Hoa Nguyệt Chính Phong Xuân - 10

Cập nhật lúc: 2025-07-07 13:42:59
Lượt xem: 4,587

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoắc Anh ôm vết thương, mắt đầy tơ m.á.u, giận dữ đuổi theo phía .

 

Hắn giương cung, b.ắ.n trúng chân con ngựa của .

 

Ngựa hí dài một tiếng, chỉ cảm thấy thể mất trọng lực, thể khống chế mà ngã nhào về phía .

 

Hai tiếng “Tây nhi!” cùng vang lên trong khu rừng tĩnh lặng.

 

Nỗi đau tưởng chừng như thể tránh khỏi hề xuất hiện.

 

Một bóng áo bào vàng sáng vụt qua, ôm c.h.ặ.t lấy .

 

Chúng lăn mấy vòng mới dừng , nơi ch.óp mũi là hương thơm thanh mát từ cơ thể nam nhân.

Nhất Phiến Băng Tâm

 

Ta hoảng hốt ngẩng đầu, chỉ thấy Bùi Lang đang ôm , mắt nhắm nghiền, m.á.u đỏ thẫm nhiễm đỏ cả đất.

 

“Bệ hạ!”

 

24

 

“Nương nương, Hoắc tướng quân áp giải giam giữ.”

 

Thống lĩnh thị vệ ngự tiền chắp tay bẩm báo.

 

Ta khẽ gật đầu, ánh mắt chuyển về phía thái y đang bắt mạch cho Bùi Lang bên giường.

 

“Thế nào ?”

 

Thái y thu tay, quỳ xuống hồi đáp:

 

“Khởi bẩm nương nương, cánh tay của bệ hạ gãy, e là cần tĩnh dưỡng một thời gian. Còn gì đáng ngại, uống t.h.u.ố.c xong, lát nữa sẽ tỉnh .”

 

Ta thở dài một , .

 

Thái y và lui , trong phòng chỉ còn mấy vị phi tần.

 

Đức phi Bùi Lang giường, vẻ mặt lộ rõ khó xử.

 

“Bệ hạ gãy tay, mấy ngày tới e là cần hầu hạ bệnh tình.”

 

Nghe đến hai chữ “hầu bệnh”, sắc mặt các phi tần đều trở nên khó coi.

 

Thấy , càng lấy khó hiểu.

 

Phụ hoàng mỗi lâm bệnh, các phi t.ử đều hận thể đêm ngày túc trực bên giường.

 

Cớ phi t.ử của Bùi Lang ai nấy đều e dè, thậm chí còn phảng phất sợ hãi?

 

Ta liếc Trang đáp ứng, kẻ sắc mặt tái nhợt nhất.

 

Khẽ ho một tiếng, cố tình :

 

“Nếu , các tỷ hãy phiên , hôm nay để Trang đáp ứng nhé?”

 

Lời dứt, hai chân Trang đáp ứng liền mềm nhũn, lập tức ngã khuỵu xuống đất.

 

Đôi mắt xinh tràn đầy sợ hãi, giọng run rẩy đến mức chẳng .

 

“Quý phi nương nương tha mạng! Thần … gần đây thể khoẻ, sợ lây bệnh khí cho bệ hạ, khẩn xin nương nương chọn vị tỷ tỷ khác.”

 

“Vậy thì Kính tần?”

 

Kính tần lập tức quỳ rạp xuống đất, gương mặt nhỏ nhắn nhăn nhó sắp .

 

“Tỷ tỷ, tỷ bảo gì cũng , chỉ xin đừng bắt ở cùng một phòng với bệ hạ.”

 

Ta khoanh tay, nheo mắt các phi tần đang lượt quỳ xuống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoa-nguyet-chinh-phong-xuan/10.html.]

“Các ngươi từng một, sợ đến mức ? Hôm nay nhất định rõ ràng với !”

 

25

 

Trong hai canh giờ tiếp theo.

 

Ta dần hiểu một Bùi Lang mà từng .

 

Cũng rốt cuộc hiểu tại thiên hạ đồn rằng tàn bạo hung hăng đến thế.

