Nói chung, Ngô vương sẽ là với những ai mạnh tay hơn.
Nhìn khắp thiên hạ, các tiết trấn, đất Thục giàu là điều ai cũng .
Tuy nhiên, nếu đến giàu nhất thiên hạ, đó là Tiền thị với vị trí địa lý thuận lợi và thương mại phát triển mạnh mẽ.
Ngô vương thiếu tiền và cũng gây chiến.
Khi bản chiếu chỉ đại diện cho việc Cửu Ninh công nhận ông là Vương của Ngô Việt gửi đến Hàng Châu, bức thư tay của Hà Đông quân lôi kéo Ngô vương cũng xuất hiện án thư của ông .
Ngô vương tâm xưng Đế. Sau khi thương nghị với tộc nhân và cấp , ông cho rằng hiện tại nữ đế đang tại vị, Chu Gia Hành đang nhiếp chính, triều đình cũng dấu hiệu phục hưng. Thay vì về phía Hà Đông quân chống triều đình và mang tiếng bất trung, hơn là nên lấy lòng triều đình.
Phải rằng, Chu Gia Hành chiếm giữ vùng Hoài Nam, nếu vô tình đắc tội , khi thu thập Hà Đông xong, thể sang tấn công hai tỉnh Lưỡng Chiết, Tiền thị sẽ gặp nguy hiểm.
Sau khi cân nhắc, Ngô vương sai chuẩn nhiều lễ vật phong phú, phái sứ giả tiến cống, xin lấy chiếu ngọc từ Cửu Ninh, cũng tôn t.ử cầu , hy vọng thể cưới một tiểu thư hoàng tộc. ...
Lư công kích động đến mức đỏ mặt, : "Ngô vương tu sửa đê biển, khơi thông đường vận chuyển sông ngòi, định dân tình, lòng dân. Người dân ở hai vùng Lưỡng Chiết gọi ông là Hải Long vương. Ông nguyện quy phục, Ngô Việt sẽ càng thêm bình yên."
Ông hề khoa trương, nếu so sánh giữa phương Nam và phương Bắc thì nơi ít chiến loạn hơn. Sau khi Ngô vương nắm quyền, khơi thông đường sông, gia cố đê đập, phát triển mạnh mẽ về sản xuất và thương mại. Bách tính giàu và yên vui, kinh tế của Ngô Việt thêm phát đạt, cảnh tượng ngày càng tươi và thịnh vượng.
Bách tính địa phương kính yêu Ngô vương.
Hiện giờ Chu Gia Hành đang chinh phạt Hà Đông. Mặc dù Ngô vương phát binh trợ trận nhưng ông sai sứ tiến cống và cầu hôn các Công chúa quý tộc, đủ để minh chứng thái độ của ông .
Lý Chiêu : "Ngô vương ý định tự lập nhưng nhi t.ử và tôn t.ử của ông đều là bình thường."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/he-thong-thanh-mau/chuong-707.html.]
Nói , cũng đồng ý ban ngọc sách và chấp nhận lời cầu hôn của Ngô vương.
Người chủ động cầu hòa, đồng ý là đang ép buộc đối phương tự lập ?
Cửu Ninh với : "Ngô Việt cách xa Trung Nguyên, việc đưa chính lệnh đến Lưỡng Chiết là khó khăn. Con cháu Ngô vương dã tâm cũng là điều gì hiếm lạ."
Phương Bắc mấy năm liên tục chiến loạn, triều đình gần như thể ảnh hưởng đến phương Nam. Các tiết trấn phương Nam bí mật tự phong quan như một Hoàng đế, chỉ là công khai xưng Đế. Ngô vương coi là một trong những thái độ kiên quyết chịu xưng Đế giữa họ.
Nếu sự xuất hiện của Chu Gia Hành, con cháu Ngô vương chắc chắn sẽ xưng Đế. Tuy nhiên, hiện tại Ngô vương sẵn sàng quy phục, triều đình cũng cần truy cứu sâu xa nữa.
Hòa bình thu hồi một vùng đất, ít binh đao, dù là đối với triều đình đang run rẩy bước con đường cải cách đối với dân, đều là việc .
Vân Mộng Hạ Vũ
Lý Chiêu cúi xuống soạn thảo chiếu hứa hôn, nhẹ nhàng : "Thần hiểu."
Hắn từng khờ dại loại bỏ tất cả những mối uy h.i.ế.p và tai họa ngầm đối với triều đình. hiện tại, khi trải qua nhiều chuyện, còn nóng lòng cầu thành nữa. Thay đó, tập trung việc cai trị , mua chuộc quân quyền, mang cuộc sống yên và hòa bình cho dân chúng, khôi phục niềm tin triều đình. Nhờ đó, các chư tiết trấn tự nhiên sẽ thành tâm nguyện trung thành.
Sau khi phác thảo chiếu thư xong, nó đưa đến Chính sự đường. Các vị đại thần trong Chính sự đường đều nhất trí đồng ý, ký tên xác nhận. Sau đó Cửu Ninh hạ chỉ hứa hôn. ...
Chính sự đường là nơi việc của các trưởng quan tam tỉnh và các đại quan thuộc các bộ. Những tư cách tham gia hội nghị tại Chính sự đường đều là các quan lớn trong triều, thường dân gian gọi chung bằng danh xưng "Tể tướng".
Xu mật viện thì phụ trách việc quân quốc, công tác phòng thủ biên giới và mệnh lệnh quân sự, chủ yếu quản lý các vấn đề quân sự và phòng thủ biên giới.
Hai cơ quan phân chia quản lý chính sự và quân sự.
Chính sự đường do các Tể tướng đảm nhiệm, thể công khai thảo luận chính sự, thậm chí bác bỏ cả sắc chỉ của Hoàng đế. Trong khi đó, Xu mật viện vai trò kiềm chế quyền lực của Tể tướng ở một mức độ nhất định, nhằm ngăn chặn việc quyền thần nắm giữ quyền lực quá lớn, gây uy h.i.ế.p đến hoàng quyền.