm xe đạp, Trình Tú Anh sờ sờ ghi đông, vỗ vỗ yên xe, khen nức nở xe .