 

Đức phi từ nhỏ là thanh mai trúc mã với .

 

Theo lời nàng kể, Bùi Lang thể yếu đuối, là ít long ân nhất trong các hoàng t.ử, cũng là kẻ trầm mặc ít lời nhất.

 

Việc thể thành công thượng vị, tung hoành thiên hạ, thao túng cục diện.

 

Tất nhiên mềm lòng hiền hậu gì.

 

Ngày phát động binh biến đoạt vị, tại chính điện đại triều, một đao c.h.ặ.t đ.ầ.u Thái t.ử tiền triều, ánh mắt chẳng chút chớp động.

 

“Phụ là tam triều nguyên lão, cũng từng thấy vị đế vương nào hung tàn như thế, đó là của bệ hạ mà.”

 

Đức phi thì thầm kể , đến đoạn vẫn còn sợ hãi nguôi.

 

“Máu tươi nhuộm đỏ Kim Loan điện, mùi m.á.u một tháng vẫn tan .”

 

“Có một vị đại thần mắng bệ hạ ngay tại đại điện là nghịch đoạt vị, phẩm hạnh tàn bạo xứng vua. Khi bệ hạ chỉ long ỷ, khẽ một tiếng mà chẳng gì, cứ ngỡ chuyện là thôi.”

 

“Kết quả là, sang ngày hôm , đầu vị đại thần treo tường thành.”

 

Ta chau mày lắng lời Đức phi .

 

Người mà nàng kể, là Bùi Lang ôn nhu mà từng .

 

Kính tần cũng tiếp lời:

 

“Còn nữa còn nữa, lúc mới nhập cung, vặn bắt gặp bệ hạ đang trừng phạt thái giám, sống sờ sờ cắt luôn lưỡi !”

 

“Muội cung nữ của , là vì tên thái giám lưng bàn tán chuyện của Hoắc tướng quân và chính thất của , chỉ tám chuyện một chút thôi, liền c.h.ặ.t lưỡi. Vì chuyện mà đến giờ vẫn gặp ác mộng.”

 

Kính tần nắm lấy tay , vẻ mặt vô cùng chân thành:

 

“Tỷ tỷ, tỷ khi tỷ cung, bọn vui thế nào . Muội từng thấy bệ hạ ôn hòa như .”

 

“Nói thật với tỷ, mấy năm bọn cung đến nay, ai từng thị tẩm.”

 

Ta sững sờ, suýt tưởng nhầm.

 

“Các từng thị tẩm?”

 

Mấy đồng loạt gật đầu.

 

Đức phi như chợt nhớ điều gì, bỗng hô khẽ một tiếng “A!”.

 

“Nếu thật sự thì, coi như từng thị tẩm một , chỉ là hôm đó bệ hạ bắt đan mũ rơm cả một đêm, đan đến mỏi nhừ cả tay cũng cho nghỉ, thật hiểu là thú vui kỳ quái gì nữa.”

 

Kính tần liền tiếp lời:

 

“Nghe Đức phi cũng nhớ , lúc mới cung, bệ hạ từng triệu kiến một , bắt ăn suốt một đêm bánh nhân thịt của Mạc Bắc. Ta vốn thích ăn thật đấy, nhưng ghét nhất loại khô khốc , ngay cả nước cũng cho uống...”

 

Kính tần mặt mày tội nghiệp, Đức phi thì như đang trầm ngâm suy nghĩ gì đó.

 

“Ta đoán, chắc là thời nhỏ bệ hạ Tiên hoàng đày đến Thương Lam thành, mang trong vết thương lòng từ thời thơ ấu. Cách đan mũ rõ ràng là phương pháp bên Mạc Bắc.”

 

“Bệ hạ từng đến Thương Lam thành?”

 

“Phải đấy, Tiên hoàng ưa bệ hạ, liền vứt đến Thương Lam thành sống c.h.ế.t mặc kệ. Bệ hạ ở nơi đó suốt nhiều năm trời.”

 

Ta trầm ngâm ngẫm nghĩ.

Loading...